Chương 5: Xuyên Thời Lãng Sơn

Mộc Thương Thanh cùng đám người Tây Đình bất giác đưa mắt nhìn về phía Nhật Thanh Tiên Tôn.

Giữa không gian còn vương mùi máu và tro tàn của đại chiến, thân ảnh ông đứng đó như một cây tùng cổ thụ trước gió bão.

Áo bào trắng phấp phới nhẹ trong làn gió thoảng, không hề vương một hạt bụi, không hề nhiễm một tia sát khí.

Tựa như ông chưa từng ra tay, tựa như trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi chỉ là một cơn gió thoảng qua vai.

Ánh mắt ông không gợn sóng.

Không vui mừng vì đã tiêu diệt được một đại địch tiềm tàng.

Cũng chẳng bi ai trước sinh tử của một sinh mệnh.

Tựa hồ mọi biến động của trời đất vừa rồi chỉ là một hạt bụi nhỏ lướt qua tay áo, không đáng để bận tâm.

"Thương Thanh.

"Ông gọi.

Giọng nói trầm ổn, không lớn, nhưng lại như chuông đồng vang vọng trong lòng mỗi người.

"Mọi chuyện chưa xảy ra, suy đoán nhiều cũng vô dụng.

"Ánh mắt ông quét qua từng gương mặt đang hoảng loạn, đang sợ hãi, đang nghi hoặc.

"Nước đến đầu cầu tự khắc quay đầu.

"Ông dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, thứ nụ cười của người đã nhìn thấu hết thảy.

"Mọi chuyện không phải muốn ngăn là ngăn được.

"Những lời ấy không phải thờ ơ.

Mà là thấu triệt.

Thấu triệt đến tận cùng.

Nhật Thanh Tiên Tôn đã trải qua quá nhiều.

Ông từng thấy triều đại hưng suy, từng chứng kiến những đế vương sừng sững một thời sụp đổ chỉ trong một đêm.

Ông từng thấy anh tài ngã xuống, những thiên tài kiệt xuất nhất thế hệ vùi thây nơi chiến địa không tên.

Ông từng bước qua những tháng năm máu nhuộm sơn hà, xương chất thành núi, thây nằm thành biển.

Ông hiểu.

Hiểu rằng số phận là định số.

Nhưng con người lại là biến số.

Con người thay đổi, định số cũng sẽ đổi thay.

Trên dòng sông thời đại cuồn cuộn chảy, không một ai có thể tự xưng mình là người cầm lái.

Dù là Tôn Giả, dù là tồn tại cao nhất thế gian, cũng chỉ là một con thuyền nhỏ trên dòng chảy ấy.

Có thể thuận thế mà đi, có thể nghịch thế mà đứng, nhưng không thể bẻ cong cả dòng chảy.

Đó không phải là yếu đuối.

Mà là trí tuệ.

Trí tuệ của kẻ đã sống đủ lâu để hiểu ranh giới của mình.

Ông nhìn đám người Tây Đình, những gương mặt còn trẻ, còn đầy nhiệt huyết và lo âu.

"Các ngươi biết không?"

Giọng ông trầm xuống, mang theo chút gì đó như hoài niệm.

"Là một nhân vật mang lý tưởng, điều duy nhất có thể làm không phải là oán trời trách đất.

"Ông giơ tay, chỉ lên bầu trời xa thẳm.

"Mà là trang bị cho mình đủ bản lĩnh.

"Ngón tay ông hạ xuống, chỉ vào ngực mỗi người.

"Giữ vững tam quan.

"Rồi chỉ về phía chân trời, nơi vô định.

"Đưa ra lựa chọn sáng suốt vào khoảnh khắc quyết định.

"Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói nhưng nặng tựa nghìn cân.

"Còn thành hay bại, vốn chưa từng hoàn toàn do một người định đoạt.

"Im lặng bao trùm.

Mọi người lặng nghe, từng chữ từng chữ thấm vào lòng, như mưa thấm vào đất khô.

"Biết rằng nói thế này có phần vô trách nhiệm.

"Ông khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi pha chút tự giễu.

".

nhưng đây không phải thời đại của ta.

"Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào không khí.

"Việc ta có thể giúp mọi người, cũng chỉ đến đây.

"Ánh mắt ông nhìn về phía Nguyệt Thương Thanh, nơi đôi mắt đã bắt đầu hoe đỏ.

"Mọi chuyện sau cùng vẫn phải dựa vào hậu nhân.

"Ông nhìn từng người một, như muốn khắc ghi hình ảnh của họ vào tâm khảm.

"Tây Đình có thể tồn tại đến hôm nay, là nhờ từng thế hệ không ngừng hi sinh.

"Giọng ông bỗng nhiên mạnh mẽ hơn, vang vọng hơn.

"Ta tin tưởng các ngươi.

"Ông dừng lại, ánh mắt sâu thẳm.

"Cũng tin vào hậu bối của thời đại này.

"Nụ cười hiền hòa lại nở trên môi ông.

"Các ngươi nhất định sẽ mang lại tương lai tươi sáng cho Tây Đình.

"—

Dứt lời—

Thân ảnh ông bắt đầu nhạt dần.

Như ánh trăng tan trong sương sớm, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh chạm vào mặt hồ.

Như khói nhẹ tan giữa trời, khi cơn gió thoảng qua cuốn đi những làn khói mỏng manh từ bếp lửa nhà ai.

Như bọt biển vỡ tan trên cát, khi con sóng cuối cùng rút lui để lại bờ cát trắng xóa.

Nguyệt Thương Thanh chợt nhận ra.

Một điều bất thường.

Một điều mà suốt cuộc trùng phùng ngắn ngủi này, nàng đã cố tình không nhìn thấy, cố tình không nghĩ tới.

Thân thể ông—

Đang mục nát.

Không phải mục nát của thịt da sinh lão bệnh tử.

Mà là mục nát của gỗ.

Của cây.

Những mảnh vụn màu nâu sẫm từ góc áo, từ tay áo, từ vành tai bắt đầu rơi xuống, nhẹ như những cánh hoa tàn trong gió thu.

Từng mảnh, từng mảnh nhỏ, rơi trên mặt đất, hóa thành bụi, hòa vào lòng đất.

"Không—!

"Tiếng thét xé toạc không gian.

Nguyệt Thương Thanh lao tới.

Bà lao tới với tốc độ của một người sắp mất đi thứ quý giá nhất cuộc đời.

Đôi chân vốn đã già nua bỗng trở nên nhanh nhẹn lạ thường.

Đôi tay vốn đã run rẩy vì tuổi tác bỗng trở nên vững vàng như thời trai trẻ.

Bà ôm chầm lấy thân thể đang mục nát kia.

Ôm chặt.

Như thể chỉ cần buông lỏng một khắc thôi, người trước mặt sẽ vĩnh viễn biến mất.

"Thanh Lang.

"Tiếng gọi vỡ vụn giữa không gian.

"Thanh Lang!

"Người phụ nữ từng lạnh lùng kiên định năm nào.

Người phụ nữ đã gánh vác Tây Đình suốt ba vạn năm không ngủ.

Người phụ nữ đã đứng vững trước bao sóng gió, bao hiểm nguy, bao mất mát.

Giờ đây—

Chẳng khác gì một thiếu nữ bị bỏ rơi giữa cơn mưa.

Đôi mắt nàng hoảng loạn, long lanh những giọt lệ sắp trào.

Đôi môi run run, không thốt nên lời.

Hai cánh tay siết chặt, siết đến nỗi những mảnh gỗ mục trên người ông vỡ ra, rơi xuống, nhưng nàng không hề hay biết.

"Thanh Lang.

chàng muốn đi đâu?"

Giọng nàng nghẹn lại.

"Chàng lại định bỏ ta sao?"

Những giọt nước mắt cuối cùng cũng trào ra.

Lăn dài trên gò má nhăn nheo.

Rơi xuống bờ vai đang mục nát.

Thấm vào lớp gỗ khô, như những giọt mưa cuối cùng tưới lên thân cây sắp chết.

Nhật Thanh Tiên Tôn khẽ đặt tay lên vai nàng.

Bàn tay ấy cũng đang mục nát.

Những ngón tay gỗ khô, những mảnh vụn rơi xuống trên mái tóc bạc của Nguyệt Thương Thanh.

"Thương Thanh.

"Giọng ông không còn bình tĩnh như trước.

Lần đầu tiên, nơi đáy mắt ấy thoáng qua một tia áy náy.

Một tia đau đớn.

Một tia.

bất lực.

"Thứ lỗi cho ta.

"Ông nói, từng chậm rãi, từng nặng nhọc.

"Ta không thuộc về thời đại này.

"Ánh mắt ông nhìn xa xăm, về phía chân trời nơi những đám mây đang tụ lại.

"Đây không phải bản thể của ta.

"Ông nhìn xuống bàn tay đang mục nát của mình.

"Chỉ là một phân hồn.

"Một nụ cười đắng chát nở trên môi ông.

"Phân hồn sớm muộn cũng phải trở về.

"Ông nhìn vào mắt Nguyệt Thương Thanh.

Nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ ấy.

Nhìn vào người phụ nữ đã chờ ông năm vạn năm.

"Thứ lỗi cho ta, Thương Thanh.

"Giọng ông khẽ run.

"Là ta phụ nàng."

"Không—!

"Nguyệt Thương Thanh gào lên.

"Thanh Lang, chàng không được đi!

"Nàng siết chặt hơn.

Nhưng những gì nàng ôm trong tay chỉ còn là những mảnh vụn, những tàn dư của một thân ảnh đang tan biến.

"Chàng đã hứa.

"Nàng nấc lên.

"Chàng đã hứa sẽ trở về mà!"

"Ta đã chờ.

.."

"Ta đã chờ ba vạn năm rồi.

.."

"Chàng không thể.

"Những lời nói đứt quãng giữa những tiếng nấc.

Nguyệt Thương Thanh—Bảo Chủ Giám Thiên Bảo, Thủ Lãnh Tây Đình, Bất Bại Nữ Vương một thời—giờ đây chỉ là một người đàn bà khóc trước sự ra đi của người mình yêu.

Gió nổi lên.

Từ đâu đó, một cơn gió mạnh thổi qua rừng cổ.

Cuốn theo những cánh hoa thất sắc.

Cuốn theo những chiếc lá vàng úa.

Cuốn theo những mảnh vụn gỗ mục từ thân ảnh Nhật Thanh Tiên Tôn.

Cánh tay Nguyệt Thương Thanh ôm lấy khoảng không.

Những gì còn lại trong vòng tay nàng chỉ là hư vô.

Phân hồn tan theo gió.

Hóa thành từng điểm sáng li ti, lấp lánh như đom đóm trong đêm.

Từng điểm, từng điểm sáng bay lên cao.

Bay về phía chân trời xa thẳm.

Về phía những đám mây đang tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ.

Giữa bầu trời mênh mang, dường như có một sợi tơ vô hình nối liền hai thời đại.

Nối liền phân hồn với bản thể.

Nối liền quá khứ với hiện tại.

Kéo ông trở về nơi vốn thuộc về mình.

Nguyệt Thương Thanh đứng đó.

Đứng giữa rừng cổ, giữa những cánh hoa đang bay, giữa những điểm sáng đang tan.

Đôi tay nàng vẫn giơ ra, như thể vẫn còn ôm ai đó.

Nhưng trong tay chỉ còn gió.

"Thanh Lang.

"Nàng thì thầm.

Giọng khàn đặc.

"Nếu có kiếp sau.

"Nàng không nói hết câu.

Bởi nàng biết.

Đối với tu sĩ, không có kiếp sau.

Chỉ có vĩnh viễn.

Hoặc vĩnh viễn bên nhau.

Hoặc vĩnh viễn xa cách.

Sự kiện ấy về sau được hậu thế gọi là **

"Xuyên Thời Lãng Sơn"

**.

Một lần vượt qua trường hà quang âm.

Một lần xoay chuyển cục diện ở thời khắc mấu chốt.

Một lần phân hồn giáng thế, chỉ vì một lời hẹn ước năm xưa.

Chỉ vì một bóng hình còn ở lại.

Trong sử sách, người ta chép:

"Nhật Thanh Tiên Tôn lấy phân hồn vượt thời gian, hàng lâm chiến địa, một chưởng diệt ma.

Sau đó, phân hồn quy vị, để lại một lời tiên tri về Trường Hà Chi Nguyên, cùng nỗi đau của Nguyệt Thương Thanh kéo dài qua bao thế kỷ."

Nhưng sử sách không chép được nỗi đau.

Không chép được những giọt nước mắt rơi giữa rừng cổ.

Không chép được tiếng khóc của một người đàn bà ba vạn năm chờ đợi.

Còn về Trịnh Hạo—Vạn Đấu Ma Quân—rốt cuộc còn sống hay đã chết, vẫn là một ẩn số.

Sử sách không ghi.

Những trang cuối cùng chỉ để lại một khoảng trống trắng lạnh lẽo.

Một khoảng trống như chưa từng có ai tồn tại.

Nhưng truyền thuyết vẫn lan truyền trong giới tu đạo.

Có người nói hắn bị Quang Âm Trường Hà nuốt chửng, vĩnh viễn chôn vùi trong dòng sông lịch sử.

Có người lại tin rằng hắn đã quay về quá khứ, một lần nữa bước lên con đường ma đầu đại năng, lấy máu viết lại vận mệnh.

Có kẻ thề rằng đã thấy bóng dáng hắn giữa cơn mưa bão, đứng trên đỉnh núi cao, ngửa mặt cười với thiên lôi.

Có kẻ lại nói rằng ở những tửu lâu ven đường, thỉnh thoảng vẫn có người trông thấy một bóng người cao lớn, ngồi uống rượu một mình, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời.

Nhưng không ai có thể chứng thực.

Vì những kẻ từng nhìn thấy—

Hoặc đã chết.

Hoặc không dám nói.

Hoặc nói ra cũng chẳng ai tin.

**Đông uyển thanh ti thuấn gian bạch, **

**Khí tì lị căn doãn bạch hàn.

**

**Khả phủ hứa ngã tái tân sinh, **

**Lăng vân khuấy động thiên địa căn.

**

**Thiếu niên tự phụ đỉnh lập thiên.

**

Nắng hạ chói chang.

Cái nắng của vùng quê nghèo, không có bóng cây che chắn, đổ thẳng xuống những thửa ruộng khô nứt nẻ.

Tiếng ve kêu inh ỏi như muốn xé toạc bầu trời xanh biếc.

Từng đợt, từng đợt âm thanh chói tai vang lên từ những lùm cây ven đường, như một bản hợp xướng bất tận của mùa hè.

Không một áng mây.

Trời cao trong vắt như mặt gương chưa từng gợn sóng.

Màu xanh ngắt trải dài từ đông sang tây, từ bắc xuống nam, bao phủ lấy cả một vùng quê rộng lớn.

Giữa ngày thu hoạch—

Một thiếu niên đang oằn mình giữa ruộng lúa.

Lưng hắn cong xuống, hai tay thoăn thoắt cắt từng bông lúa chín vàng.

Động tác dứt khoát, nhanh nhẹn, như đã làm việc này hàng ngàn lần.

Mồ hôi chảy dọc sống lưng, thấm ướt lớp áo vải thô đã sờn vai, bạc màu vì nắng gió và mồ hôi.

Những giọt mồ hôi mặn chát rơi xuống mặt ruộng, thấm vào lòng đất, hòa cùng những giọt nước cuối cùng còn sót lại sau vụ mùa.

Làn da hắn vốn đã ngăm đen vì nắng gió đồng quê, lại càng sạm thêm một tầng dưới ánh nắng gay gắt.

Nhưng không phải màu đen của sự tiều tụy, mà là màu đen của sức mạnh, của lao động, của một cơ thể đã quen với việc làm lụng vất vả.

Hắn tên Trịnh Hạo.

Một cô nhi.

Không cha, không mẹ, không anh em, không họ hàng.

Chỉ có một mình hắn giữa cuộc đời rộng lớn.

Từ nhỏ, hắn đã cao lớn hơn bạn đồng trang lứa một vòng.

Khi những đứa trẻ khác còn lùn tịt chạy nhảy nô đùa, hắn đã cao ngang vai người lớn.

Khi chúng còn bập bẹ học nói, hắn đã có thể xách hai thùng nước đầy từ giếng làng về nhà.

Người trong làng thường nói:

"Đàn ông phải có cơ bắp mới gánh nổi gia đình.

"Trịnh Hạo khi bé từng rất tự hào vì điều đó.

Hắn thích cảm giác được người lớn khen ngợi, thích ánh mắt ngưỡng mộ của lũ trẻ cùng trang lứa, thích cảm giác mình có thể làm được những việc mà người khác không làm được.

Lớn lên, hắn lại càng tự hào hơn.

To cao vạm vỡ mang theo một loại bá khí tự nhiên.

Dù thực lực chưa chắc hơn người, nhưng chỉ cần đứng đó đã khiến kẻ khác dè chừng.

Không ai dám gây sự với hắn.

Không ai dám bắt nạt hắn.

Khi hắn bước qua, người ta thường né sang một bên, nhường đường.

Thế nên từ nhỏ, chưa từng ai dám bắt nạt hắn.

Nhưng—

Khác với vẻ ngoài thô ráp, vạm vỡ ấy, Trịnh Hạo lại là người trầm lặng.

Hắn ít nói.

Hắn thường ngẩn người nhìn trời cao, đứng đó hàng giờ, mắt dõi theo những đám mây trôi bồng bềnh, những cánh chim bay về phương nam.

Hoặc ngồi bên bờ sông Tô Hoài, lặng lẽ thả mắt theo dòng nước, nhìn những con đò trôi qua, nhìn những bà mẹ giặt giũ bên sông, nhìn những đứa trẻ té nước cười vang.

Hắn quen với việc tự mình làm mọi thứ.

Không phải vì không cần người khác.

Mà vì hắn hiểu.

Chia sẻ chưa chắc đã giúp được điều gì.

Có những nỗi niềm, nói ra chỉ khiến người nghe thêm nặng lòng.

Có những cô đơn, phải tự mình ôm ấp.

Hôm nay trời vẫn trong xanh.

Cũng như bao ngày khác.

Nhưng có một điều khác.

Một điều mà chỉ riêng hắn biết.

Trịnh Hạo thức dậy từ sớm, trước cả khi gà gáy.

Hắn chuẩn bị ra đồng như mọi ngày—vác liềm, vác gánh, vác theo bầu nước và ít cơm nắm cho bữa trưa.

Ngoài việc đồng áng, hắn còn nhận chạy vặt trong thôn.

Ai cần khiêng đồ, hắn giúp.

Ai cần sửa nhà, hắn đến.

Ai cần gánh nước, hắn xắn tay vào.

Đôi khi hắn lên huyện làm thuê cho phú hộ, khuân vác hàng hóa, phụ xây nhà, bất cứ việc gì có thể kiếm thêm chút tiền.

Hắn không ngại khó, không ngại khổ.

Chỉ cần có tiền.

Tiền để sống.

Tiền để mua thuốc cho ông lão.

Tiền để trang trải những ngày tháng.

Nhưng ánh mắt hắn hôm nay đã khác.

Sâu thẳm.

Tĩnh lặng.

Như hồ nước không đáy.

Không còn là ánh mắt của một thiếu niên mười mấy tuổi, ngây thơ và trong trẻo.

Mà là ánh mắt của một người đã sống năm trăm năm.

Đã trải qua sinh tử.

Đã từng đứng trên đỉnh cao.

Đã từng rơi xuống vực sâu.

Đã từng yêu, từng hận, từng phản bội, từng bị phản bội.

Đã từng mất tất cả.

Bởi hắn không chỉ là Trịnh Hạo của hiện tại.

Hắn là Trịnh Hạo của năm trăm năm sau.

Trịnh Hạo—Vạn Đấu Ma Quân—kẻ từng tung hoành thiên hạ, kẻ từng bị cả Tây Đình vây công, kẻ từng đứng trước tử thần và cười vào mặt hắn.

Năm trăm năm.

Nói ngắn không ngắn, nói dài so với lịch sử phàm nhân lại chỉ như bọt biển giữa đại dương.

Nhưng với một người đã sống qua từng ngày, từng giờ, từng khắc, từng khoảnh khắc trong năm trăm năm ấy—

Nó là vô tận.

"Trịnh Gia Thành.

"Hắn lẩm bẩm, nhìn về phía xa xa nơi ngọn núi cao sừng sững.

"Đây là năm trăm năm trước.

"Giọng hắn khẽ run.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì một cảm xúc khó tả.

Cảm xúc của kẻ đã lạc lối giữa dòng thời gian, cuối cùng tìm được đường về.

"Ta.

thật sự trở lại rồi.

"Gió táp vào mặt.

Cơn gió mùa hạ nóng hổi, mang theo mùi lúa chín, mùi rơm rạ, mùi đất đai khô cằn.

Những mùi hương quen thuộc đến nao lòng.

Hắn ngẩng đầu.

Ngửa mặt lên trời.

Và cười.

Tiếng cười không cuồng loạn, không điên dại, không đắc ý.

Tiếng cười nhẹ nhàng, nhưng mang theo một loại chấn động từ sâu linh hồn.

Một loại chấn động mà chỉ những ai từng chết đi sống lại mới hiểu.

Lợi dụng Trường Hà Chi Nguyên.

Lợi dụng khoảnh khắc cuối cùng trước khi tan biến.

Hắn đã làm được.

Hắn đã quay về quá khứ.

Ký ức năm trăm năm như một giấc mộng dài.

Nhưng hắn biết rõ—đó không phải mộng.

Những vết thương trên thân thể, những vết sẹo trong tâm hồn, những bài học xương máu, những sai lầm không thể sửa—tất cả đều hiện hữu.

Hiện hữu rõ ràng.

Hiện hữu đến đau đớn.

Nhìn lại căn nhà nhỏ đơn sơ sau lưng.

Mái tranh vách đất, đã cũ kỷ theo năm tháng.

Cánh cửa gỗ ọp ẹp, đóng mở phát ra những tiếng kêu ken két.

Mảnh sân nhỏ trước nhà, nơi ông lão thường ngồi pha trà, ngắm lá ngô đồng rơi.

Nhìn về phía đỉnh Vân Sơn.

Nơi Trịnh Gia Thành sừng sững như mai rùa úp xuống, uy nghiêm và cổ kính.

Một cảm giác quen thuộc đến đau lòng dâng lên trong lồng ngực.

Kiếp trước—

Trong một con ngõ tối giữa cơn mưa bão.

Hắn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, trên những tàu lá chuối, trên mặt đường lầy lội.

Sấm chớp đùng đoàng, xé toạc bầu trời đen kịt.

Gió rít từng cơn, thổi qua những con ngõ nhỏ, cuốn theo hơi lạnh thấu xương.

Nước mưa rơi xuống mặt hắn.

Lạnh buốt.

Hòa lẫn với hơi thở yếu ớt của một sinh mạng vừa chào đời.

Hắn không khóc.

Chỉ thoi thóp.

Nhịp tim yếu ớt, hơi thở mong manh như sợi tơ trước gió.

Nhưng trong ánh mắt non nớt ấy không có sợ hãi.

Chỉ có tò mò.

Tò mò với thế gian xa lạ này.

Tò mò với những giọt mưa lạnh buốt đang rơi trên mặt.

Tò mò với những tiếng sấm xa xa.

Cho đến khi tầm nhìn dần mờ đi.

Cơn buồn ngủ ập đến, kéo hắn vào bóng tối.

Trước khi chìm vào hôn mê, hắn thấy một ông lão.

Một ông lão với gương mặt phúc hậu, nụ cười hiền hòa như ánh dương sau mưa.

Đôi mắt ông sáng, ấm áp, như hai ngọn đèn trong đêm tối.

Từ đó—

Hắn và ông lão trở thành người thân duy nhất của nhau.

Dưới chân núi, hai ông cháu sống qua ngày bằng nghề dệt chiếu, đan dép cỏ.

Những đêm đông lạnh giá, hai ông cháu quây quần bên bếp lửa, nghe ông kể chuyện xưa.

Những ngày hè oi ả, hai ông cháu ngồi dưới gốc cây cổ thụ, uống nước trà xanh, nhìn lũ trẻ trong làng nô đùa.

Cuộc sống thiếu thốn.

Bữa no bữa đói.

Có khi chỉ có bát cháo loãng, vài củ khoai lang luộc.

Nhưng tiếng cười chưa từng vắng.

Ông lão luôn bảo:

"Có con ở đây, ta không cô đơn."

"Có ông ở đây, con không cô độc.

"Lớn thêm chút, Trịnh Hạo vào tửu lâu trong huyện làm chân chạy vặt.

Công việc nặng nhọc.

Sáng sớm đã phải dậy, lau dọn, rửa bát, bưng bê.

Đêm khuya mới được về, chân tay rã rời, lưng đau như dần.

Tiền công ít ỏi, chỉ đủ mua gạo, mua thuốc cho ông.

Nhưng hắn chưa từng than phiền một lời.

Chưa từng trách móc số phận.

Chưa từng hỏi tại sao mình lại sinh ra trên đời này.

Hắn chỉ làm.

Làm việc, làm việc, và làm việc.

Như một con trâu cày trên ruộng đồng, không biết mệt, không biết nghỉ.

Theo năm tháng, hắn trưởng thành.

Cơ bắp săn chắc, đôi tay rắn rỏi, đôi chân vững vàng.

Còn ông lão thì già đi.

Mái tóc bạc trắng như mây.

Lưng còng xuống vì tuổi tác.

Bàn tay từng vững chãi giờ run rẩy khi cầm đôi đũa, khi cầm tách trà.

Phong thấp hành hạ ông những ngày mưa gió, khiến ông đau đến không ngủ được.

Trí nhớ cũng dần lẫn lộn.

Có khi ông gọi hắn bằng tên của người khác.

Có khi ông hỏi đi hỏi lại một câu, dù vừa hỏi xong.

Có khi ông ngồi lặng hàng giờ, nhìn ra cửa sổ, như đang chờ ai đó.

Một đêm nọ—

Trịnh Hạo đỡ ông nằm xuống chiếc giường tre ọp ẹp.

Nắm lấy bàn tay gầy guộc, chỉ còn da bọc xương.

Lòng hắn run lên từng hồi.

Một cảm giác sợ hãi chưa từng có dâng lên trong lồng ngực.

Sợ hãi mất đi người thân duy nhất.

Sợ hãi phải đối diện với thế gian một mình.

Ông lão mỉm cười.

Nụ cười hiền hòa như ngày đầu tiên hắn nhìn thấy.

"Hạo Nhi.

"Giọng ông yếu ớt, nhưng vẫn ấm áp.

"Con vất vả rồi.

"Chỉ một câu.

Một câu nói đơn giản.

Nhưng như gánh cả cuộc đời.

Như ôm trọn những năm tháng cơ hàn, những ngày đông giá rét, những đêm thức trắng chăm ông.

Như thấu hiểu tất cả những gì hắn đã trải qua.

Trịnh Hạo không khóc.

Hắn không khóc bao giờ.

Nhưng hôm đó, nước mắt hắn rơi.

Lăn dài trên gò má, rơi xuống bàn tay ông lão.

Ông hiểu.

Hiểu mình không còn nhiều thời gian.

Những cơn ho kéo dài, dai dẳng, không dứt.

Thuốc thang không khỏi.

Thầy lang lắc đầu, bảo chuẩn bị hậu sự.

"Mọi sự gặp gỡ đều là cửu biệt trùng phùng.

"Ông thường nói với hắn, những ngày cuối đời.

"Tất cả duyên phận đều là duyên cũ trên đá Tam Sinh."

"Sinh ly tử biệt vốn là chuyện thường."

"Thời gian lấy đi tuổi trẻ, lấy đi ngây ngô, chỉ để lại trưởng thành và cô đơn.

"Ông thường ngồi trước hiên nhà, pha chén trà nhạt.

Nhìn lá ngô đồng rơi ngoài ngõ.

Kể lại chuyện xưa.

Chuyện về mối tình đầu.

Chuyện về một cô gái năm nào, má lúm đồng tiền, cười lên như nắng mai.

Chuyện về lời hẹn ước dưới gốc cây đa đầu làng.

Chuyện về thú triều năm ấy, cuốn trôi tất cả.

Cuốn trôi nhà cửa.

Cuốn trôi người thân.

Cuốn trôi cả cô gái ấy.

Ông kể, mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy lại những ngày xưa cũ.

Có lẽ người già đều thích hoài niệm.

Hoặc cũng có thể, khi biết mình sắp rời đi, người ta chỉ muốn để lại chút dấu vết trong lòng người ở lại.

Để họ nhớ.

Để họ không quên.

Để khi nhìn thấy những điều quen thuộc, họ lại nhớ về mình.

Rồi một ngày.

Ánh nắng trong đời Trịnh Hạo tắt.

Hôm ấy trời cũng trong xanh, cũng nắng đẹp, cũng ve kêu inh ỏi.

Như mọi ngày.

Nhưng ông lão không dậy nữa.

Ông nằm đó, trên chiếc giường tre ọp ẹp.

Đôi mắt nhắm nghiền, như đang ngủ.

Nụ cười vẫn còn trên môi.

Trịnh Hạo ngồi bên cạnh.

Ngồi suốt từ sáng đến chiều, từ chiều đến tối.

Không nói một lời.

Không khóc một tiếng.

Chỉ ngồi.

Nhìn ông.

Nhìn người thân duy nhất.

Nhìn người đã nhặt hắn về, đã nuôi hắn lớn, đã dạy hắn làm người.

Tối hôm đó, hắn tự tay chôn cất ông.

Dưới gốc cây đa đầu làng.

Nơi ông thường ngồi kể chuyện ngày xưa.

Nơi ông hẹn gặp lại cô gái năm nào.

Đắp xong nấm mồ cuối cùng, hắn đứng lặng hồi lâu.

Rồi quay lưng bước đi.

Không ngoảnh lại.

Từ đó, hắn thật sự chỉ còn một mình.

Một mình giữa thế gian rộng lớn.

Đừng thấy hắn cao lớn mà tưởng hắn mạnh mẽ.

Đừng thấy hắn ít nói mà tưởng hắn vô cảm.

Trong đêm khuya, khi mọi người đã ngủ say.

Khi làng xóm chìm trong bóng tối.

Khi chỉ còn tiếng ve kêu rả rích.

Hắn vẫn khóc.

Khóc một mình.

Khóc đến khản giọng.

Khóc đến khi nước mắt cạn khô.

Nhưng sáng hôm sau, khi mặt trời lên.

Hắn lại lặng lẽ ra đồng, xắn tay áo làm việc.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Như thể hắn chưa từng khóc đêm qua.

Như thể hắn không có trái tim.

Chính sự cô độc ấy rèn nên con người hắn.

Buồn vui, sướng khổ suy cho cùng chỉ là cảm nhận.

Cảm nhận của một cá thể trước thế giới khách quan.

Nếu đủ mạnh, rơi vào vực sâu vẫn có thể mỉm cười.

Nếu quá yếu mềm, chưa cần xã hội chà đạp, chính cảm xúc của mình cũng đủ giết chết bản thân.

Hắn hiểu điều đó.

Hiểu rất rõ.

Hiểu từ những đêm dài không ngủ.

Hiểu từ những giọt nước mắt rơi trong bóng tối.

Hiểu từ nỗi đau mất đi người thân duy nhất.

Kẻ mạnh không chỉ mạnh ở cơ bắp.

Mạnh ở ý chí.

Mạnh ở khả năng kiểm soát cảm xúc.

Mạnh ở việc đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Kẻ mạnh không phàn nàn hoàn cảnh.

Bởi hắn không có thời gian để oán trách.

Hắn chỉ nhìn về phía trước.

Luôn luôn nhìn về phía trước.

Trịnh Hạo của năm tháng cô độc đã trở thành kẻ như vậy.

Hắn chỉ cần một mục tiêu.

Một phương hướng.

Cho dù phía trước là núi cao, là vực sâu, là hồng hoang cự sơn.

Hắn cũng sẽ bước tới.

Không do dự.

Không lùi bước.

Không ngoảnh đầu.

Thế gian phức tạp hay đơn giản, phần lớn do cách ngươi nhìn.

Ngươi nghĩ nó rối ren, nó sẽ rối ren vô cùng.

Ngươi xem nó rõ ràng, nó sẽ trở nên sáng tỏ.

Thay vì lo được mất, hãy hành động.

Chỉ khi liên tục hành động, liên tục thất bại, cuối cùng mới tìm được thành công.

Tự tin không phải bẩm sinh.

Tự tin là kết quả của hiểu biết, của rèn luyện qua năm tháng.

Không phải vẻ ngoài cao lớn.

Mà là niềm tin vững chắc vào thực lực của chính mình.

Giữa ánh nắng mùa hạ năm ấy—

Thiếu niên Trịnh Hạo đứng giữa ruộng lúa.

Mồ hôi đầm đìa.

Tay còn cầm liềm.

Lưng còn đang cong.

Nhưng ánh mắt hắn—

Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa thẳm.

Nơi những đám mây trắng đang trôi bồng bềnh.

Nơi những cánh chim đang bay về tổ.

Nơi một tương lai mới đang chờ đợi.

Hắn siết chặt nắm tay.

Những ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, đến nỗi móng tay cắm sâu vào thịt.

Hắn đã trở lại.

Lần này—

Lần này, hắn sẽ không để ánh nắng đời mình lụi tàn thêm một lần nào nữa.

*Hết chương 5*

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập