Ngay tại lúc mọi người đang kinh thán trước sự nghịch thiên của Thiên Yêu Khôi thì ở chân trời phía xa bỗng nhiên truyền tới vài đạo tiếng gió rít.
Liễu Bạch ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy vài đạo lưu quang đang hướng về phía hoàng cung mà tật lướt lao tới, tốc độ nhanh đến mức kinh người.
Dựa vào cái luồng hơi thở đó mà phán đoán thì người tới thực lực đều không yếu, yếu nhất cũng sở hữu cấp bậc Đấu Vương.
“Xem ra là Đan Lôi động tĩnh quá lớn, đem bọn họ đều dẫn tới rồi.
Khóe môi Liễu Bạch khẽ nhếch, cũng không có để ý tới.
Trong chốc lát vài đạo lưu quang đó liền đã áp sát tới gần, cuối cùng vững vàng đáp xuống phía trên quảng trường trước luyện đan điện.
Người dẫn đầu là một người vận bộ áo vải gai giản dị, tóc trắng râu trắng, chính là hội trưởng hội luyện dược sư Pháp Mã.
Phía sau lão còn đi theo vài người, bên trong đó sở hữu một đạo thân ảnh mà Liễu Bạch cũng không hề xa lạ —— Đan Vương Cổ Hà.
Vị đệ nhất luyện dược sư hiện nay của Gia Mã Đế Quốc, trước đây Liễu Bạch còn chưa từng được diện kiến lão, dù sao bản thân hắn không phải là đang bế quan thì cũng là đang luyện đan, căn bản không có thời gian để giao tiếp.
Vài lần công khai luyện đan lúc trước Cổ Hà cũng không khả năng tới tìm hắn, tự nhiên không có cơ hội để quen biết.
Tuy nhiên lúc này quen biết cũng không tính là muộn.
Dù sao hiện giờ Liễu Bạch đã hoàn toàn vượt xa lão rồi.
“Cái này.
Cái này là.
Pháp Mã vừa mới đáp xuống đất ánh mắt liền chết khiếp nhìn chằm chằm vào những tầng mây đen vẫn chưa hoàn toàn tan đi trên bầu trời, cũng như cái luồng hơi thở lôi đình khiến người ta phải khiếp sợ vẫn còn sót lại bên trong không khí kia.
Giọng nói của lão đều đang run rẩy, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ kích động.
“Đan Lôi!
Thực sự là Đan Lôi!
Lão mạnh mẽ quay đầu lại nhìn về phía Liễu Bạch, trong mắt đầy vẻ cuồng nhiệt.
“Liễu Bạch tiểu hữu.
Không, Liễu Bạch đại sư!
Đạo Đan Lôi này là do ngài dẫn tới sao?
Liễu Bạch nhìn cái bộ dạng này của lão, cười cười không có phủ nhận.
Luyện đan nhất đạo, kẻ đạt được trước làm thầy, hắn hiện giờ đã là thất phẩm, Pháp Mã cho dù tuổi tác lớn hơn hắn nhưng chung quy cũng chẳng qua chỉ là một vị luyện dược sư ngũ phẩm thôi, gọi hắn một tiếng đại sư cũng là hợp tình hợp lý.
“Ừm, vừa mới luyện chế một viên thất phẩm đan dược, động tĩnh quả thực là hơi lớn một chút.
“Thất phẩm!
Thực sự là thất phẩm!
Pháp Mã cả người đều kích động tới mức run rẩy hẳn lên, bên trong đôi mắt già nua cư nhiên lại hiện lên những giọt nước mắt.
Lão sống quá nửa đời người rồi, cả đời chìm đắm bên trong luyện dược thuật nhưng thủy chung vẫn chưa thể bước chân vào cảnh giới thất phẩm.
Hiện giờ tận mắt nhìn thấy thất phẩm đan dược xuất thế, cái niềm kích động đó khó mà dùng lời lẽ nào diễn tả cho hết được.
“Liễu Bạch đại sư.
Có thể.
Có thể cho lão phu quan sát một cái hay không?
Giọng nói của lão đều có chút bay bổng, mang theo vài phần thỉnh cầu cẩn thận từng li từng tí một.
Liễu Bạch nhìn cái bộ dạng này của lão, trong lòng ngược lại có vài phần cảm khái.
Vị Pháp Mã hội trưởng này từ cái lúc hắn vừa mới bước chân vào giới luyện dược cũng coi như là đã có sự chiếu cố ít nhiều, là một vị tiền bối thực thụ.
Hiện giờ tuy rằng trình độ luyện dược thuật của hắn sớm đã vượt xa đối phương, nhưng với tính cách của Liễu Bạch tự nhiên sẽ không quên cái phần tình nghĩa đó.
“Pháp lão khách khí rồi.
Liễu Bạch giơ tay từ trong ngực lấy ra cái bình ngọc đựng Viêm Long Phá Ách Đan kia, khẽ mở nắp bình ra.
Trong sát na một luồng đan hương nồng đậm tới cực điểm từ bên trong bình tuôn ra, nháy mắt đã lan tỏa khắp toàn bộ quảng trường!
Bên trong cái luồng đan hương đó ẩn chứa năng lượng hỏa thuộc tính cực kỳ tinh thuần, chỉ riêng việc hít vào một hơi thôi liền đã khiến người ta cảm thấy đấu khí bên trong cơ thể đều trở nên sinh động hẳn lên vài phần.
Điều kinh người hơn là bên bên trong đan hương dường như còn lờ mờ mang theo một tia uy áp nhàn nhạt, đó là cái uy nghiêm thuộc về thất phẩm đan dược, là phẩm giai được trời đất công nhận!
Bên trong đó thậm chí dường như còn hàm chứa một tia uy áp của Thiên Yêu Hoàng tộc.
Pháp Mã cả người đều đờ đẫn tại chỗ.
Lão ngây người nhìn viên đan dược màu đỏ kim đang lặng lẽ nằm bên trong bình ngọc kia, nhìn những vân lộ hỏa diễm lưu chuyển trên bề mặt của nó, nhìn cái luồng hào quang vàng kim lờ mờ thấu ra kia, bên trong đôi mắt già nua nước mắt cuối cùng cũng nhịn không được mà lăn dài xuống.
“Thất phẩm.
Thực sự là thất phẩm.
Giọng nói của lão nghẹn ngào, cả người đều đang run rẩy.
“Lão phu cả đời theo đuổi cảnh giới thất phẩm, khổ tu mấy chục năm trời nhưng thủy chung vẫn chưa thể bước chân vào được.
Không ngờ tới lúc còn sống cư nhiên có thể tận mắt nhìn thấy thất phẩm đan dược xuất thế.
Lão run rẩy đưa tay ra muốn chạm vào nhưng lại dừng lại ở giữa không trung, chỉ sợ bàn tay của chính mình làm bẩn viên thần đan này.
Đan Vương Cổ Hà đứng ở phía sau lão cũng đồng dạng ngây như phỗng.
Lão nhìn Liễu Bạch, nhìn cái khuôn mặt trẻ trung tới mức quá đáng kia, trong lòng cuộn trào.
Năm đó khi Liễu Bạch vừa mới bước chân vào giới luyện dược lão tuy chưa từng gặp qua Liễu Bạch nhưng cũng có nghe qua một số lời đồn đại về hắn.
Khi đó Liễu Bạch chẳng qua chỉ là một hậu bối mới vào nghề, tuy rằng thiên phú dị bẩm nhưng ở trong mắt lão chung quy cũng chỉ là một ngôi sao mới nổi.
Nhưng hiện giờ.
Hắn đã là luyện dược sư thất phẩm rồi.
Mà lão Cổ Hà đây nghiên cứu luyện dược thuật mấy chục năm trời cho tới nay cũng chẳng qua chỉ là lục phẩm mà thôi.
“Thất phẩm đan dược.
Cư nhiên bị một cái thiếu niên luyện chế ra được rồi sao.
Cổ Hà lẩm bẩm tự nhủ, giọng nói đầy vẻ khổ sở.
Phía sau Pháp Mã còn có vài người đều là những vị có danh tiếng bên trong giới luyện dược của Gia Mã Đế Quốc, lúc này đây từng người một đều trợn mắt há mồm hệt như những pho tượng điêu khắc vậy.
Một hồi lâu sau Pháp Mã mới chậm rãi thu tay về, hít sâu một hơi để bình phục lại sự kích động bên trong lòng.
Lão nhìn về phía Liễu Bạch, bên trong ánh mắt đó đã không còn chỉ đơn thuần là sự thưởng thức nữa mà là mang theo vài phần sùng kính.
“Liễu Bạch đại sư, lão phu có một cái thỉnh cầu quá đáng.
Liễu Bạch đáp:
“Pháp lão cứ nói đừng ngại.
Pháp Mã chần chừ một chút cuối cùng vẫn cứ mở lời nói:
“Lần sau.
Lần sau khi ngài lại luyện chế thất phẩm đan dược có thể cho phép lão phu ở ngay tại hiện trường quan sát được không?
Lão nói xong lại vội vàng bổ sung thêm:
“Tất nhiên lão phu biết cái này có chút đường đột, dù sao luyện dược thuật cũng là cái gốc lập thân của mỗi một vị luyện dược sư.
Chỉ là lão phu thực sự muốn tận mắt nhìn thấy xem thất phẩm đan dược rốt cuộc là được luyện thành như thế nào.
Liễu Bạch nhìn lão, trầm mặc hai giây.
Sau đó hắn cười.
Hắn nghiêm túc nói:
“Năm đó khi ta vừa mới bước chân vào giới luyện dược Pháp lão đã dành cho ta nhiều sự chiếu cố, cái phần tình nghĩa này ta vẫn luôn ghi nhớ ở bên trong lòng.
Lần sau nếu lại luyện thất phẩm đan dược Pháp lão nếu có rảnh rỗi thì cứ việc tới là được.
Pháp Mã ngây người tại chỗ.
Ngay sau đó trên khuôn mặt già nua của lão nở rộ một nụ cười rạng rỡ vô cùng, bên bên trong nụ cười đó có sự kích động, có sự cảm kích, lại còn có vài phần như trút được gánh nặng.
“Đa tạ Liễu Bạch đại sư!
Lão trịnh trọng đối với Liễu Bạch hành một cái lễ.
Liễu Bạch vội vàng đỡ lấy lão:
“Pháp lão, ngài đây là làm gì vậy?
Ngài là tiền bối, ta là vãn bối, cái lễ này ta có thể nhận không nổi đâu.
Pháp Mã lắc lắc đầu, chính sắc nói:
“Luyện dược nhất đạo, đạt giả vi sư.
Ngài hiện giờ đã là luyện dược sư thất phẩm rồi, xứng đáng nhận cái lễ này của lão phu.
Liễu Bạch thấy lão kiên trì cũng không có từ chối thêm nữa.
Hắn quay đầu nhìn về phía Cổ Hà đang ở một bên, khẽ gật đầu chào hỏi.
“Cổ Hà tiền bối, ngưỡng mộ đã lâu!
Cổ Hà ngẩn ra một chút ngay sau đó khổ cười lắc lắc đầu.
“Tiền bối.
Hai cái chữ này hiện giờ ta có thể nhận không nổi đâu.
Lão dừng một chút, nghiêm túc nói:
“Liễu Bạch đại sư, chúc mừng.
Liễu Bạch cười cười không có nói gì thêm nữa.
Ở phía xa xa Gia Hình Thiên nhìn cái cảnh tượng này trong lòng đủ mọi cảm xúc.
Từng có một thời Pháp Mã và Cổ Hà là hai ngọn núi cao của giới luyện dược Gia Mã Đế Quốc, là sự tồn tại mà tất cả các vị luyện dược sư đều phải ngước nhìn.
Nhưng hiện giờ bọn họ cư nhiên lại đối mặt với một cái người trẻ tuổi mà hành lễ, xưng hô một tiếng đại sư.
Mà cái người trẻ tuổi này là từ bên trong hoàng cung Gia Mã của lão bước ra.
Là người của Gia Mã Đế Quốc lão.
Gia Hình Thiên vuốt râu trên khuôn mặt già nua đầy vẻ tự hào.
“Cái tên tiểu tử này.
Lão lẩm bẩm.
“Đúng thực là làm vang danh cho lão phu.
Nói đi thì cũng phải nói lại, hiện giờ liệu còn có khả năng đem hai cái vị tiểu công chúa nhà mình nhét cho người ta hay không nhỉ.
Bọn họ cũng chung sống khá là hòa thuận đấy chứ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập