Chương 6: Nhân Thế Vội Vã

**

"Nhân thế vội vã, chẳng qua cũng chỉ trăm năm.

Chúng ta bất quá chỉ là những mảnh ánh sáng vụn vặt sót lại trong kẽ hở thời gian, chớp mắt liền hóa thành cát bụi.

Không cầu trong năm tháng đẹp nhất gặp được người tốt nhất, chỉ mong khi còn sống có thể tương phùng, chọn một tòa thành mà ở, cùng nhau già đi.

Có một khoảng sân nhỏ đầy cây cỏ, mỗi sớm pha trà, mỗi chiều ngắm nắng, bên nhau trọn đời."

**

Đó là lời lão nhân gia từng nói.

Giọng người khi ấy rất nhẹ, nhẹ như những cơn gió thoảng qua mái hiên vào buổi chiều tà, mang theo hương lúa chín từ cánh đồng xa, mang theo mùi rơm rạ phơi khô trước sân.

Nhưng từng chữ, từng lời lại như được khắc bằng dao trổ lên tim Trịnh Hạo, sâu hoắm, không thể nào phai mờ dù năm tháng có trôi qua bao lâu.

Lão nhân gia đã đợi cả đời.

Đợi một người phụ nữ.

Người phụ nữ ấy là chấp niệm duy nhất trong quãng đời dài đằng đẵng của người.

Là ngọn lửa nhỏ âm ỉ giữa mùa đông giá rét, là tia nắng le lói cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống.

Có những đêm khuya thanh vắng, Trịnh Hạo từng thấy lão nhân gia ngồi một mình trước hiên nhà, tay cầm tách trà đã nguội từ lâu, mắt nhìn về phương bắc xa xăm, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mờ ảo.

Năm đó loạn lạc nổi lên.

Thú triều tràn xuống từ sơn mạch phía bắc, cuồn cuộn như nước lũ vỡ bờ.

Những con yêu thú khổng lồ với đôi mắt đỏ rực như máu, với hàm răng sắc nhọn như đao, với móng vuốt có thể xé toạc cả đá granite, tràn xuống những thôn làng yên bình dưới chân núi.

Dân chúng chạy tán loạn.

Tiếng khóc, tiếng la, tiếng gọi tên nhau vang lên khắp nơi.

Kẻ sống người chết chỉ trong một đêm.

Lão nhân gia khi ấy còn trẻ—một thanh niên hai mươi tuổi với đôi mắt sáng và trái tim đầy nhiệt huyết.

Vì bảo vệ đoàn người đang tháo chạy, người đã xông vào đám yêu thú, dùng thân mình làm lá chắn.

Một nhát vuốt xé rách vai.

Máu bắn tung tóe, thấm đỏ cả mảnh đất dưới chân.

Một vết cắn gần như lấy đi nửa mạng.

Nhưng người vẫn đứng vững.

Vẫn gào lên:

"Chạy đi!

Mau chạy đi!

"Người được cứu.

Nhưng phải dưỡng thương nửa năm.

Nửa năm ấy, nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp trong căn nhà tạm bợ nơi chân núi, người luôn nghĩ về nàng.

Về mái tóc dài đen nhánh như thác nước đổ.

Về đôi mắt sáng long lanh như hai vì sao trên bầu trời đêm.

Về nụ cười có lúm đồng tiền, mỗi khi cười lại khiến lòng người xao xuyến.

Người tự nhủ:

chỉ cần khỏe lại, sẽ đi tìm nàng.

Nhưng khi có thể chống gậy bước ra khỏi căn nhà tạm bợ ấy—

Trước mắt chỉ còn lại những mái nhà đổ nát và cỏ hoang mọc cao ngang đầu gối.

Đoàn người đã rời đi.

Nàng cũng đã rời đi.

Người tìm không thấy nàng.

Không tìm được tung tích.

Năm năm sau, theo một đoàn thương nhân xuôi nam, lão nhân gia trở lại Trịnh Gia Thành.

Trái tim người đập nhanh hơn mỗi khi bước qua những con đường quen thuộc, mỗi khi nhìn thấy những gốc phong đỏ ven đường.

Mong có thể gặp lại người con gái năm xưa đã cùng mình hẹn ước dưới tán phong đỏ.

Ngày hẹn ước ấy—

Nàng mặc chiếc áo dài màu thiên thanh, mái tóc buông lơi, trên môi nở nụ cười e ấp.

Nàng nói:

"Chờ chiến loạn qua đi, chàng sẽ trở về tìm em, đúng không?"

Chàng gật đầu:

"Ta nhất định sẽ trở về.

"Nàng cười:

"Vậy em sẽ chờ.

Ở mãi nơi này, chờ chàng trở về.

"Thế nhưng—

Nàng không còn ở đó.

Có người nói nàng đã gả đi.

Gả cho một thương nhân giàu có từ phương nam, theo chồng xuôi về miền xuôi, sống cuộc đời sung sướng phú quý.

Có người nói nàng chết trong đợt thú triều.

Xác không còn nguyên vẹn, chỉ kịp nhặt vài mảnh vải của chiếc áo dài thiên thanh vướng trên cành cây ven suối.

Cũng có người bảo nàng rời khỏi thành từ rất lâu, đi về phương bắc, về nơi mà chàng đã hẹn sẽ trở lại.

Tin tức mơ hồ như sương sớm.

Như những giọt sương đọng trên lá, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm tan biến.

Lão nhân gia không hỏi thêm.

Người chỉ ở lại.

Một chờ—

Liền là cả đời.

Trịnh Hạo khi còn nhỏ từng hỏi:

"Lão nhân gia, người không hối hận sao?"

Khi ấy, hắn còn quá nhỏ để hiểu được sự chờ đợi.

Hắn chỉ thấy lão nhân gia mỗi ngày đều ngồi trước hiên nhà, nhìn về phương bắc, uống trà một mình.

Hắn nghĩ, nếu là mình, sẽ không đợi ai cả.

Sẽ đi tìm.

Sẽ không ngừng nghỉ.

Sẽ không chấp nhận số phận.

Lão nhân gia mỉm cười.

Nụ cười ấy không có bi thương, không có oán trách, không có hối hận.

Chỉ có bình thản.

Bình thản như mặt hồ thu không một gợn sóng.

"Con trai à, "

người nói, giọng trầm ấm như tiếng đàn bầu trong đêm vắng,

"có những việc, dù biết kết cục thế nào, cũng vẫn phải đi đến cùng.

"Người nhấp một ngụm trà.

"Đợi một người, không phải vì chắc chắn sẽ gặp lại.

Mà vì trong lòng có một chỗ, chỉ có người ấy mới có thể lấp đầy."

"Vậy nếu không bao giờ gặp lại thì sao?"

Trịnh Hạo hỏi.

Lão nhân gia nhìn xa xăm.

"Thì cũng tốt.

Ít nhất trong lòng ta, nàng vẫn mãi là nàng của ngày xưa.

Vẫn mặc áo dài thiên thanh, vẫn cười có lúm đồng tiền, vẫn hẹn ta dưới tán phong đỏ.

"Có lẽ trong lòng người đã có đáp án.

Nhưng Trịnh Hạo nhìn thấy rõ—

Trong ánh mắt ấy chưa từng có hối hận.

Hai năm sau ngày Trịnh Hạo trưởng thành.

Cơ thể lão nhân gia càng lúc càng yếu.

Những bước chân ngày nào còn vững vàng, giờ đây phải chống gậy mới có thể đi lại.

Những bữa cơm ngày nào còn tự tay nấu, giờ đây phải nhờ Trịnh Hạo xới cơm, gắp thức ăn.

Giọng nói khàn đặc.

Từng câu phải dừng lại thở một hồi mới nói trọn.

Nhưng người vẫn cố gắng dặn dò hắn rất nhiều.

"Hạo Nhi.

.."

người nói, bàn tay run run nắm lấy tay hắn,

"con phải biết tự lo cho bản thân.

Đừng để người ta bắt nạt."

"Con hiểu."

"Tính cách phải thu liễm lại.

Không thể suốt ngày nóng nảy.

Nóng nảy thì việc gì cũng hỏng."

"Con hiểu.

"Người thở dốc một hồi, rồi lại nói tiếp:

"Hạo Nhi.

sẽ không ai thích một nam nhi nóng tính cả, con hiểu không?"

"Con hiểu.

"Người nhìn hắn, ánh mắt đầy yêu thương.

"Trần gian không thiếu mộng đẹp.

nhưng tâm người quá mỏng, gió khẽ cũng đau.

Con phải biết tự bảo vệ mình."

"Con sẽ nghe lời lão nhân gia.

"Người gật đầu, nụ cười hiền hòa nở trên môi.

"Tốt.

tốt lắm.

"Những lời ấy, khi còn nghe được, Trịnh Hạo chỉ thấy phiền lòng.

Hắn nghĩ lão nhân gia quá lo xa.

Hắn nghĩ mình đã lớn, đã đủ mạnh, đã có thể tự lo cho bản thân.

Hắn nghĩ còn nhiều thời gian để nghe những lời dặn dò ấy.

Cho đến cuối năm đó.

Gió đông tràn về.

Từng cơn gió lạnh buốt thổi qua những khe cửa, len vào từng ngóc ngách trong căn nhà nhỏ.

Những chiếc lá vàng cuối cùng trên cây ngô đồng trước sân cũng đã rụng hết, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi khẳng khiu in hình lên nền trời xám xịt.

Một đêm.

Tuyết rơi mỏng như tro tàn.

Những bông tuyết trắng xóa từ trên trời rơi xuống, nhẹ nhàng phủ lên mái nhà, phủ lên sân, phủ lên những con đường làng vắng vẻ.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi.

Lão nhân gia ra đi trong giấc ngủ.

Không lời trăn trối.

Chỉ còn lại nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi.

Trịnh Hạo lúc ấy ngồi bên giường.

Hắn không tin.

Hắn lắc vai người.

"Lão nhân gia.

dậy đi.

sáng rồi.

"Không có hồi đáp.

Hắn gọi mãi.

"Lão nhân gia.

dậy ăn sáng đi.

con nấu cháo rồi.

"Vẫn không có hồi đáp.

Đến khi bàn tay lạnh đi trong tay hắn—

Khi những ngón tay gầy guộc ấy không còn chút hơi ấm nào—

Khi lồng ngực kia không còn nhấp nhô theo nhịp thở—

Hắn mới chậm rãi sờ lên mặt mình.

Không biết từ bao giờ, nước mắt đã ướt đẫm.

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay lạnh giá của lão nhân gia.

Hắn khóc.

Khóc như một đứa trẻ.

Khóc đến nỗi không thể thốt nên lời.

Đó là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thật sự lạc lõng giữa thế gian.

Cảm giác ấy như thể đang đứng giữa một cánh đồng hoang vu mênh mông, bốn bề chỉ có gió và cỏ dại.

Không có ai.

Không một bóng người.

Chỉ có mình hắn, cô độc, lẻ loi, giữa trời đất bao la.

Đám tang rất đơn giản.

Lão nhân gia không có họ hàng thân thích.

Chỉ vài người quen biết trong thôn đến thắp nén hương, thắp vài nén nhang, rồi lặng lẽ ra về.

Mộ phần được đắp dưới gốc cây đa đầu làng.

Nơi người thường ngồi kể chuyện xưa.

Nơi người hẹn gặp lại cô gái năm nào.

Trịnh Hạo đứng đó rất lâu.

Nhìn tấm bia gỗ mộc mạc với mấy chữ

"Chi Mộ"

viết vội.

Trong lòng trống rỗng.

Khi mặt trời lặn, khi những tia nắng cuối cùng tắt hẳn sau dãy núi phía tây, hắn mới quay lưng bước đi.

Tiễn từng người.

Rồi một mình trở lại căn nhà nhỏ.

Căn nhà ấy từng ấm áp bao nhiêu, giờ đây trống trải bấy nhiêu.

Bếp lạnh ngắt.

Hiên nhà vắng tiếng ho.

Không còn ai gọi

"Hạo Nhi"

Không còn ai pha trà mỗi sáng.

Không còn ai ngồi kể chuyện xưa dưới gốc cây đa.

Đêm đó, kẻ từ trước đến nay chưa từng uống rượu, lần đầu tiên say bí tỉ.

Hắn ngồi giữa sân, dưới bầu trời đầy sao lấp lánh.

Một vò rượu trắng mua từ tửu lâu trong huyện.

Rót đầy chén.

Uống cạn.

Rồi lại rót.

Rồi lại uống.

Rượu cay xộc lên cổ họng, cay đến nỗi mắt hắn cay xè.

Hắn cười.

Hắn cười vang giữa đêm khuya thanh vắng.

Rồi khóc.

Khóc đến khản giọng.

Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong bóng tối, như tiếng kêu của một con thú bị thương, cô độc và tuyệt vọng.

Từ khoảnh khắc ấy, hắn lại trở thành một kẻ cô độc.

Sẽ không còn ai hỏi hắn ăn chưa.

Không còn ai nhắc hắn mặc thêm áo khi trời trở gió.

Không còn ai bao dung hắn khi hắn nổi nóng vô cớ.

Không còn ai.

Mãi mãi không còn ai.

Có những người đến với ta rất tùy ý.

Họ xuất hiện trong cuộc đời ta như một cơn gió thoảng qua, như một cánh hoa rơi, như một giọt mưa trên mái hiên.

Không báo trước.

Không hẹn trước.

Nhưng khi họ rời đi—

Lại để lại một khoảng trống không gì lấp nổi.

Khoảng trống ấy như một cái hố sâu hoắm trong tim, mỗi khi nhớ về, lại thấy trống trải, lại thấy nhói đau.

Tình yêu vốn không thể khống chế.

Nó mang theo rủi ro.

Một là hạnh phúc trọn đời.

Hai là dày vò trong cô độc và đau khổ.

Lão nhân gia chọn đợi.

Chờ một người có thể sẽ không bao giờ trở lại.

Chờ một tình yêu có thể chỉ còn trong ký ức.

Trịnh Hạo chọn nhớ.

Nhớ về những ngày tháng bên người.

Nhớ về từng lời dặn dò.

Nhớ về nụ cười hiền hòa.

Nhớ về tất cả.

Trở lại hiện tại.

Lão nhân gia đã mất hai năm.

Căn nhà nhỏ vẫn còn đó, nhưng không còn hơi ấm của người.

Những vật dụng quen thuộc—chiếc giường tre, chiếc bàn gỗ, bộ ấm trà đã cũ—vẫn nằm yên vị trí cũ, nhưng người dùng chúng đã không còn.

Trịnh Hạo thu xếp đồ đạc.

Một thân hình cao lớn vạm vỡ, nhưng quần áo lại ít đến đáng thương.

Chỉ hai bộ thay phiên.

Một bộ đã may từ rất lâu, đường chỉ bung ra, vải sờn mỏng, chỉ cần kéo mạnh là rách.

Trên cổ áo còn vài vết ố vàng của mồ hôi, của nước mưa, của những ngày làm lụng vất vả.

Hắn nhìn bộ đồ ấy một lúc.

Những ký ức ùa về.

Lão nhân gia ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, đôi tay run run xỏ chỉ, cẩn thận may từng đường kim cho hắn.

"Đứng yên nào, "

người nói,

"may mà cử động, kim đâm vào tay bây giờ.

"Hắn đứng yên, cảm nhận từng mũi kim nhẹ nhàng lướt qua vải.

Ấm áp biết bao.

Hắn không nói gì.

Chỉ gấp lại cẩn thận, đặt vào tay nải.

Hắn quyết định bán nhà.

Nếu là Trịnh Hạo của kiếp trước, hắn tuyệt đối không làm thế.

Căn nhà là ký ức tuổi thơ.

Là nơi hắn lớn lên.

Là hơi ấm của lão nhân gia.

Là tất cả những gì hắn có.

Nhưng hắn của hiện tại—kẻ mang theo năm trăm năm ký ức, kẻ đã từng tung hoành thiên hạ, kẻ đã từng mất tất cả—hiểu rõ một điều.

Muốn mạnh lên, phải tận dụng mọi nguồn lực.

Tình cảm không thể nuôi sống con người.

Sức mạnh mới có thể.

Lão nhân gia đã dạy hắn:

thương nhớ không bằng gặp mặt, hối tiếc không bằng làm lại từ đầu.

Người xem nhà đến rất nhanh.

Một gã đàn ông trung niên với bộ dạng láu cá, mắt lấm lét, miệng nói liên tục.

"Nhà này cũ quá rồi, phải sửa lại nhiều."

"Mái tranh hư hết rồi, phải lợp lại."

"Tường đất cũng nứt, phải trát lại.

"Sau một hồi cò kè mặc cả—

Cả căn nhà chỉ đổi được năm viên nguyên thạch.

Rẻ mạt.

Nhưng Trịnh Hạo không do dự.

Hắn cầm năm viên nguyên thạch, bỏ vào túi.

Quay lưng bước đi.

Không ngoảnh lại.

Hắn nhìn trời, ước lượng thời gian.

Sống ở thôn xa, mỗi lần đi làm công đều phải tự tính giờ để tránh lỡ việc.

Ánh nắng, bóng cây, tiếng gà gáy—tất cả đều là đồng hồ của người nghèo.

Hôm nay hắn không đi làm.

Hôm nay có đại sự.

Gia tộc tổ chức khai khiếu đại điển.

Việc này quyết định hắn sẽ trở thành ai.

Kẻ bị người chà đạp.

Hay người có thể tự quyết định số phận.

Dọc đường đến trung tâm gia tộc, người đông như mắc cửi.

Những người từ khắp nơi đổ về, tấp nập như hội.

Có kẻ cưỡi ngựa, có người đi bộ, có những chiếc xe ngựa sang trọng chở các công tử tiểu thư của gia tộc lớn.

Tiếng người nói, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe lăn trên đường đá, hòa lẫn vào nhau thành một bản hòa ca hỗn độn của cuộc sống.

Trịnh Hạo quanh năm chỉ hoạt động ở ngoại bộ, hiếm khi bước vào nội thành.

Những con đường lát đá xanh, những dãy phố san sát nhau, những mái hiên cong vút—tất cả đều xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc.

Xa lạ vì hắn chưa từng đặt chân đến nhiều nơi.

Quen thuộc vì trong ký ức năm trăm năm, hắn đã đi qua những con đường này hàng vạn lần.

Hắn dậy từ rất sớm.

Trời chưa sáng hẳn, hắn đã lên đường.

Nhưng vẫn có người đến trước.

Những hàng dài người xếp hàng trước cổng gia tộc, chờ đợi đến lượt mình.

Trên đường gặp không ít gương mặt quen thuộc.

Những người cùng thôn, cùng làng, cùng làm công với hắn.

Họ nhìn hắn, khẽ gật đầu chào.

Hắn cũng gật đầu đáp lại.

Không ai dừng lại.

Ai cũng có việc của mình.

Thế gian vốn vận hành như vậy.

Có duyên gặp gỡ đã là vạn hạnh.

**

"Chèo thuyền trên Giang Nam mới hiểu sông dài bao nhiêu."

**

**

"Leo núi Thiên Sơn mới biết núi cao bao nhiêu."

**

**

"Lòng người sâu cạn, phải trải qua mới rõ."

**

**

"Thời gian chỉ tăng không giảm.

Cỏ cây vẫn xanh như cũ, chỉ là chúng ta không còn trẻ."

**

Tháng năm đằng đẵng.

Mỗi đoạn đường đi qua đều có cảm giác như đã từng quen biết.

Bởi mùa vẫn trở lại.

Xuân sang, hạ tới, thu về, đông qua.

Cây vẫn đâm chồi nảy lộc.

Hoa vẫn nở rồi tàn.

Câu chuyện vẫn tái diễn.

Chỉ có con người đổi khác.

Những đứa trẻ ngày nào chạy nhảy nô đùa, giờ đã thành người lớn, gánh trên vai trách nhiệm gia đình.

Những thanh niên tràn đầy nhiệt huyết năm xưa, giờ đã lưng còng tóc bạc, ngồi hiên nhà kể chuyện xưa cho con cháu nghe.

Rồi một ngày, thời gian sẽ thổi bay tất cả.

Hoài nghi.

Mê lầm.

Bất an.

Tất cả sẽ tan biến như mây khói.

Cho đến khi không còn vương chút bụi trần.

Thời gian vô tình, tước bỏ ký ức đẹp.

Thời gian hữu tình, lưu lại ánh sáng.

Giữa vùng đất cằn cỗi phương bắc, có một ngọn núi tên Kim Thanh Sơn.

**Kim Thanh Sơn.

**

Trên đỉnh núi ấy, Trịnh Gia Thành sừng sững như một bức họa thủy mặc.

Mỗi độ tháng mười một về, nơi đây như hóa thành tiên cảnh.

Bình minh vừa ló rạng, sương mỏng phủ lên mái ngói đen, tường trắng.

Những làn sương mờ ảo bay lượn giữa không trung, như những dải lụa mỏng manh vắt ngang trời.

Hàng phong đỏ rực soi bóng bên sườn núi, những tán lá đỏ như lửa, như hoàng hôn, như máu của đất trời.

Khói bếp lững lờ quyện cùng sương sớm.

Từng làn khói mỏng manh bay lên từ những mái nhà, hòa vào màn sương, tạo nên một bức tranh huyền ảo.

Cả thành như bước ra từ giấc mộng Đào Nguyên, nơi con người sống an nhiên tự tại, không vướng bụi trần.

Trịnh Gia Thành đẹp nhất vào sáng sớm.

Khi mặt trời dần lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, chiếu xuống thung lũng giữa thôn Đới và thôn Trình.

Ánh vàng nhạt trải dài trên những mái nhà, trên những con đường, trên những tán cây.

Sương tan chậm như dải lụa.

Từng lớp, từng lớp sương mỏng tan biến, để lộ ra từng nếp nhà cổ.

Từng cây phong đỏ.

Từng bóng người lặng lẽ bước qua.

Mỗi khung cảnh nơi đây đều giống như một bức thủy mặc đang thở.

Có ánh sáng.

Có sương mờ.

Có hơi ấm con người.

Bước sâu vào làng, con đường lát đá xanh hiện ra.

Những phiến đá xanh rêu phong, trơn nhẵn vì năm tháng.

Hai bên đường là những ngôi nhà với kiến trúc Hoài Nam cổ kính:

tường trắng ngói đen, mái hiên cong vút, cửa gỗ chạm trổ tinh xảo.

Trước nhà, những mẹt ớt đỏ, bắp ngô vàng phơi dưới nắng.

Màu đỏ của ớt, màu vàng của ngô, màu xanh của lá, hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh đầy sức sống.

Tiếng chày giặt bên suối vang đều.

Những người phụ nữ ngồi bên bờ suối, tay cầm chày gỗ, đập nhẹ lên những tấm vải.

Tiếng chày vang đều đều, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm.

Dưới gốc bạch quả ngàn năm.

Ánh sáng len qua tán lá.

Những tia nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, rơi xuống mặt đất, vẽ nên những hình thù kỳ lạ.

Có chỗ sáng, có chỗ tối, có chỗ lấp lánh như sao.

Bức tranh tĩnh lặng ấy khiến lòng người bình yên lạ thường.

Đêm xuống, hắc thiên phủ kín.

Bầu trời đen thẫm điểm xuyết những vì sao lấp lánh.

Ánh trăng bạc trải dài trên mái nhà, trên con đường, trên những tán cây.

Ngồi bên hiên chờ bình minh.

Nhìn mặt trời dần lên từ phía đông, nhuộm vàng sương mỏng như lụa óng.

Khoảnh khắc ấy khiến người ta muốn dừng lại mãi.

Mùa thu ở Trịnh Gia Thành là mùa của ẩn cư.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Chỉ có gió lay phong đỏ, những chiếc lá đỏ rụng đầy trên con đường lát đá xanh, tạo nên một tấm thảm đỏ rực rỡ.

Chỉ có sương vờn mái ngói, những làn sương mỏng manh bay lượn như những dải lụa vô hình.

Chỉ có bình yên len vào tim, nhẹ nhàng, sâu lắng, như một bản tình ca không lời.

Ở nơi ấy, thời gian như ngừng trôi.

Để con người gác lại bụi trần.

Để đọc một trang đời tĩnh lặng.

Ngay cả kiếp trước, khi đã đi khắp Ngũ Châu, ngắm vạn dặm phong cảnh—từ những sa mạc mênh mông ở Tây Vực, đến những biển cả bao la ở Đông Hải, từ những rừng già nguyên sinh ở Nam Man, đến những băng nguyên tuyết phủ ở Bắc Cương—Trịnh Hạo cũng chưa từng cảm nhận được sự bình yên sâu đến thế.

Sự bình yên ấy không đến từ cảnh đẹp.

Mà đến từ tâm hồn.

Từ những gì thuộc về ký ức.

Từ những gì không thể nào quên.

Nhưng hắn hiểu.

Bình yên chỉ là bề ngoài.

Dưới lớp sương mỏng ấy, vận mệnh đang âm thầm chuyển động.

Những dòng chảy ngầm đang cuộn trào.

Những âm mưu đang được dệt nên.

Những số phận đang được định đoạt.

Khai khiếu đại điển sắp bắt đầu.

Vận mệnh của hắn.

Lần này—

Hắn sẽ không để mình chỉ là hạt bụi trong kẽ hở thời gian.

Hắn sẽ trở thành người viết lại câu chuyện của chính mình.

Sẽ không để những người yêu thương hắn phải chờ đợi vô vọng như lão nhân gia.

Sẽ không để những giọt nước mắt nào rơi xuống vì hắn.

Sẽ đứng lên.

Sẽ bước tới.

Sẽ làm nên lịch sử.

*Hết chương 6*

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập