Chương 9: Tư Chất - Mệnh Số Không Thuận

Kiếp trước, Trịnh Hà Lâm vì tranh giành một chút tình thân mong manh với Trịnh Hà Kiêu mà bị đẩy xuống tận cùng của khinh miệt, trở thành chó chạy đầu đường, sai đâu đánh đó.

Khi ấy hắn còn tưởng rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút, ngoan ngoãn thêm một chút, phụ mẫu sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt khác đi.

Nhưng cuối cùng hắn mới hiểu, có những ánh mắt vĩnh viễn không dành cho mình.

Hắn bị chính phụ mẫu lừa gạt, dùng huyết đạo thủ đoạn rút cạn tinh huyết, trở thành lò luyện sống nâng cao tu vi cho Trịnh Hà Kiêu.

Bên ngoài, gia tộc tuyên bố hắn trong lúc tham gia thương thành bị dã thú tập kích ngoài ý muốn mất mạng.

Một cái chết sạch sẽ, không vết máu, không nghi vấn.

Nhưng Trịnh Hạo đã thấy hắn trở lại.

Trong ký ức của Trịnh Hạo, cái đêm đó trời không trăng.

Trịnh Hà Lâm lảo đảo bước về từ phía sau núi, toàn thân nhuốm mùi máu tanh, ánh mắt rỗng tuếch như kẻ vừa bước ra khỏi địa ngục.

Hắn không chết, nhưng thứ bị giết đi là niềm tin cuối cùng vào hai chữ “phụ mẫu”.

Khi ấy Trịnh Hạo còn trẻ, chưa hiểu hết những vòng xoáy quyền lực ẩn sau vẻ ngoài ấm áp của gia tộc.

Hắn chỉ cảm thấy bất bình, cảm thấy oán hận, nhưng rồi cũng bất lực.

Kiếp này, khi đứng giữa quảng trường rộng lớn trước Nguyệt Quang Hồ, tất cả ký ức ấy như thủy triều dâng lên trong tâm trí hắn.

“Sau đây lần lượt xếp hàng đi vào, tất cả không được xô đẩy.

Một tên tu luyện giả trung niên lâu năm dẫn đường lên tiếng.

Hắn mặc trường bào xám tro, giọng nói không lớn nhưng mang theo linh lực trấn áp, khiến đám thiếu niên đang xì xào lập tức im bặt.

Nhìn khí tức trầm ổn kia, hiển nhiên là Thoát Phàm cảnh trung hậu kỳ.

Tu Nguyên Giới có tổng cộng chín cảnh giới, từ nhất phẩm đến cửu phẩm.

Nhất Phẩm – Thoát Phàm Cảnh.

Nhị Phẩm – Thuộc Hạ Cảnh.

Tam Phẩm – Đắc Lực Cảnh.

Tứ Phẩm – Trụ Cột Cảnh.

Ngũ Phẩm – Thủ Lĩnh Cảnh.

Sau đó mới là Tiên Nhân.

Tiếp nữa là Lục Chuyển – Nắm Mệnh Cảnh.

Thất Chuyển – Tung Hoành Cảnh.

Bát Chuyển – Đại Năng Cảnh.

Cửu Chuyển – Tôn Giả Cảnh.

Mỗi cảnh lại phân sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

Đối với đám thiếu niên mười mấy tuổi đang run rẩy xếp hàng kia, Thoát Phàm đã là một bức tường cao vời vợi.

Bọn họ phần lớn vẫn chỉ là phàm nhân, thậm chí còn chưa chân chính cảm nhận được linh khí nhập thể.

Tay chân lóng ngóng, bọn họ chắp vá mãi mới thành hai hàng, từng người từng người tiến lên.

Trịnh Hạo đứng phía sau cùng.

Hắn không vội.

Ánh mắt hắn lướt qua Hà Gia huynh đệ đang ở gần đầu hàng, phía sau là con em thế gia và cao tầng trong gia tộc.

Địa vị quyết định thứ tự.

Điều này ở bất kỳ nơi nào cũng không đổi.

Hà Gia gia chủ đứng ở phía xa, ánh mắt chăm chú theo dõi từng bước chân của hai đứa con trai mình.

Bên cạnh là Khúc Gia gia chủ, vẻ mặt lạnh nhạt nhưng sâu trong mắt là kỳ vọng khó giấu.

Còn Trịnh Gia?

Gia chủ đứng giữa đám trưởng lão, nét mặt ôn hòa.

Nhưng Trịnh Hạo biết, ánh mắt kia chỉ sáng lên khi nhìn về phía Trịnh Hà Kiêu.

Nguyệt Quang Hồ hiện ra trước mắt.

Bên ngoài, hồ nước trong vắt phản chiếu ánh nắng, sóng nước lấp lánh như được rải bạc.

Nhưng khi bước vào bên trong phạm vi kiểm tra, cảnh tượng hoàn toàn thay đổi.

Không còn lộng lẫy, không còn hoa mỹ.

Không gian bên trong trở nên nhỏ bé, sắc màu đơn bạc.

Chính giữa chỉ có một tầng tường sáng vô hình, như mặt gương mỏng ngăn cách phàm và tu.

Đây là nơi đo tư chất.

Thanh Lam đại diện cho Bính đẳng.

Xích Hoàng đại diện cho Ất đẳng.

Bạch Ngân đại diện cho Giáp đẳng.

Tư chất quyết định tốc độ hấp thu linh khí, quyết định mức độ tương thích với thiên địa, quyết định con đường tu luyện dài hay ngắn, bằng phẳng hay gập ghềnh.

Có người nói, tư chất là vé vào cửa của số mệnh.

Trịnh Hạo hít sâu một hơi, bước theo dòng người.

Vừa đặt chân vào, hắn lập tức cảm nhận được một áp lực vô hình dồn xuống thân thể.

Như có một bàn tay khổng lồ từ trời cao ấn xuống, ép linh hồn và nhục thân hòa vào một điểm.

Nhưng hắn không nhíu mày.

Hai mắt hắn tĩnh lặng như giếng cổ.

Từng tia sáng bắt đầu bay lên từ mặt hồ, như những hạt chu thiên xoay tròn rồi hội tụ về phía hắn.

Linh khí từ tứ phương tám hướng tụ lại, tràn vào đan điền.

Đan điền vốn tĩnh lặng, dần dần nổi sóng.

Một giọt.

Hai giọt.

Rồi như mưa rơi xuống mặt biển, thanh dịch xanh lam bắt đầu tích tụ, sóng nước lăn tăn, sau đó hóa thành một tiểu hải chu xanh biếc.

Xanh lam.

Chính là dấu hiệu chính thức bước vào Thoát Phàm Cảnh.

Áp lực trên người hắn cũng theo đó mà buông lỏng phần nào.

Cơ thể bắt đầu thay đổi.

Gân cốt rung lên nhè nhẹ, như được gột rửa qua từng lớp linh khí.

Thanh âm trong đan điền vang vọng như thủy triều cuồn cuộn.

Một bước.

Hai bước.

Áp lực tăng dần, nhưng Trịnh Hạo vẫn thản nhiên.

Năm bước.

Mười bước.

Đến bước thứ mười, hắn mới cảm nhận được cổ họng khô khốc.

Áp lực như thiên quân vạn mã lao tới, từng tấc xương như bị ép xuống.

Xung quanh, đám thiếu niên bắt đầu chậm lại.

Có người nghiến răng ken két, có người sắc mặt tái nhợt, môi trắng bệch.

Nhưng không ai quay đầu.

Bởi vì bọn họ biết, nếu lùi bước lúc này, cả đời sẽ lùi bước.

Muốn gia tộc công nhận, muốn được nâng đỡ, muốn có tài nguyên tu luyện, muốn thoát khỏi kiếp tôi tớ – tất cả đều phụ thuộc vào hai chữ “Tư Chất”.

Có người hy vọng dựa vào tư chất để đổi đời.

Có người hy vọng dựa vào tư chất để trả thù.

Có người hy vọng dựa vào tư chất để được phụ mẫu nhìn nhận.

Có người chỉ đơn giản muốn bảo vệ một người nào đó.

Ai cũng có câu chuyện riêng.

Trịnh Hạo là kẻ sống hai kiếp.

Hắn hiểu rõ hơn ai hết, tư chất cao giống như con đường lát đá mềm, bước đi nhẹ nhàng.

Tư chất thấp, ngay cả nền đá cũng phải xin phép mới được đặt chân lên.

Có những con đường, nếu ngươi không bước đi, ngươi sẽ không bao giờ biết nó khó đến mức nào.

Nhưng dù khó hay dễ, cuối cùng cũng phải đi đến tận cùng.

“Qua!

Mười người đã bước qua mười bước!

Tiếng hô vang lên.

Đám người xung quanh đồng loạt tập trung ánh mắt.

Một thiếu niên phía trước tỏa ra sắc Xích Hoàng nhàn nhạt.

Ất đẳng!

Trong gia tộc hạng ba như Trịnh Gia, Ất đẳng đã được xem là thiên tài hiếm có.

Đám cao tầng mỉm cười rạng rỡ.

Hà Gia gia chủ khẽ vuốt râu, ánh mắt đầy tự hào.

Những thiếu niên phía sau nhìn lên, trong lòng trào dâng ngưỡng mộ lẫn ghen tị.

Ở phía dưới, nơi ánh sáng không chiếu tới, những kẻ còn đang chật vật lê bước chỉ biết cúi đầu cắn răng.

Số mệnh, dường như ngay từ đầu đã không công bằng.

Trịnh Hạo nhớ lại kiếp trước.

Khi ấy hắn dừng ở bước thứ mười một.

Sắc Thanh Lam mờ nhạt bao phủ, Bính đẳng.

Một tư chất tầm thường đến mức có cũng như không.

Hắn cố chấp, cố gắng thêm một bước, rồi thêm một bước nữa.

Nhưng áp lực như núi đè xuống, cuối cùng hắn quỵ gối.

Tiếng cười khẽ từ phía trên như dao cắt vào lòng.

Kiếp trước, trẻ tuổi khí ngạo, hắn không cam lòng.

Hắn oán trời, oán đất, oán cả bản thân.

Rốt cuộc, tư chất thấp có lỗi gì?

Không.

Chẳng ai có lỗi.

Chỉ là khi ván bài được chia, có người đã cầm sẵn quân tốt.

Hiện tại.

Bước thứ mười một.

Trịnh Hạo chậm lại.

Áp lực tăng vọt, như có dòng nước xoáy cuốn quanh thân thể.

Lưng hắn dần cong xuống, từng bước trở nên nặng nề.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn không đổi.

Hắn không còn là thiếu niên của năm trăm năm trước.

Trong đan điền, tiểu hải chu xanh lam đột nhiên rung chuyển.

Sóng lớn dâng lên, cuốn theo những mảnh ký ức vỡ vụn của hai kiếp người.

Hắn không còn muốn tranh giành tình cảm vô nghĩa.

Không còn muốn chứng minh bản thân cho những kẻ chưa từng nhìn mình bằng ánh mắt bình đẳng.

Hắn chỉ muốn nắm lấy vận mệnh của chính mình.

Bước thứ mười hai.

Thanh dịch trong đan điền đột ngột bùng lên, sắc lam trở nên sâu hơn, ánh sáng lan ra ngoài thân thể.

Một vài trưởng lão phía xa khẽ nhíu mày.

“Có biến hóa?

Bước thứ mười ba.

Áp lực như muốn nghiền nát xương cốt.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Trịnh Hạo không chống lại.

Hắn buông lỏng.

Để áp lực xuyên qua mình.

Để linh khí hòa vào mình.

Tiểu hải chu trong đan điền đột nhiên mở rộng, như biển nhỏ phá vỡ bờ cát, dung nạp thêm từng dòng linh lực.

Sắc lam đậm dần.

Rồi… xen lẫn một tia ánh hoàng nhạt.

Không ai để ý.

Nhưng Trịnh Hạo cảm nhận rõ.

Một tia Xích Hoàng mỏng manh.

Bước thứ mười bốn.

Ánh sáng quanh hắn bỗng rung lên.

Đám người phía trước ngoái lại nhìn.

Hà Gia huynh đệ đã dừng ở bước mười hai, sắc Xích Hoàng rõ rệt.

Tiếng vỗ tay vang lên.

Nhưng ánh mắt Trịnh Hạo không nhìn họ.

Hắn nhìn về phía trước.

Bởi vì hắn biết, nếu chỉ dừng ở Ất đẳng, hắn vẫn sẽ là quân cờ.

Hắn cần nhiều hơn thế.

Không phải để được tung hô.

Mà để không còn bị vứt bỏ.

Bước thứ mười lăm.

Áp lực đạt đến cực hạn.

Xương cốt kêu răng rắc.

Máu trong cơ thể như sôi trào.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ đến Trịnh Hà Lâm.

Nhớ đến ánh mắt rỗng tuếch trong đêm không trăng.

Nhớ đến những kẻ bình phàm bị thời thế vùi dập, trở thành bậc thang cho kẻ khác bước lên.

Có câu nói:

Ai làm nên nghiệp lớn cũng phải đạp lên xác xương mà đi.

Nhưng hắn không muốn trở thành xác xương ấy nữa.

Ầm!

Trong đan điền, sóng lớn nổ tung.

Sắc lam và hoàng hòa quyện, rồi đột nhiên lóe lên một tia bạc nhạt.

Rất nhạt.

Nhưng tồn tại.

Bạch Ngân.

Giáp đẳng.

Không rực rỡ như người khác.

Không chói lòa.

Chỉ là một tia sáng nhỏ bé, ẩn sâu trong lớp lam hoàng.

Trịnh Hạo khẽ thở ra.

Hắn không cần mọi người thấy.

Chỉ cần hắn biết.

Phía ngoài, trưởng lão ghi chép nhíu mày.

“Trịnh Hạo… bước mười lăm… khí tức dao động… tư chất…?

Ánh sáng quanh hắn không bùng nổ, không chói lòa.

Nhưng ổn định đến kỳ lạ.

Gia chủ Trịnh Gia thoáng liếc nhìn, rồi thu ánh mắt lại.

Với hắn, Trịnh Hà Kiêu mới là hy vọng.

Nhưng Trịnh Hạo không bận tâm.

Hắn biết, có những tia sáng không cần được ai công nhận.

Chỉ cần đủ để soi đường cho chính mình.

Đám thiếu niên lần lượt dừng lại.

Có người bật khóc.

Có người cười lớn.

Có người ngã quỵ.

Nguyệt Quang Hồ dần trở lại yên tĩnh.

Kết quả đã định.

Số phận mỗi người dường như cũng theo đó mà được khắc xuống.

Nhưng Trịnh Hạo hiểu rõ.

Tư chất chỉ là điểm khởi đầu.

Con đường sau này dài bao nhiêu, đi được đến đâu, vẫn phải tự mình bước.

Kiếp trước, hắn từng bị sự thiên vị đè chết.

Nhưng kiếp này, hắn sẽ không để mình trở thành cọng rơm cuối cùng trên lưng lạc đà.

Bởi vì hắn biết—

Sự thiên vị có thể đè chết một con người.

Nhiều sự thiên vị có thể đè chết cả một thể chế.

Nhưng nếu một người đủ kiên định, đủ tỉnh táo, đủ nhẫn nại để sống sót qua mọi lần bị đè nén…

Thì đến một ngày, chính hắn sẽ trở thành kẻ viết lại luật chơi.

Trịnh Hạo quay đầu nhìn mặt hồ.

Sóng nước lăn tăn, phản chiếu bầu trời xanh thẳm.

Hai kiếp người, một thân xác.

Lần này, hắn sẽ không bước đi vì ánh mắt của người khác.

Hắn bước đi vì chính mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập