Nếu nói Trịnh Gia là một đàn sói, vậy thì Gia Chủ và các vị Trưởng Lão chính là những con sói đầu đàn đã đi qua vô số mùa đông khắc nghiệt.
Bộ lông của họ không còn bóng mượt như thuở thiếu niên, nanh vuốt cũng chẳng phải lúc nào cũng lộ ra, nhưng ánh mắt lại sâu hun hút, tựa như đã nhìn thấu mọi mưu toan của thế gian.
Họ hiểu rõ khi nào nên cúi đầu, khi nào nên lộ móng vuốt;
hiểu rõ rằng, giữa bầy sói, thứ đáng sợ nhất không phải là tiếng tru giữa đêm dài, mà là sự im lặng trước cơn săn mồi.
Còn đám hậu bối bọn hắn, chẳng qua chỉ là những sói con vừa mọc răng nanh, còn chưa biết mùi máu tanh trên tuyết là gì.
Bọn hắn sinh ra đã mang trên lưng hai chữ “gia tộc”, lớn lên trong lời dạy rằng phải vì đại nghĩa mà sống, vì huyết mạch mà chiến đấu, vì danh dự mà hy sinh.
Kẻ thắng sẽ được coi trọng, được dẫn vào đại điện, được gọi bằng hai chữ “kỳ tài”.
Kẻ thua, dù có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ có thể sống lay lắt ở một góc tối nào đó, cả đời làm nền cho người khác tỏa sáng.
Họ nói đó là số mệnh của sói con.
Số mệnh.
Hai chữ ấy nghe qua thì cao xa, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một chiếc lồng vô hình, trói chặt bao khát vọng chưa kịp nảy mầm.
Từ nhỏ đã được dạy phải hi sinh, phải nhẫn nhịn, phải đặt gia tộc lên trên bản thân.
Thế nhưng, cái gọi là “đối xử công bằng” lại hiếm hoi đến mức đáng thương.
Có kẻ sinh ra đã được đặt ở vị trí cao, có kẻ dù nỗ lực đến rách da rớm máu, vẫn chỉ là quân cờ bị sắp đặt.
Thái độ, mới là thứ quyết định hành động của con người.
Có người nói muốn tốt cho ngươi, nhưng mỗi bước đi của họ lại đẩy ngươi vào vũng lầy.
Có người bảo rằng đang vì tương lai của ngươi mà tính toán, nhưng tương lai ấy lại chỉ toàn đau đớn.
Lời nói có thể êm tai như gió xuân, nhưng hành động mới là lưỡi dao sắc bén nhất.
Muốn biết một người có thực lòng hay không, đừng nghe họ nói gì.
Hãy nhìn họ làm gì.
Chuyện được mất ở đời, vốn dĩ khó phân rõ trắng đen.
Có những thứ tưởng chừng quan trọng, đến khi buông tay mới phát hiện chỉ là bụi cát vướng mắt.
Cầm lên được, thì cũng phải học cách nhẹ nhàng đặt xuống.
Nếu cứ chấp niệm mãi, tựa như ôm lấy tảng đá giữa dòng sông, cuối cùng chỉ có chìm sâu.
Đừng chấp niệm.
“Bính cấp thì sao?
Giáp cấp thì sao?
Có người từng cười khẩy.
“Suy cho cùng cũng chỉ là công cụ để sống tốt một đời.
Vinh nhục hay giàu sang, cũng chỉ xoay quanh một chữ — sinh tồn.
Sinh tồn.
Đó mới là bản chất trần trụi nhất của thế gian.
Có người từng nói:
“Ta chỉ là một kẻ giản đơn, mỗi ngày pha trà nghe đàn, đốt hương đọc kinh, bấm hoa tỉa cỏ.
Quá khứ mưa gió sụt sùi đã quên từ lâu.
Đã từng vì sinh tồn mà sống hèn mọn như loài kiến.
Đức Phật dạy rằng phải trải qua trăm ngàn kiếp nạn mới hiểu được mất tùy duyên, bình đạm mới là bản nguyên.
Ta nguyện làm con sóng giữa dòng đời đục ngầu, tâm tính trong vắt, an tĩnh vô thanh.
Nghe thì thanh cao, nhưng mấy ai thật sự làm được?
Trịnh Gia có thể là một chiếc lồng giam, nhốt lại những chí hướng non trẻ.
Nhưng cũng chính nó là bức tường dày ngăn gió mưa, che chắn cho những mầm cây chưa kịp lớn khỏi bị giẫm đạp.
Thế gian tranh đấu khốc liệt, thiên hạ mưu sinh vất vả.
Không phải ai cũng cần trở thành anh hùng, cũng không phải ai cũng phải đứng trên đỉnh cao nhìn xuống.
Đôi khi, chỉ cần đủ ăn đủ mặc, có một mái nhà không dột khi mưa, đã là mãn nguyện.
Tuổi trẻ không biết thế nào là “đủ”.
Trung niên bắt đầu lo cơm áo gạo tiền, dần quên đi những hoài bão từng thắp sáng đêm dài, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn một góc nhỏ lưu giữ ký ức ấy.
Đến khi tóc bạc da mồi, người ta mới phát hiện mình đã quên mất bản thân từng là thiếu niên hoạt bát, chỉ còn nhớ mỗi ngày ăn uống thôi cũng là tiêu hao hết khí lực.
…………
Trên đài cao, từng ánh mắt uy nghiêm dần trở nên sắc bén.
Dòng người lũ lượt bước ra, như đàn cá con vượt thác, chen chúc, hối hả, không ai muốn bị bỏ lại phía sau.
Những thiếu niên, thiếu nữ còn mang nét non nớt trên gương mặt.
Ngũ quan chưa hoàn toàn định hình, nhưng ánh mắt lại sáng rực như trăng đầu tháng.
Trong đó có hồi hộp, có khát vọng, có cả một chút kiêu hãnh chưa từng bị vùi dập.
Bước chân họ mạnh mẽ, dẫu trong lòng vẫn thấp thỏm như tiếng trống dồn dập trước giờ khai chiến.
Phía trước là Nguyệt Quang Hồ.
Mặt hồ rộng chừng ba mẫu, trải dài như một tấm gương khổng lồ.
Ánh sáng phản chiếu lấp lánh, từng tầng sương mỏng bốc lên, phả vào da thịt cảm giác mát lạnh dễ chịu.
Hít một hơi thật sâu, tựa như toàn bộ mệt mỏi trong cơ thể đều bị cuốn trôi.
Hương hoa từ đâu đó theo gió thổi tới, ngào ngạt mà không gắt, thanh khiết mà không nhạt nhòa.
Hương khí như một đường thẳng vô hình, trực diện đánh vào tâm trí, khiến người ta bất giác tĩnh lặng.
Đây là thiên địa dưỡng dục chi hoa, chi thủy.
Loại linh thủy linh hoa chỉ có thể tồn tại ở nơi hội tụ linh khí, được bảo vệ nghiêm mật.
Truyền thuyết kể rằng hồ này do Trịnh Gia Lão Tổ dùng thủ đoạn của tiên nhân tạo thành.
Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ nhận ra dấu vết đào đắp của nhân lực.
Trịnh Hạo đứng lặng, ánh mắt trầm xuống.
Kiếp trước hắn từng du lịch khắp nơi, hiểu rõ để tìm được một mảnh đất có thiên địa cộng hưởng, đủ căn cơ lập tộc, phải tốn biết bao tâm huyết và vận khí.
Không phải cứ muốn là có.
Hai bên bờ hồ dựng những cột đá lớn, hoa văn tinh xảo đan xen nhiều phong cách kiến trúc khác nhau.
Ẩn sâu trong đó là đạo vận huyền diệu, không phải kẻ tu sĩ lưu lạc tầm thường có thể bày bố.
Ánh mắt hắn càng thêm thâm trầm.
Đúng lúc ấy, đám đông phía sau bỗng tách ra thành một con đường.
Một thiếu niên bước tới, thân mặc phục bào thượng hạng, bên hông treo lệnh bài “Hà Gia” lấp lánh.
Từng bước chân của hắn hiên ngang, ánh mắt thẳng tắp về phía trước, không vì tiếng xì xào xung quanh mà dao động.
Hắn là Trịnh Hà Lâm — Đại thiếu gia Hà Gia.
Tâm tình hắn dường như kích động, nhưng không phải vui mừng, cũng chẳng phải bất an.
Đó là thứ cảm xúc pha trộn giữa kiêu hãnh và áp lực, giữa mong đợi và căm ghét.
“Đại thiếu gia sao lại tới một mình?
Có người nhỏ giọng hỏi.
“Ngươi không biết sao?
Hắn vốn tự cao tự đại, ngay cả đệ đệ cũng bị hắn chèn ép.
“Phụ mẫu cũng chẳng ưa gì hắn, ngươi còn mong ai đi cùng?
Tiếng bàn tán râm ran.
Không lâu sau, từ phía xa lại xuất hiện một đoàn người khác.
Dẫn đầu là một thiếu niên có tướng mạo giống Trịnh Hà Lâm đến tám, chín phần.
Không cần đoán cũng biết đó là Trịnh Hà Kiêu — Nhị thiếu gia Hà Gia.
Vừa nhìn thấy em trai, sắc mặt Trịnh Hà Lâm lập tức tối sầm.
“Huynh trưởng.
” Trịnh Hà Kiêu mỉm cười, nụ cười cong cong như vầng trăng khuyết, dễ dàng lấy được thiện cảm.
“Huynh trưởng, sao sáng nay không gọi ta cùng đi?
Ta suýt nữa trễ Đan Khiếu đại điển.
Nếu phụ mẫu trách tội…”
Lời nói nghe như tủi thân, nhưng mũi nhọn lại khéo léo hướng về phía anh trai.
“Ngươi dậy sớm hay muộn là chuyện của ngươi.
” Trịnh Hà Lâm lạnh lùng.
“Từ bao giờ ta có nghĩa vụ phải quan tâm?
“Huynh trưởng…”
“Thứ nhất, ta không xứng hai chữ đó của ngươi.
“Thứ hai, thay vì ở đây dây dưa, chi bằng tập trung đạt thành tích.
Khi ngươi đủ giỏi, tự nhiên có người yêu thương.
Dứt lời, hắn quay đi.
Trịnh Hạo lặng lẽ quan sát.
Chuyện anh em tương tàn trong gia tộc, kiếp trước hắn đã thấy quá nhiều.
Huyết mạch chưa chắc đã quý giá như người ta vẫn ca tụng.
Nó có thể là sợi dây gắn kết, nhưng cũng có thể là xiềng xích trói buộc những kẻ thiên tính xung đột.
Hắn bật cười lạnh trong lòng.
Suy cho cùng cũng là tranh giành lợi ích.
Tiền tài.
Danh vọng.
Địa vị.
Sắc dục.
Tình thân.
Trong đó, sắc dục và tình thân vốn là thứ dễ khiến người ta mềm lòng nhất, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng.
Bao nhiêu anh hùng gục ngã vì mỹ nhân.
Bao nhiêu kẻ tài hoa tự hủy vì hai chữ “không nỡ”.
“Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
“Anh em không thể bỏ.
“Tình thân không thể dứt.
Phải chăng đó chỉ là lớp áo đẹp đẽ che đậy sự yếu đuối trong nội tâm?
Thế gian mấy ngày nắng, mấy ngày mưa.
Kẻ đối tốt với ngươi, ngươi đáp lại.
Kẻ lạnh nhạt với ngươi, ngươi dứt khoát buông.
Làm tốt việc của mình.
Chăm sóc bản thân.
Không lãng phí cảm xúc vào những thứ dư thừa.
Ngươi sẽ phát hiện, thế gian này thật ra không phức tạp đến vậy.
Ánh mắt Trịnh Hạo sâu như giếng cổ, tối tăm không một gợn sóng.
Hắn nhìn bóng lưng Trịnh Hà Lâm giữa biển người, khẽ lẩm bẩm trong lòng:
“Trịnh Hà Lâm a… ngươi thật đáng thương.
Không phải vì bị người ta chỉ trích.
Mà vì giữa cuộc tranh đấu này, hắn vẫn còn mang theo quá nhiều cảm xúc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập