Thời gian trôi qua tí tách tí tách bên trong căn phòng yên tĩnh.
Một nén nhang.
Hai nén nhang.
Nửa canh giờ.
Cùng với sự trôi qua của thời gian, vẻ trào phúng trên khuôn mặt hôi y lão âu đó càng lúc càng nồng, thậm chí đã không nhịn được mà phát ra vài tiếng cười lạnh chói tai.
“Xem ra vị đại sư này là định ở bên trong cho tới tận ngày mai rồi.
Mụ âm dương quái khí nói.
“Hàn trưởng lão, vị thiên tài này mà Phân Tháp các người mời tới chắc không phải là ngại ngùng không dám thò mặt ra nữa chứ?
Hàn Lợi khẽ nhíu mày nhưng ngại vì thế lực của Bạch gia và bối phận của lão âu này nên cũng không tiện trực tiếp bác bỏ, chỉ là nhàn nhạt nói.
“Khảo hạch thất phẩm vốn dĩ đã phức tạp, thời gian dài một chút cũng là chuyện bình thường.
Nụ cười trên khóe miệng bạch y nữ tử càng thêm sâu, nàng khẽ lắc đầu, trong lòng đã nhận định tên tiểu tử cuồng vọng đó nhất định chỉ là hạng tiểu nhân nhảy nhót lấy lòng mọi người mà thôi.
Ngay khi mọi người mỗi người một ý nghĩ thì cánh cửa lớn chữ Thiên đang khép chặt kia cuối cùng cũng trong một trận tiếng cọt kẹt nhỏ khẽ chậm rãi mở ra.
Ánh mắt của tất cả mọi người nháy mắt hội tụ ở cửa ra vào.
Một đạo thân ảnh tóc trắng xóa sải bước đi ra trước, chính là Thịnh trưởng lão đã đi vào lúc trước.
Lúc này sắc mặt lão bình tĩnh, không nhìn ra vui giận, chỉ là khẽ nghiêng người nhường ra vị trí phía sau.
Khắc tiếp theo, thân hình gầy gò của Liễu Bạch chậm rãi từ sau cánh cửa hiện ra.
Ánh mắt bên trong căn phòng gần hệt như tại cùng một thời điểm, đồng loạt xoạt xoạt rơi trên lồng ngực hắn.
Nơi đó.
Trống không.
Không có huy hiệu, không có bất cứ dấu hiệu nào tượng trưng cho đẳng cấp luyện dược sư.
“Gie gie gie gie.
Tiếng cười chói tai của hôi y lão âu vang lên ngay lập tức bên trong căn phòng.
Mụ cười tới mức gập người, trên khuôn mặt già nua khô khốc đó đầy vẻ khoái chí đắc ý.
“Hahahaha!
Quả nhiên!
Quả nhiên là thất bại rồi!
Ta đã nói rồi mà, một cái mao đầu tiểu tử cũng dám tới khảo hạch thất phẩm?
Thật là không biết trời cao đất dày!
Vị bạch y nữ tử bên cạnh mụ cũng khẽ lắc đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh “quả nhiên là như vậy”.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, không biết là đang cảm thấy tiếc thay cho Liễu Bạch hay là cảm thấy nực cười vì chính mình cư nhiên thực sự đã chờ lâu đến thế.
“Hàn trưởng lão, nhãn quang của Phân Tháp các người đúng thật là.
Bạch y nữ tử nhàn nhạt mở lời, giọng điệu đầy vẻ trào phúng, không có nói hết câu nhưng cái ý đó đã không cần nói cũng tự hiểu.
Vị hoàng y lão giả của Khâu gia cũng khẽ lắc đầu, ánh mắt có chút lân mẫn liếc nhìn Liễu Bạch một cái.
Tuy rằng không có cất lời trào phúng nhưng cái ý vị bên trong ánh mắt đó đã đủ rõ ràng.
Bên trong căn phòng, đủ loại ánh mắt đan xen giữa trào phúng, vui sướng khi người khác gặp họa, thương hại đồng loạt rơi trên người Liễu Bạch.
Tuy nhiên, sắc mặt của Liễu Bạch từ đầu tới cuối vẫn bình tĩnh như nước.
Hàn Lợi lông mày khẽ nhíu lại nhưng rất nhanh lại giãn ra.
Lão tuy rằng không nói gì nhưng trong lòng lại không giống như những người khác trực tiếp nhận định Liễu Bạch đã thất bại.
Bởi vì lão chú ý thấy biểu cảm của Liễu Bạch quá mức bình tĩnh, cái loại bình tĩnh đó tuyệt đối không phải là thần thái mà một kẻ thất bại nên có.
Vả lại, biểu cảm của Thịnh trưởng lão cũng có chút cổ quái.
Tiếng cười gằn của hôi y lão âu kéo dài một trào bấy giờ mới dần dần lắng xuống.
Mụ lau lau giọt nước mắt vì cười quá nhiều, dùng cái chất giọng khàn đặc khó nghe đó nói.
“Được rồi được rồi, nếu vị ‘đại sư’ này đã thất bại rồi thì tiếp theo nên đến lượt Bạch gia chúng ta rồi chứ?
Thịnh trưởng lão, ngài xem.
Mụ lời còn chưa dứt, Thịnh trưởng lão lại nhàn nhạt liếc nhìn mụ một cái.
Ánh mắt đó bình tĩnh bên trong mang theo vài phần cổ quái.
“Ngươi vui mừng hơi sớm rồi đó.
Giọng của Thịnh trưởng lão không cao nhưng lại khiến tiếng cười của hôi y lão âu im bặt.
Sắc mặt mụ biến đổi, có chút kinh nghi bất định nhìn Thịnh trưởng lão.
“Thịnh trưởng lão, ngài đây là có ý gì?
Trước ngực hắn rõ ràng không có huy hiệu.
Thịnh trưởng lão chậm rãi lắc đầu, ánh mắt mang theo vài phần lân mẫn nhìn về phía vị hôi y lão âu này, giống như đang nhìn một con hề nhảy nhót.
“Ai nói cho ngươi biết, không có huy hiệu chính là thất bại?
Hôi y lão âu ngẩn ra, ngay sau đó sắc mặt trở nên khó coi.
“Thịnh trưởng lão, ngài nói thế này là có ý gì?
Theo quy tắc của Đan Tháp, vượt qua khảo hạch không phải là sẽ được cấp phát huy hiệu ngay tại chỗ sao?
Thịnh trưởng lão nhàn nhạt nói.
“Quy tắc là chết, người là sống.
Lão phu sở dĩ không có cấp phát huy hiệu cho hắn ngay tại chỗ là bởi vì.
Lão dừng một chút, nhìn về phía Liễu Bạch, trong mắt lóe lên một tia kinh thán.
“Là bởi vì lão phu cảm thấy với năng lực của hắn, ở lại tòa Phân Tháp nhỏ bé này của ta để khảo hạch thì thực sự là quá thiệt thòi cái tài năng đó.
Lão phu vốn dĩ định khuyên hắn tới tổng bộ Đan Tháp tham gia khảo hạch, việc chứng nhận ở nơi đó giá trị hơn, nhưng hắn nhất quyết không chịu, lão phu cũng chỉ đành ở đây cấp phát cho hắn.
Lời này vừa nói ra, cả căn phòng đều kinh hãi.
Nụ cười trên khuôn mặt hôi y lão âu triệt để đông cứng, một đôi mắt già nua đục ngầu đầy vẻ khó mà tin nổi.
“Thịnh.
Thịnh trưởng lão, ngài nói lời này.
Là có ý gì?
Thịnh trưởng lão không có thèm để ý tới mụ mà từ trong nạp giới lấy ra một chiếc huy hiệu đang lấp lánh luồng hào quang chói mắt, hai tay đưa tới trước mặt Liễu Bạch, thái độ cư nhiên mang theo vài phần trịnh trọng.
“Tiểu hữu, đây là huy hiệu của ngươi, hãy thu xếp cho kỹ.
Đó là một chiếc huy hiệu toàn thân hiện lên màu xích kim đầy huyền bí, phía trên huy hiệu có ngọn lửa quấn quýt, bên trong ngọn lửa có một tòa tháp khổng lồ chọc trời, trên thân tháp bảy ngôi sao màu tử kim lấp lánh hào quang rực rỡ.
Thất phẩm.
Huy hiệu luyện dược sư thất phẩm thực sự.
Bên trong căn phòng là sự im lặng chết chóc.
Tất cả mọi người đều ngây dại nhìn chiếc huy hiệu đang tỏa ra luồng hào quang rực rỡ bên trong tay Liễu Bạch, nhất thời cư nhiên không có ai nói ra được lời nào.
Khuôn mặt của vị hôi y lão âu đó hệt như bị người ta tát mạnh một cái, đỏ bừng tới mức gần như muốn rỉ máu ra vậy.
Mụ há há miệng, muốn nói cái gì đó nhưng lại phát hiện bên trong cổ họng một chữ thảy đều thòi không ra nổi.
Vị bạch y nữ tử bên cạnh mụ lúc này biểu cảm trên khuôn mặt lại càng đặc sắc hơn.
Cái vẻ lãnh diễm cao cao tại thượng vốn dĩ, cái vẻ trào phúng khinh miệt vốn dĩ lúc này thảy đều đông cứng trên khuôn mặt, hóa thành một loại đơ cứng và khó coi khó có thể diễn tả bằng lời.
Tên thanh niên bị nàng trào phúng là hạng hề nhảy nhót lấy lòng mọi người đó cư nhiên thực sự là luyện dược sư thất phẩm.
Mà nàng chẳng qua chỉ là lục phẩm cao cấp.
Khoảng cách giữa hai người giản trực hệt như một trời một vực.
Hai tên bạch y nam tử đó lúc này cũng mặt đỏ bừng, hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống cho xong.
Những lời giễu cợt đầy ác ý của bọn họ trước lúc này hồi tưởng lại thảy đều hệt như những cái tát từng cái một tát mạnh lên khuôn mặt chính mình vậy.
Ba người Khâu gia lúc này cũng đầy vẻ kinh ngạc tột độ.
Vị hoàng y lão giả đó ánh mắt nhìn về phía Liễu Bạch đã hoàn toàn thay đổi, không còn là vẻ thờ ơ và xem xét như trước nữa mà mang theo vài phần ngưng trọng, vài phần kiêng dè, thậm chí còn có vài phần.
kính sợ.
Một vị luyện dược sư thất phẩm trẻ tuổi như thế này mang ý nghĩa gì, lão so với bất cứ ai thảy đều hiểu rõ.
Hàn Lợi lúc này cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra nụ cười.
Lão vuốt râu, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ cười vui sướng khoái chí.
Tuy rằng không phải là lão trực tiếp khảo hạch nhưng Liễu Bạch là do lão mang tới, cái nhãn quang này đủ để khiến lão nở mày nở mặt rồi.
“Khụ khụ.
Hôi y lão âu ho khan vài tiếng, mưu đồ che giấu sự lúng túng của chính mình nhưng khuôn mặt già nua đỏ bừng đó lại bán đứng tâm trạng lúc này của mụ.
Mụ gượng ép nói.
“Thất.
Thất phẩm thì đã sao?
Ai biết được có phải là gặp được vận may cứt chó gì không.
Lời này nói ra thảy đều khiến mụ cảm thấy chột dạ.
Liễu Bạch nhàn nhạt liếc nhìn mụ một cái, không có nói gì.
Nhưng chính cái liếc mắt này lại khiến hôi y lão âu cảm thấy một trận ớn lạnh không tên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập