Chương 4: Sát Khí Phát Tác

“Tiểu tổ tông à.

” Tông chủ Kiếm Tông khẽ cất tiếng gọi, khiến Tề Miên Ngọc nhìn thẳng về phía ông ấy.

Tề Miên Ngọc bình thản nói:

“Tông chủ, ta tên là Tề Miên Ngọc.

Tông chủ Kiếm Tông cười ha hả gật đầu:

“Được được được, lần này đi Tây châu ngươi có thu hoạch gì không?

Tề Miên Ngọc đáp:

“Địa giới Thương Lan Thần Điện.

Trong năm châu, một Tông một Cung, hai Điện hai Các, cùng với bốn đại thế gia đều là những thế lực đứng đầu của giới tu tiên.

Trung châu có Kiếm Tông và Đạo Cung, Bắc châu có Tinh Tú Các và Khúc gia, Nam châu có Tứ Phương Các và Ứng gia, Đông châu có Thiên Cơ Điện và Tạ gia, còn Tây châu chính là Thương Lan Thần Điện và Yến gia.

Tông chủ Kiếm Tông gật đầu, xem như miễn cưỡng hiểu được câu nói không đầu không đuôi của vị tổ tông này.

Tề Miên Ngọc đi Tây châu lần này là để điều tra một vụ thảm án diệt môn.

Vài tháng trước, một tông môn nhỏ ở Tây châu bị diệt sạch chỉ trong một đêm, không một ai sống sót.

Trước khi đại trận hoàn toàn phong tỏa, tông môn này đã phát ra tín hiệu cầu cứu.

Tây châu vốn có Thương Lan Thần Điện, nhưng kỳ lạ là vị Tông chủ của tông môn kia lại gửi tín hiệu cầu cứu đến tận Kiếm Tông và Đạo Cung ở Trung châu xa xôi.

Ngày hôm sau, dư chấn của trận pháp tan đi, thảm kịch này mới được phát hiện.

Tín hiệu cầu cứu truyền đến Trung châu cho thấy vụ việc này có khả năng liên quan đến tà ma.

Trong mười năm qua, hễ là chuyện liên quan đến tà ma, Tề Miên Ngọc đều sẽ nhúng tay vào.

Ba tháng trước, hắn cùng Thánh tử của tông môn bên cạnh đã đến Tây châu để điều tra sự việc này.

Tông chủ hỏi:

“Tên tà ma đó trốn vào địa giới của Thương Lan Thần Điện sao?

Chuyện trong phạm vi Tây châu thì Kiếm Tông và Đạo Cung vẫn có thể can thiệp, nhưng nếu tà ma đã tiến vào địa giới Thương Lan Thần Điện thì chỉ có người của bên đó mới được ra tay giải quyết.

Trừ trường hợp đặc biệt, các tông môn khác không được phép nhúng tay.

Tề Miên Ngọc rũ mắt, lên tiếng:

“Điện chủ Thương Lan Thần Điện đã ra tay tiêu diệt tà ma.

“Điện chủ Thương Lan Thần Điện không cần thiết phải làm vậy mà.

Nghe xong, Tông chủ Kiếm Tông khẽ lẩm bẩm, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong điện.

Trong gần ngàn năm qua, giới tu tiên hiếm khi thấy dấu vết của đại tà ma.

Những tà ma xuất hiện lẻ tẻ cũng chỉ là hạng tép riu không đáng kể.

Lần này tà ma ngang nhiên lộ diện, công khai diệt sạch cả một tông môn ở Tây châu đã là điều bất thường.

Mà bây giờ, điều bất thường hơn chính là Điện chủ Thương Lan Thần Điện lại đích thân ra tay tiêu diệt tà ma đó.

Tông chủ đi tới đi lui mấy vòng, Tề Miên Ngọc cũng không nói một lời, hoàn toàn chìm vào im lặng.

Ông ấy hiểu rõ vị tổ tông Tề Miên Ngọc này, hắn chỉ chịu trách nhiệm trừ tà ma, chưa bao giờ quan tâm đến những việc khác.

Hơn nữa, Tề Miên Ngọc có một sự cố chấp kỳ lạ với việc trừ tà ma, nhất định phải tận mắt thấy tà ma hoàn toàn tan biến mới chịu rời đi.

Vì việc này, Điện chủ Điện Nhiệm Vụ đã phàn nàn với ông ấy không biết bao nhiêu lần:

“Đã nói rõ nhiệm vụ là bắt sống tà ma để Điện Hình Phạt còn tra hỏi, vậy mà tên Tề Miên Ngọc này hay rồi, thẳng tay diệt sạch, đến mẩu xương cũng không còn.

“Tề Miên Ngọc này cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình là thẳng như cây kiếm vậy.

Lúc đó ông ấy đâu dám nói huỵch toẹt ra, chỉ biết lầm bầm trong lòng:

Thì hắn vốn là một cây kiếm còn gì.

Thu lại suy nghĩ, Tông chủ đè nghi hoặc trong lòng xuống, đổi chủ đề:

“Chuyện này tạm thời cứ thế đi.

Vì liên quan đến Điện chủ Thương Lan Thần Điện nên phần tiếp theo cứ để ta sắp xếp.

Tề Miên Ngọc đáp một tiếng, lập tức định quay người rời đi.

Tông chủ vội vàng gọi lại, giải thích:

“À thì, gần đây tông môn có đệ tử mới nhập môn sắp tham gia kỳ khảo hạch đại bỉ.

“Tề Miên Ngọc, ngươi xem, với tư cách là đệ tử thủ tịch, ngươi tranh thủ thời gian đến giảng một buổi học sáng đi, khích lệ đám đệ tử mới một chút.

Năm đỉnh bốn điện, Tề Miên Ngọc chẳng nghe lời ai, chỉ có vị Tông chủ này là có thể thương lượng được với hắn.

Có chuyện gì các đỉnh các điện cũng tìm đến ông ấy, ông ấy thật sự đã lo bạc cả đầu vì cái tông môn này rồi.

Tề Miên Ngọc dừng bước, suy nghĩ một lát rồi nói:

“Được.

Rời khỏi đại điện, hắn tránh né đám đông, đi theo một con đường nhỏ ít người để trở về đỉnh Xuân Tỉnh.

Trên đỉnh Xuân Tỉnh không có đệ tử nào khác, đây là ngọn núi của riêng mình hắn.

Đường núi uốn lượn kéo dài lên trên, hai bên trồng đầy các loại hoa cỏ nở rộ theo từng mùa khiến đỉnh Xuân Tỉnh quanh năm như mùa xuân.

Tề Miên Ngọc rũ mắt, chậm rãi đi trên con đường núi.

Xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động, hương thơm thoang thoảng lan tỏa theo gió, đến cả vạt áo cũng vương chút hương thơm nhè nhẹ như tuyết lạnh thanh khiết, lại điểm thêm vài phần quyến luyến diễm lệ.

Con đường núi kéo dài lên cao, bị mây mù bao phủ.

Tề Miên Ngọc băng qua con đường, sau một khúc quanh thì đẩy cửa viện bước vào thư phòng.

Đã mấy tháng không có người ở nhưng thư phòng vẫn sạch bóng không một hạt bụi.

Đặc biệt là những cuốn sách trên giá, do được trận pháp bảo hộ nên đều nguyên vẹn không hề hư tổn.

Tề Miên Ngọc phất tay thắp sáng ngọn đèn rồi quay người bước đến trước giá sách.

Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những cuốn sách, ngón tay nâng lên dừng lại trước quầng sáng của trận pháp hồi lâu nhưng không hề xuyên qua để lấy sách ra.

Một lúc lâu sau, Tề Miên Ngọc như thể xuất thần, ngón tay thon dài chạm vào trước một cuốn sách.

Khi hắn sực tỉnh, nhìn thấy tên trên bìa sách, đầu ngón tay hắn như bị bỏng, vội vàng rụt lại.

Ghi chép những sự kiện năm Thịnh Nguyên.

Tề Miên Ngọc vội vã rời khỏi thư phòng giống như bỏ chạy.

Cánh cửa bị gió từ ống tay áo cuốn lại, phát ra một tiếng động khẽ khàng.

Hắn ghét nàng.

Đầu ngón tay giấu trong ống tay áo của Tề Miên Ngọc khẽ run lên, mang theo cảm giác đau rát như bị thiêu đốt.

Một lúc sau, hắn đưa tay ra, xòe lòng bàn tay.

Không phải ảo giác.

Là huyết sát khí bị hắn trấn áp đã tái phát sớm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập