Chương 4: Nhật Thanh Tiên Tôn

Với một cái phất tay nhẹ như gió thoảng, không mang theo nửa phần khói lửa, không vận chuyển chút linh lực nào, chỉ đơn thuần là một động tác vuốt nhẹ bàn tay giữa không trung—

Thiên địa trước mắt đám người bỗng chốc đảo lộn.

Không gian xoay tròn như mặt nước bị khuấy động, từng vòng từng vòng gợn sóng lan tỏa ra bốn phía.

Tầng tầng lớp lớp linh quang từ hư vô hiện ra, cuộn lên thành từng vòng sóng lớn, cuốn lấy thân thể bọn họ.

Cảm giác ấy không phải xé rách, không phải cưỡng ép, không phải bị lôi kéo thô bạo—

Mà giống như được một bàn tay vô hình nhấc lên khỏi trần thế.

Nhẹ nhàng.

Êm ái.

Đưa vào một cõi khác.

Đám người Tây Đình đứng đó, cảm nhận rõ ràng từng tế bào trên cơ thể mình đang rời khỏi mặt đất, rời khỏi chiến trường đẫm máu, rời khỏi mùi tanh và khói lửa.

Trong khoảnh khắc, họ như những chiếc lá khô được gió mùa thu nâng lên, bay bổng giữa không trung, xuyên qua một màn sương ánh sáng dày đặc.

Đó chính là Tôn Giả Thủ Đoạn.

Chỉ trong một sát na—

Khi ánh sáng tan đi—

Đất trời đã hoàn toàn đổi khác.

Trước mắt bọn họ là một vùng mộc thụ cổ xưa trải dài vô tận.

Những cây đại mộc vạn năm niên kỷ vươn cao ngút ngàn, cao đến nỗi phải ngửa mặt lên trời mới thấy được tận cùng.

Thân cây to đến mức mười người ôm không xuể, vỏ cây sần sùi như da rồng, từng đường vân khắc sâu dấu ấn của thời gian.

Rễ cây cắm sâu vào lòng đất, như những cánh tay khổng lồ nối liền với long mạch thiên địa, hút lấy tinh hoa của đất trời.

Tán lá đan xen, chằng chịt.

Lớp trên lớp, tầng trên tầng.

Chúng che kín cả bầu trời, tạo thành một mái vòm xanh thẳm tựa cung điện thiên nhiên kéo dài ngàn dặm.

Ánh sáng từ đâu đó xuyên qua kẽ lá, rơi xuống thành từng dải lân quang mơ hồ, mỏng tang như tơ trời, nhẹ nhàng phủ lên mặt đất những mảng sáng lung linh.

Gió nhẹ thổi qua.

Lá cây xào xạc.

Âm thanh ấy không ồn ào, không dữ dội, mà nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của cổ lão chi linh, như những lời ru ngàn năm vọng về từ quá khứ.

Từng chiếc lá rơi khẽ chao mình trong gió, xoay tròn rồi đáp xuống mặt đất, hòa vào lớp thảm mục dày đặc.

Giữa không trung—

Vô số cánh hoa đủ sắc màu bay lượn.

Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

Chúng không phải hoa tầm thường, mà giống như thất sắc hải hoa trong truyền thuyết—loài hoa chỉ nở một lần mỗi ngàn năm, mỗi cánh hoa đều mang theo đạo vận, lấp lánh như sao sa.

Có cánh to như bàn tay, có cánh nhỏ như móng tay, nhưng tất cả đều tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ.

Từ xa nhìn lại—

Chúng hợp thành một dải ngân hà rực rỡ vắt ngang thiên khung.

Hàng triệu cánh hoa bay lượn, xoay tròn, va chạm vào nhau tạo thành những tiếng động nhẹ như chuông gió.

Hương thơm ngào ngạt từ chúng lan tỏa khắp không gian, thấm vào từng tấc da thịt, từng hơi thở, từng tâm thần.

Hương thơm ấy khiến lòng người bất giác trở nên an tĩnh.

Hoa tươi đại đạo tỏa ra điềm lành.

Chỉ cần hít một hơi nơi đây—

Đám người đã cảm thấy tinh thần sảng khoái chưa từng có.

Những vết thương trên thân thể bỗng nhiên ngừng đau.

Những mỏi mệt sau trận chiến sinh tử bỗng nhiên tan biến.

Thần thức như được một dòng suối mát gột rửa, sáng trong hơn bao giờ hết.

Những tạp niệm, nghi hoặc, sợ hãi, lo âu—tất cả những thứ từng đè nặng trong lòng suốt hành trình dài dằng dặc—bỗng nhiên nhẹ tênh, tan biến như mây khói.

Đầu óc minh mẫn.

Linh lực trong cơ thể vận chuyển trôi chảy, mượt mà hơn bao giờ hết.

Nơi này…

Không phải thế gian.

Mà là Mộc Đạo kết hợp Tinh Thần Đạo.

Sinh cơ của mộc—tràn trề, dồi dào, bất tận.

Hòa cùng sự sáng tỏ của tinh thần—thanh tịnh, minh mẫn, siêu thoát.

Giao hòa thành một vùng thánh địa.

Ở trung tâm rừng cổ—

Một bồ đoàn lơ lửng giữa không trung.

Không có dây treo, không có trụ đỡ, không có bất kỳ pháp trận nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nó đơn giản lơ lửng ở đó, giữa khoảng không, như một lẽ đương nhiên của tạo hóa.

Bồ đoàn ấy tỏa ra ánh sáng hồng xanh đan xen.

Màu hồng ấm áp như nắng sớm, màu xanh mát dịu như trời thu.

Hai màu sắc quấn lấy nhau, xoay tròn chậm rãi, như hai dòng đạo tắc hòa quyện vào nhau không thể tách rời.

Mỗi một vòng xoay, ánh sáng lại lan tỏa ra xung quanh, tạo thành những gợn sóng vô hình nhưng có thể cảm nhận được.

Trên đó—

Một thân ảnh đang ngồi.

Đó là Nhật Thanh Tiên Tôn.

Ông lão tóc trắng như tuyết, dài xõa sau lưng, từng sợi óng ánh dưới ánh sáng hồng xanh.

Mái tóc ấy không phải màu trắng của sự già nua, mà là màu trắng của tinh hoa ngưng tụ, của trí tuệ tích lũy qua năm tháng.

Gương mặt ông nhăn nheo theo năm tháng.

Mỗi một nếp nhăn như một trang sử, khắc ghi những thăng trầm của cuộc đời.

Nhưng đôi mắt ông—

Đôi mắt ấy sáng rực như sao trời.

Sâu thẳm như tinh hải.

Chỉ cần nhìn vào, người ta có thể thấy cả một vũ trụ thu nhỏ đang xoay vần bên trong.

Những vì sao sinh rồi diệt, những thiên hà hình thành rồi tan rã, những quy luật vận hành của tạo hóa—tất cả đều hiện lên trong đôi mắt ấy.

Vóc người ông cao lớn.

Sống lưng thẳng tắp.

Dù đã ngồi đó không biết bao lâu, dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng, khí thế của ông vẫn hiên ngang như thuở nào.

Ngồi yên bất động, nhưng vẫn khiến người khác sinh ra cảm giác như đang đối diện với một ngọn núi cổ xưa trấn áp bát phương.

Một ngọn núi không thể lay chuyển.

Một ngọn núi không thể vượt qua.

Một vị Tôn Giả đã lưu danh sử sách năm vạn năm trước.

Lấy niên hiệu Nhật Thanh, sáng lập Thanh Loan Thành—nơi đào tạo, sàng lọc, hun đúc nhân tài khắp thiên hạ.

Từ Thanh Loan Thành, biết bao thiên tài đã trưởng thành, biết bao anh hùng đã xuất thế, biết bao thế lực đã được gây dựng.

Năm xưa, chính ông đã dẹp loạn Thập Ngũ Quần Phương.

Mười lăm đại gia tộc nổi lên khống chế Trung Vực suốt mấy nghìn năm.

Bọn họ liên kết với nhau, thao túng thương mại, khống chế tài nguyên, áp bức tán tu, biến Trung Vực thành sân sau của riêng mình.

Cuộc chiến kéo dài mười năm.

Mười năm máu nhuộm trời cao.

Mười năm xương chất thành núi.

Mười năm nước mắt chảy thành sông.

Nhưng cũng chính từ đó—

Loạn thế kéo dài hàng vạn năm mới chính thức kết thúc.

Uy danh Nhật Thanh Tiên Tôn, từ đó khắc sâu vào sử sách, truyền tụng qua bao thế hệ.

—"Tiên Tôn đại nhân…"Một tiếng gọi run rẩy vang lên.

Giọng nói ấy yếu ớt, khàn khàn, như mang theo cả năm vạn năm phong sương.

Nó không phải tiếng gọi của kẻ dưới với người trên, mà là tiếng gọi của một linh hồn đã chờ đợi quá lâu, của một trái tim đã chất chứa quá nhiều.

"Ngài… còn sống sao?"

Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển hướng.

Người vừa lên tiếng là một lão phụ nhân.

Tóc bạc gần hết, chỉ còn lưa thưa vài sợi đen xen lẫn.

Gương mặt hằn sâu vết thời gian, những nếp nhăn chằng chịt như mạng nhện, khóe mắt đuôi chân chim dày đặc.

Đôi môi khô nẻ, đôi bàn tay gầy guộc nổi đầy gân xanh.

Nhưng khí chất trên người bà lại vô cùng đặc biệt.

Lạnh lùng.

Cứng cỏi.

Như một cây tùng già giữa tuyết sương, dù gió bão có thổi mạnh đến đâu cũng không thể bẻ gãy.

Chỉ dựa vào đường nét trên gương mặt già nua ấy, vẫn có thể nhận ra thuở thanh xuân bà hẳn từng là một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sắc sảo, gò má thanh tú—tất cả đều là dấu tích của một thời vàng son.

Bà chính là Nguyệt Thương Thanh.

Trụ cột Tây Đình.

Bảo Chủ Giám Thiên Bảo.

Hiện thời là Thủ Lãnh Tây Đình.

Năm xưa, nàng tu luyện Trường Sinh Quyết, lấy cây cỏ làm nhà, lấy hoa tươi lót dạ.

Nàng chưa từng ăn ngũ cốc phàm trần, chưa từng đụng đến đồ ăn của nhân gian.

Nàng lấy sinh cơ của thiên địa làm thức ăn, lấy linh hoa linh thảo làm bạn, lấy sương sớm làm nước uống.

Khi còn trẻ, nàng từng một mình đại chiến chư hùng.

Một thân một mình, xông vào vòng vây của ba đại cường giả, quyết chiến suốt bảy ngày bảy đêm không ngừng nghỉ.

Nàng từng danh chấn bốn phương khi đơn thương độc mã khiêu chiến Đông Đình Chi Chủ—một vị tồn tại đã bước nửa chân vào Tôn Giả cảnh.

Trận chiến ấy kéo dài ba tháng.

Ba tháng trời đất tối sầm.

Ba tháng núi sông rung chuyển.

Cuối cùng, hai người hòa nhau không phân thắng bại.

Từ đó, danh hiệu

"Bất Bại Nữ Vương"

gắn liền với tên nàng.

"Thương Thanh…"Nhật Thanh Tiên Tôn nhìn nàng.

Ánh mắt ông khẽ dao động.

Trong đôi mắt sâu thẳm như tinh hải ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia gợn sóng.

Không phải dao động của linh lực, không phải dao động của thần thức, mà là dao động của trái tim.

"Từ biệt năm vạn năm…"Giọng ông trầm thấp, chậm rãi, mang theo vô vàn ký ức.

"Phong thái của ngươi vẫn như trước.

"Ông dừng lại một chút, như đang hồi tưởng về những ngày xa xưa.

"Nhớ lại năm đó, ngươi chỉ là một tiểu cô nương.

"Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi ông.

"Vậy mà dám đơn thân đại chiến chư hùng.

Anh tư bộc phát, chấn động thiên hạ.

Ký ức ấy… như vẫn còn trước mắt.

"Nguyệt Thương Thanh run lên.

Cả thân thể bà run lên.

Đôi mắt vốn lạnh lùng như băng đá, đã đóng băng qua bao nhiêu năm tháng, qua bao nhiêu sóng gió, qua bao nhiêu mất mát—giờ đây bỗng nhiên phủ một tầng hơi nước.

Lớp băng ấy đang tan.

"Đại nhân…"Thanh âm nàng nghẹn lại.

Chỉ một tiếng

"đại nhân"

thôi, nhưng chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc.

Năm vạn năm.

Mười hai kỷ nguyên.

Thiếu niên thiếu nữ năm nào, giờ đây một người thành Tôn Giả cao cao tại thượng, ngồi đó như một ngọn núi không thể lay chuyển.

Một người tóc bạc gần hết, chống đỡ Tây Đình suốt ba vạn năm không ngủ, gánh trên vai trách nhiệm của cả một thế lực lớn nhất thiên hạ.

Nhân tộc thọ mệnh vốn ngắn ngủi.

So với thiên linh nhân sinh ra từ linh căn thiên địa, tuổi thọ của nhân tộc chỉ như một cái chớp mắt.

Dù Nhật Thanh Tiên Tôn đạt tới cảnh giới Tôn Giả, thọ nguyên có thể kéo dài vạn năm, nhưng so với Nguyệt Thương Thanh—người được thiên đạo ưu ái, thọ mệnh dài hơn thường nhân rất nhiều—cũng chẳng phải bất tận.

Ba vạn năm qua, nàng giữ trọn lời hứa năm xưa.

Lời hứa khi ông rời đi.

Lời hứa khi ông nói

"ta sẽ trở lại"

Lời hứa khi ông giao Tây Đình trong tay nàng.

Nàng đã chờ.

Ngày qua ngày.

Năm qua năm.

Kỷ nguyên qua kỷ nguyên.

Nàng đã chờ đến nỗi tóc bạc gần hết, đến nỗi thanh xuân tàn phai, đến nỗi trái tim đóng băng.

Tây Đình từ lâu đã trở thành máu thịt của nàng, là lẽ sống duy nhất khi ông không còn ở đây.

Giờ phút này—

Gặp lại cố nhân.

Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

**Tí tách…**

Rơi trên nền đá.

Âm thanh khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch của rừng cổ.

Những giọt nước mắt ấy không phải nước mắt của một vị thủ lĩnh sắt đá.

Không phải nước mắt của một cường giả đã trải qua vô số trận chiến.

Không phải nước mắt của một lão nhân đã sống quá lâu trên đời.

Mà là nước mắt của một thiếu nữ năm xưa.

Một thiếu nữ từng đơn thương độc mã đại chiến chư hùng.

Một thiếu nữ từng khiêu chiến Đông Đình Chi Chủ.

Một thiếu nữ từng hứa sẽ chờ.

"Thương Thanh đại nhân…"Đám người phía sau không khỏi sững sờ.

Họ nhìn nhau, không biết nên làm gì.

Vị thủ lĩnh sắt đá của họ—người gánh vác Tây Đình suốt vạn năm, người chưa từng cúi đầu trước bất cứ ai, người luôn đứng thẳng giữa mọi sóng gió—vậy mà giờ đây lại rơi lệ.

Nước mắt.

Thứ mà họ chưa từng thấy.

Thứ mà họ chưa từng tưởng tượng nổi.

"Ta không sao.

"Nguyệt Thương Thanh khẽ lau nước mắt.

Nhưng giọng nàng vẫn run.

Những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má, không thể ngăn lại.

"Đại nhân… những năm này, ngài…"Nàng không nói hết câu.

Bởi vì nàng không biết nên hỏi gì.

Hỏi ông đã ở đâu suốt năm vạn năm?

Hỏi ông có nhớ đến nàng không?

Hỏi ông có biết nàng đã chờ đợi thế nào không?

Nhật Thanh Tiên Tôn thở dài.

Một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, nhưng nặng tựa nghìn cân.

"Những năm này, vất vả cho ngươi rồi.

"Chỉ một câu nói.

Một câu nói đơn giản.

Nhưng với Nguyệt Thương Thanh, nó như dòng nước ấm giữa mùa đông lạnh giá.

Nó như tia nắng đầu tiên sau cơn mưa dài.

Nó như lời thì thầm của gió giữa sa mạc khô cằn.

"Đại nhân, ta không vất vả.

"Nàng lắc đầu.

Một nụ cười pha lẫn chua xót nở trên môi.

Nụ cười ấy không dành cho ai khác, mà dành cho chính mình.

Cho những năm tháng đã qua.

Cho những đêm dài thức trắng.

Cho những lần đứng trước quyết định sinh tử.

Cho tất cả những gì nàng đã trải qua.

Hai người nhìn nhau.

Trong ánh mắt ấy có vui mừng vì trùng phùng.

Có tiếc nuối vì thời gian.

Có nỗi buồn vô cớ do thế đạo vô tình.

Có những điều chưa từng nói ra.

Tình cảm năm xưa chưa từng nói rõ, giờ đây đã bị năm tháng và số mệnh chia cắt.

Âm dương cách biệt—dù vẫn đứng trước mặt nhau, nhưng khoảng cách giữa họ đã quá xa.

Một người là Tôn Giả, sống ở cảnh giới cao nhất.

Một người là Thủ Lãnh Tây Đình, gánh trên vai trách nhiệm của cả thiên hạ.

Những rung động năm nào, giờ chỉ còn là ký ức.

Nhưng chỉ trong một chớp mắt—

Cảm xúc ấy bị Nhật Thanh Tiên Tôn thu lại.

Đôi mắt ông trở lại vẻ sâu thẳm vô biên.

Ánh mắt ông chuyển hướng, rời khỏi Nguyệt Thương Thanh, nhìn về một thân ảnh đang lặng lẽ đứng phía sau đám người.

"Ngươi… là Mộ Túc?"

Người kia giật mình.

Cả thân thể cứng đờ.

Mộ Túc Chân Quân—trong Ma Đạo được xưng là Kinh Tuyệt Ma Tiên, Tinh Toái Lão Ma—người vừa trải qua trận chiến sinh tử, vừa chứng kiến Trịnh Hạo bị một chưởng đánh tan thành tro bụi.

Hắn không ngờ mình lại bị điểm danh.

Không phải Nguyệt Thương Thanh.

Không phải năm vị Thủ Hộ Nhân kia.

Mà là hắn.

"Đại nhân gọi ta?"

Giọng hắn không che giấu nổi kích động.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Được một vị Tôn Giả nhớ đến tên, với bất kỳ tu sĩ nào cũng đã là vinh quang lớn lao.

Nhưng với Mộ Túc, điều này còn hơn thế—nó là sự công nhận từ một tồn tại cao nhất.

"Không cần đa lễ.

"Nhật Thanh Tiên Tôn khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy ấm áp, nhân hậu, như nụ cười của một ông lão hiền lành nhìn đàn cháu.

Nhưng trong mắt Mộ Túc, nó như ánh sáng mặt trời giữa mùa đông lạnh giá.

"Có thể cho ta xem Trường Hà Chi Nguyên trong tay ngươi?"

Mộ Túc sững lại.

Trường Hà Chi Nguyên.

Chí bảo mà hắn và Tây Đình dốc hết tâm lực giăng bẫy mới đoạt được.

Từ khi lấy được nó, hắn chưa dám rời mắt, chưa dám để nó cách xa người dù chỉ một khắc.

Hắn vốn định nộp lên Bảo Chủ.

Nay Tiên Tôn trực tiếp yêu cầu, lẽ ra không nên do dự.

Nhưng trong lòng hắn vẫn thoáng qua một tia nghi hoặc.

Vì sao Tiên Tôn cần nó?

Chẳng lẽ… trong đó có vấn đề?

Chẳng lẽ… thứ hắn đang cầm trong tay không phải là Trường Hà Chi Nguyên thật?"

Tiên Tôn đại nhân…"Hắn ấp úng.

"Mộ Túc.

"Nguyệt Thương Thanh nhẹ giọng nhắc.

Chỉ một chữ thôi.

Nhưng đủ khiến hắn bừng tỉnh.

"Tiên Tôn thứ lỗi.

Thuộc hạ nhất thời thất thần.

"Hắn cúi đầu, hai tay run run dâng lên Trường Hà Chi Nguyên.

Viên bảo vật tỏa ra ánh sáng u lam, lơ lửng trên lòng bàn tay hắn, như một dòng sông thu nhỏ đang chảy lặng lẽ giữa không trung.

Nhật Thanh Tiên Tôn đưa tay nhận lấy.

Trong lòng bàn tay ông, viên bảo vật bỗng nhiên sáng hơn.

Ánh sáng u lam lan tỏa ra xung quanh, chiếu rọi lên gương mặt ông, lên đôi mắt sâu thẳm.

Trong ánh sáng ấy, có thể thấy những gợn sóng nhỏ lan tỏa, như mặt hồ bị ném một hòn đá.

Thời gian.

Nhân quả.

Ký ức.

Tất cả như ngưng tụ trong viên bảo vật nhỏ bé ấy.

Ông mân mê hồi lâu.

Ngắm nhìn từ nhiều góc độ.

Cảm nhận từng tia sáng, từng gợn sóng, từng dao động nhỏ nhất.

Rồi—

Khẽ cười.

Trả lại cho Mộ Túc.

"Cất đi.

"Đám người chờ đợi.

Họ chờ đợi lời khen, lời tán thưởng, lời công nhận từ một vị Tôn Giả.

Nhưng những gì họ nhận được—

Là một câu nói nhẹ như gió.

Nhưng với mọi người, chẳng khác gì sét đánh ngang tai.

**

"Trường Hà Chi Nguyên này… là giả."

**

Không khí đông cứng.

Mọi người đứng như trời trồng.

Mộ Túc—người đang cầm viên bảo vật trên tay—sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Bàn tay hắn run run, suýt làm rơi viên bảo vật xuống đất.

"Giả?"

Hắn lẩm bẩm.

"Làm sao có thể…"Bọn họ đã dốc hết tâm cơ.

Bày bố trận pháp suốt mấy tháng trời.

Giả vờ lộ sơ hở để dẫn dụ.

Chấp nhận tổn thất để kẻ kia lộ diện.

Thậm chí đã hy sinh không ít tu sĩ trong trận chiến vừa rồi.

Cuối cùng…

Lại chỉ cầm trong tay một món đồ giả?

Cảm giác ấy như thế nào?

Như kẻ săn mồi bị con mồi dẫn vào bẫy.

Như con hổ tưởng mình đang rình mồi, hóa ra mình mới là con mồi.

Như người câu cá tưởng mình thông minh, hóa ra cá mới là kẻ thông minh.

Nếu hôm nay không có Nhật Thanh Tiên Tôn—

Nếu không có vị Tôn Giả này xuất hiện và chỉ ra sự thật—

Bọn họ có lẽ còn tự mãn vì thành công.

Còn tự hào vì đã đánh bại được Vạn Đấu Ma Quân.

Còn tưởng rằng mình đã làm nên kỳ tích.

Thậm chí—

Một ngày nào đó, khi kẻ kia thực sự bước vào Tôn Giả cảnh.

Khi hắn đường đường chính chính xuất thế, mang theo Trường Hà Chi Nguyên thật.

Khi hắn đứng trước mặt bọn họ, cười nhạo sự ngu xuẩn của Tây Đình.

Bọn họ sẽ hoàn toàn trở tay không kịp.

**Mộc Thương Thanh**—người trực tiếp bày kế, người đã vạch ra từng đường đi nước bước cho kế hoạch này—sắc mặt tái đi.

Trên gương mặt già nua của bà, từng nếp nhăn như hằn sâu thêm.

Nếu Trường Hà Chi Nguyên thật đã rơi vào tay Trịnh Hạo…

Nếu hắn đã nắm giữ bí mật của thời gian…

Nếu hắn đã ẩn nhẫn suốt bao năm qua, chờ đợi thời cơ…

Nếu hắn đủ can đảm giả chết, đủ tâm cơ đánh lừa cả Tây Đình…

Nếu hắn thật sự lợi dụng thời gian này để đột phá…

Một khi trở thành Tôn Giả chân chính—

Một khi bước lên cảnh giới cao nhất—

Liệu Tây Đình có thể phòng bị cả đời?

Liệu có thể sống trong nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó hắn sẽ xuất hiện?

Hay một ngày nào đó, hắn sẽ vươn mình phá bỏ gông xiềng số phận.

Như Huyết Hồn lão tặc năm xưa.

Trở thành đại họa ngập trời.

Gió trong rừng cổ bỗng mạnh hơn.

Những cánh hoa đang bay lượn bỗng chao đảo, xoay tròn loạn xạ.

Lá cây xào xạc mạnh hơn, như tiếng thở dài của thiên địa.

Nhật Thanh Tiên Tôn nhìn xa xăm.

Ánh mắt ông hướng về phía chân trời, nơi những dải lân quang đang nhạt dần, nơi bóng tối đang bắt đầu tràn về.

"Các ngươi vẫn chưa hiểu.

"Giọng ông trầm xuống.

Không còn sự ấm áp, không còn nụ cười nhân hậu.

Chỉ còn sự uy nghiêm của một bậc Tôn Giả.

"Trường Hà Chi Nguyên chỉ là cái vỏ."

"Thứ hắn muốn… là thời gian.

"Mọi người lặng im.

Họ lắng nghe.

Họ nuốt từng chữ vào lòng.

"Thời gian để trưởng thành."

"Thời gian để ẩn nhẫn."

"Thời gian để chờ đợi một cơ hội.

"Ánh mắt ông sâu thẳm như tinh hải.

Trong đôi mắt ấy, có thể thấy những vì sao đang xoay vần, những thiên hà đang hình thành, những quy luật vận hành của vũ trụ.

"Nếu ta đoán không sai…"Ông dừng lại một nhịp.

Một nhịp ngưng đọng khiến tim mọi người như ngừng đập.

"…hắn đã bước nửa chân vào Tôn Giả cảnh.

"Một câu nói.

Chỉ một câu nói.

Nhưng khiến toàn bộ Tây Đình lạnh toát.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng mỗi người.

Tay chân run rẩy.

Môi miệng khô khốc.

Bước nửa chân vào Tôn Giả cảnh.

Nghĩa là gì?

Nghĩa là Trịnh Hạo không còn là Vạn Đấu Ma Quân của ngày hôm qua.

Nghĩa là hắn đã chạm tay vào bí mật cao nhất của tu đạo.

Nghĩa là một ngày không xa, hắn sẽ chính thức bước lên đỉnh cao.

Và khi đó—

Tây Đình sẽ phải đối mặt với điều gì?

Thiên địa rộng lớn.

Mộc thụ vạn năm vẫn đứng đó, sừng sững giữa đất trời.

Hoa vẫn bay trong gió, từng cánh từng cánh lấp lánh như sao sa.

Nhưng trong lòng mỗi người—

Một cơn bão đang dâng lên.

Một cơn bão của sợ hãi.

Một cơn bão của nghi hoặc.

Một cơn bão của những câu hỏi không lời đáp.

Loạn thế…

Có lẽ chưa từng thật sự kết thúc.

Có lẽ nó chỉ tạm lắng xuống, chờ đợi một ngọn lửa mới bùng lên.

Và ngọn lửa ấy—

Đang âm ỉ đâu đó trong bóng tối.

Chờ thời cơ chín muồi.

*Hết chương 2*

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập