Trịnh Gia Thành
Tòa thành có năm trăm năm lịch sử, rễ cắm sâu nơi sườn Kim Thanh Sơn, lưng tựa núi cao, mặt hướng thung lũng, như một con thú cổ xưa nằm phục giữa mây mù phương bắc.
Trải qua bao mùa phong vũ, tường trắng ngói đen nơi đây đã thấm đẫm khói lửa và sương sớm, ghi dấu từng lớp người đến rồi đi.
Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Trịnh Gia Thành.
Từ sáng sớm, bên đường đã người chen vai thích cánh.
Có người vì mưu sinh mà tất bật buôn bán, tranh thủ đám đông để kiếm thêm vài đồng linh thạch;
có người vì náo nhiệt mà kéo đến, chỉ để xem thử vận mệnh của kẻ khác đổi thay ra sao;
cũng có người mang trong lòng một ước nguyện mơ hồ, hy vọng giữa biển người này có thể tìm được cơ hội đổi đời.
Con người tụ lại vì lợi ích, tản đi cũng vì lợi ích.
Trịnh Hạo lặng lẽ bước giữa dòng người.
Hắn không nổi bật.
Không áo gấm, không tùy tùng.
Không ánh mắt ngạo nghễ của kẻ sinh ra đã cao cao tại thượng.
Nhưng hắn có một thứ mà rất nhiều người không có — sự kiên định.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống mặt đá xanh đều vững vàng, không vội vã, không chần chừ.
Như thể hắn đã đi qua con đường này vô số lần, biết rõ phía trước là gì.
Bỏ lại phía sau những năm tháng nghèo túng.
Bỏ lại tiếng ho của lão nhân gia trong đêm đông.
Bỏ lại nỗi cô độc không người sẻ chia.
Quan tâm hiện tại.
Hướng tới tương lai.
Giữa biển người xô bồ, hắn chăm chú nhìn từng gương mặt lướt qua.
Có người ánh mắt sáng rực vì kỳ vọng, có người thần sắc khẩn trương, cũng có kẻ sớm đã chuẩn bị tâm lý thất bại, chỉ đến để thử một lần cho cam lòng.
“Tiên sư, ta đến báo danh.
Giọng hắn trầm thấp, bình tĩnh.
Trước bảng hiệu lớn treo chữ “Khai Khiếu Đại Điển”, đặt một chiếc bàn gỗ.
Sau bàn là một thiếu niên hán tử đang cúi đầu ghi tên vào danh sách.
Vì sao gọi là “Tiên sư”?
Bởi trong mắt tu sĩ, phàm nhân chưa khai khiếu chỉ là sâu kiến.
Tu sĩ cấp thấp đối với người thường đã là tồn tại cao không thể với tới.
Tùy tâm một niệm, có thể diệt, có thể tha.
Sự chênh lệch ấy giống như trời và đất.
Ở Trịnh Gia Thành có một quy định.
Chỉ cần mang huyết mạch Trịnh Gia, đến mười tuổi mỗi năm đều có thể tiến vào gia tộc bí cảnh, mở đan điền, chính thức bước lên con đường tu luyện.
Cánh cửa ấy không rộng.
Nhưng đủ để thay đổi cả đời người.
Trước mặt Trịnh Hạo, một viên đá trong suốt được đặt lên bàn.
Trên bề mặt khắc đầy phù văn cổ xưa, bên trong có từng tia huyết khí như tơ đỏ lượn lờ.
Hắn chỉ nhìn một cái đã nhận ra.
Đây là thủ đoạn nhận thân của tu luyện giả.
Kiếp trước hắn từng thấy qua vô số lần.
Chính vì có quy định huyết mạch này mà bao người không thuộc Trịnh Gia phải rời quê hương, rời cha mẹ, phiêu bạt bốn phương cầu đạo.
Con đường ấy có bao nhiêu gian nan?
Không ai biết.
Bao nhiêu người bỏ xác nơi hoang dã?
Cũng chẳng ai đếm nổi.
Sự không công bằng này, đã chôn vùi bao nhiêu nhân tài.
Bao nhiêu anh hào chưa kịp tỏa sáng đã chìm vào quên lãng.
Bất công không?
Có.
Nhưng rồi sao?
Trên đời vốn không công bằng.
Núi không bằng.
Đất không bằng.
Lòng người càng không bằng.
Ngay cả tình yêu của phụ mẫu dành cho con cái cũng có nặng nhẹ, đứa được thương nhiều, đứa bị xem nhẹ.
Huống hồ thế gian vốn vô tình, làm sao đòi hỏi nó đối xử bình đẳng với từng cá nhân?
Con người sinh ra đã không tự do.
Sinh ra đã mang gông xiềng:
giai cấp, địa vị, tiền bạc, tư chất, tình thân, ân nghĩa.
Có kẻ sinh ra đã ở đỉnh cao.
Có người vừa mở mắt đã ở đáy vực.
Nhưng chính những gông xiềng ấy mới rèn luyện nội tâm.
Nếu có thể bước qua chúng bằng trách nhiệm và bản lĩnh, con người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Ngươi muốn tự do làm một kẻ vô trách nhiệm?
Hay chấp nhận không tự do để trở thành một đại nhân vật đủ sức gánh vác?
Thế gian vô tình.
Không phải nơi người hữu tình có thể tùy ý làm bậy.
Phải học cách tự chịu trách nhiệm với mỗi bước chân của mình.
Kiếp trước, Trịnh Hạo cũng may mắn.
Mười tuổi mở đan điền, bước lên tu hành.
Tư chất của hắn chỉ là Bính cấp — thấp nhất trong ba cấp Bính, Ất, Giáp.
Nhưng chỉ riêng việc có thể bước qua cánh cửa ấy đã là điều hàng vạn người không làm được.
Năm đó hắn mang tâm lý thử vận may.
Một cô nhi nghèo hèn, không ngờ lại mang huyết mạch Trịnh Gia.
Khi ấy, hắn từng cảm thấy huyết mạch này là gánh nặng.
Mỗi bước đi đều khó khăn.
Bị chèn ép.
Bị xem thường vì tư chất thấp.
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy nực cười.
Nếu không có huyết mạch ấy, hắn thậm chí không có cơ hội bị chèn ép.
“Ngươi qua bên kia.
Một tiếng quát vang lên.
Không phải ai mang họ Trịnh cũng có huyết mạch chính tông.
Có người tổ tiên chỉ là tôi tớ được ban họ, truyền đời sau vẫn giữ cái tên ấy, ngỡ rằng mình thuộc dòng chính.
Để rồi hôm nay, hy vọng hóa thành tuyệt vọng.
“Tiên sư!
Không thể nào!
Phụ thân nó cũng mang họ Trịnh a!
Tiếng khóc bật lên.
Van xin.
Nức nở.
Nhưng không một ai dừng lại.
Không một ai quan tâm.
Sự thật thường tàn nhẫn.
Và không ai có nghĩa vụ vì ngươi mà thương cảm.
Điều bất hạnh của ngươi, người khác không muốn bị liên lụy.
Ngươi lên cao, họ ngưỡng mộ.
Ngươi rơi xuống, có người hả hê.
Có kẻ dè bỉu.
Thậm chí bỏ đá xuống giếng.
Nhưng rồi tất cả cũng sẽ quên.
Ai cũng chỉ là hạt bụi trong dòng thời gian.
Người đổi.
Thiên hạ cũng đổi.
Có người từng nói, nhân sinh phải lên xuống chìm nổi mới có thể bình an.
Quá thuận lợi ngược lại không dài lâu.
Tin vào điều đó, khi đối mặt biến cố sẽ ung dung hơn.
Ngày mưa chưa chắc chỉ có buồn.
Có thể là thời gian tích lũy.
Trăng khuyết chưa chắc chỉ có sầu.
Có thể là lúc tĩnh tâm suy ngẫm.
Có người sớm đã thừa nhận sự yếu đuối của mình.
Họ không muốn phong ba.
Chỉ cầu bình an.
Dù trong lòng còn chấp niệm, vẫn chọn hướng về yên tĩnh.
Như cỏ dại mọc dưới nắng mưa.
Xuân đến xanh tốt.
Thu về tự khô.
Không cưỡng cầu.
Vốn không là của mình, đừng cưỡng ép.
Thế gian rộng lớn.
Không có nhân duyên này, vẫn có thể một mình nhàn nhã nhìn đời.
Hà tất giam mình trong bức tường do người khác dựng nên?
Vùng vẫy trong vũng bùn của mình hay của người khác, có khác gì nhau?
Khác chăng chỉ là rộng hẹp.
Một ngày dài điểm danh trôi qua.
Đám đông dần tản.
Thất vọng.
Không cam tâm.
Đan xen.
Đây là hiện thực.
Trịnh Gia chỉ có thể nâng đỡ người của mình.
Nước trong không chảy ruộng ngoài.
Nhìn quảng trường thưa dần.
Trịnh Hạo cuối cùng cũng chờ được đến lượt.
Một lão giả trung niên bước ra.
Tướng mạo nghiêm nghị.
Dáng đi đĩnh đạc.
Thân khoác bạch đạo.
Khí tức trầm ổn mà mạnh mẽ như sơn nhạc.
Đó là Trịnh Tòng Khiêm — một trưởng lão của Trịnh Gia.
Địa vị chỉ dưới Gia Chủ và các Phân Gia chủ.
Việc ông đích thân giám sát đủ thấy gia tộc coi trọng huyết mạch đến mức nào.
Huyết mạch không chỉ duy trì sức mạnh hiện tại.
Mà còn là bảo chứng cho tương lai.
Dân số càng nhiều, xác suất sinh ra thiên tài càng lớn.
Thậm chí về sau, nhiều gia tộc còn ban hành chính sách khích lệ sinh sản.
Mỗi lần mở đan điền, Gia Chủ và các trưởng lão đều có mặt.
Họ chờ đợi điều gì?
Một thiên tài?
Có lẽ.
Nhưng trong ánh mắt họ, còn có tham vọng.
Họ sẽ tranh giành.
Sẽ lôi kéo.
Sẽ chèn ép.
Trong nội bộ gia tộc, cuộc đấu đá chưa từng dừng lại.
Không ai muốn lợi ích rơi vào tay người mình không thể kiểm soát.
Trịnh Hạo nhìn khắp quảng trường.
Rộng lớn.
Sạch sẽ.
Trang nghiêm.
Nhưng mỗi người đứng ở đây đều tim đập như trống trận.
Bước qua cửa huyết mạch chỉ là khởi đầu.
Thử thách thật sự của số mệnh mới đang chờ phía trước.
Có người sẽ bay cao.
Có người sẽ ngã xuống.
Có người cả đời chỉ quanh quẩn ở tầng thấp nhất.
Trịnh Hạo khẽ siết tay.
Kiếp trước hắn từng đi con đường này.
Từng bị coi thường.
Từng bị áp bức.
Từng bước một bò lên bằng máu và nước mắt.
Lần này —
Hắn không đến để thử vận may.
Hắn đến để nắm lấy vận mệnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập