Chương 3: Điển Sử Khoảng Trống

Tất cả đồng thời tự bạo.

Khoảnh khắc ấy, thiên địa như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Không gian không còn là không gian nữa—mà là một mớ hỗn độn của ánh sáng và bóng tối đan xen vào nhau, xé xé rồi lại va đập, tạo thành những đợt sóng xung kích kinh hoàng lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Từng luồng linh lực cuồng bạo như vạn con mãng xà điên loạn, xé toạc hư không, cuốn theo máu thịt, xương cốt, cùng tiếng gào thét thảm thiết hòa lẫn vào nhau thành một khúc nhạc tang thương của chiến trường.

**ĐOÀNG!

ĐOÀNG!

ĐOÀNG!

ĐOÀNG!

**

Tiếng nổ vang lên liên hồi không dứt.

Mỗi một tiếng nổ là một món pháp bảo tan biến.

Mỗi một tiếng nổ là một phần sinh mệnh của Trịnh Hạo bị rút cạn.

Nhưng mỗi một tiếng nổ cũng là một nhát dao cứa vào đội hình vây công.

Những tu sĩ vốn dĩ muốn lấy mạng người, nay lại bị phản phệ không nhẹ.

Có kẻ đang tung sát chiêu giữa không trung, bỗng nhiên kêu lên một tiếng thảm thiết, linh hải chấn động dữ dội, kinh mạch nứt rạn như gốm sứ bị nung quá lửa.

Máu tươi từ khóe miệng, từ lỗ mũi, từ tai, từ mắt—thất khiếu đồng thời tuôn trào, phun thành từng tia đỏ rực giữa không trung, sắc mặt trắng bệch như giấy, ánh mắt không còn sự kiêu ngạo ban đầu, chỉ còn lại hoảng loạn và không dám tin.

"Trịnh Hạo, tên vô sĩ tiểu nhân!

"Một giọng nói the thé vang lên giữa bụi mù và ánh lửa còn chưa kịp tắt.

Đó là một lão giả áo bào tím, tay chân đã gãy mất một nửa, máu me be bét, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt vào bóng người đứng giữa trung tâm vụ nổ như muốn ăn tươi nuốt sống.

Giọng nói ấy chứa đầy oán độc.

Chứa đầy hận ý.

Và cả sự hoảng loạn khó che giấu.

Bởi vì bọn họ đã tính toán tất cả—tính toán thời cơ, tính toán địa thế, tính toán nhân số, tính toán từng đường đi nước bước của Trịnh Hạo suốt mấy chục năm qua.

Bọn họ đã nghĩ rằng lần này là thiên la địa võng, là lưới trời lồng lộng, là ván bài đã thắng chắc.

Nhưng chưa ai tính đến—

Một kẻ điên dám tự bạo hết thảy pháp bảo của mình.

"Ha ha ha.

"Trịnh Hạo bật cười.

Tiếng cười của hắn không phải cuồng vọng đơn thuần.

Mà là thứ âm thanh vang giòn như kim thạch va chạm vào nhau, từng tiếng từng tiếng vang vọng giữa chiến trường, xuyên qua màn khói bụi, xuyên qua ánh lửa, xuyên qua cả những tiếng rên rỉ thảm thiết của kẻ bị thương.

Tiếng cười ấy khiến người nghe rợn cả sống lưng, bởi trong đó không có điên cuồng, cũng không có tuyệt vọng.

Chỉ có bình thản.

Bình thản đến đáng sợ.

Trên gương mặt hắn, những vết rạn mảnh như mạng nhện dần hiện ra.

**Răng rắc.

**

Da thịt vốn cũ kỹ, cháy sém vì lôi hỏa và đao khí, từng mảng từng mảng bong ra, rơi xuống đất, hóa thành tro bụi.

Nhưng bên dưới lớp da cháy đen ấy không phải là máu thịt tanh tưởi, cũng không phải là xương cốt trắng hếu—

Mà là làn da mới.

Trắng trẻo.

Mịn màng.

Tràn đầy sinh khí.

Hắn như một con rắn lột xác giữa chiến trường.

Không.

Không chỉ là lột xác.

Mà là tái sinh.

"Các ngươi biết không, Tây Đình Nhân Sĩ.

"Trịnh Hạo ngẩng đầu nhìn đám người trước mặt, khóe môi nhếch lên một đường cong nhẹ.

Ánh mắt hắn lạnh đến tận xương tủy, nhưng trong cái lạnh ấy lại phảng phất một tia thương hại.

Thương hại kẻ đang đứng trên cao nhìn xuống.

Thương hại kẻ đã thấy trước kết cục.

"Ta không ngờ.

"Hắn chậm rãi nói, từng chữ như những giọt máu rỉ ra từ vết thương:

"Thiên Ý cũng không vừa mắt các ngươi a.

"—

Ánh tà dương cuối cùng rơi xuống chân trời.

Những tia nắng cuối cùng của ngày dài nhuộm đỏ cả một vùng thiên không, như một vết thương khổng lồ đang rỉ máu trên thân thể của trời đất.

Màu đỏ cam trải dài từ đỉnh núi phía tây đến tận chân trời xa thẳm, phủ lên chiến trường một lớp ánh sáng đẫm máu.

Gió thổi qua hoang nguyên khô cằn.

Cuốn theo bụi cát.

Cuốn theo mùi tanh của máu.

Cuốn theo những tiếng rên rỉ của kẻ hấp hối.

Ở phía xa, Trịnh Hạo đứng đó.

Bóng hắn kéo dài trên mặt đất nứt nẻ, in lên nền đất cháy đen một hình dáng cao gầy nhưng kiên cố.

Thân hình hắn gầy guộc, thậm chí có phần tiều tụy sau trận chiến, nhưng không hề run rẩy.

Trên vai hắn, vết thương sâu đến tận xương vẫn còn rỉ máu, từng giọt từng giọt chảy xuống, rơi trên nền đất khô cằn, thấm vào lòng đất.

Song ánh mắt hắn—

Kiên nghị như thép rèn trong lửa.

Hắn đã chết một lần.

Hoặc ít nhất, hắn từng bị cả thiên hạ xem như người đã chết.

Bị phản bội.

Bị truy sát.

Bị vùi dập.

Bị coi là kẻ thua cuộc.

Nhưng hôm nay, hắn đứng ở đây.

Chứng kiến tất cả.

"Không.

không thể nào!"

"Trịnh Hạo, ngươi đang dùng tà thuật!

Thiên Ý sao có thể chọn trúng ngươi!

"Đám Chính Đạo Nhân Sĩ cuống cuồng quát lớn.

Những kẻ từng tự xưng là người giữ gìn trật tự Ngũ Châu Tứ Vực, là ánh sáng soi đường cho thiên hạ, là chuẩn mực của chính nghĩa—nay ánh mắt lộ rõ hoảng loạn.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán họ, thấm ướt cả y bào.

Tay chân run rẩy, môi miệng lắp bắp.

Bởi vì bọn họ biết.

Biết rất rõ.

Nếu Trịnh Hạo nói đúng—

Nếu Thiên Ý thực sự đã quay lưng với Tây Đình—

Thì tất cả những gì bọn họ xây dựng trong ngàn năm qua sẽ sụp đổ như lâu đài cát trước sóng thần.

Trịnh Hạo không nhiều lời.

Hắn chỉ khẽ giơ tay.

Một ngón tay.

Chỉ một ngón tay giơ lên giữa không trung.

Rồi—

Hạ xuống.

**VÉO—**

Một tiếng xé gió chói tai vang lên.

Đao khí vô hình từ ngón tay hắn bắn ra, như thần phong đại đao quét ngang trời đất.

Nơi đao khí đi qua, không gian bị xé toạc thành từng mảnh vụn, những vết nứt đen ngòm hiện ra rồi biến mất, linh khí hỗn loạn cuộn trào như hải triều gặp bão.

Những tảng đá lớn bị đao khí lướt qua lập tức tan thành bụi phấn, những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi bị chém đứt làm đôi như que củi khô.

"Ta nói láo?"

Hắn lạnh nhạt nói.

"Thử xem.

không phải liền biết.

"Đao khí ập xuống Tinh Toái Lão Ma.

Tinh Toái nghiến răng, hai hàm răng ken két vào nhau đến nỗi phát ra tiếng.

Hắn vận chuyển toàn bộ linh lực còn lại, hai tay kết ấn với tốc độ chóng mặt, tử quang từ lòng bàn tay cuồn cuộn tuôn ra như sóng ngầm dâng trào dưới đáy biển sâu.

**ẦM!

**

Hai luồng lực lượng va chạm.

Thiên địa rung chuyển.

Mặt đất dưới chân hai người nứt toác ra thành vô số khe sâu, như mạng nhện khổng lồ trải dài đến tận chân trời.

Những ngọn núi phía xa rung lên dữ dội, đất đá từ đỉnh núi lở xuống ầm ầm.

Chim chóc từ trong rừng bay tán loạn, thú dữ gầm lên hoảng sợ.

Khi khói bụi tan đi—

Tinh Toái lùi lại ba bước.

Mỗi bước chân in sâu xuống đất đến nửa thước.

Khóe miệng hắn rỉ máu.

"Tây Đình tác oai tác quái, miệng nói bốn bể là nhà.

"Trịnh Hạo bước từng bước giữa cuồng phong.

Bước chân hắn không nhanh, nhưng mỗi bước đều như đạp lên trái tim của kẻ địch.

Bào phục tung bay trong gió, mái tóc dài xõa sau lưng, ánh mắt sáng rực như hai vì sao giữa màn đêm.

"Nhưng thiên hạ này.

từ bao giờ chỉ là một mình các ngươi định đoạt?"

Hắn dừng lại.

Nhìn thẳng vào mắt Tinh Toái.

"Không vừa mắt các ngươi — là tà ma."

"Không thuận ý các ngươi — là phản loạn."

"Không nghe lời các ngươi — là nghiệt chướng cần thanh trừng.

"Giọng hắn vang vọng khắp chiến trường.

"Bao nhiêu tông môn bị các ngươi vu oan là tà giáo để cướp đoạt tài nguyên?"

"Bao nhiêu tu sĩ bị các ngươi gán cho tội danh ma đầu chỉ vì không chịu quy phục?"

"Bao nhiêu gia tộc bị các ngươi xóa sổ chỉ vì cất tiếng nói khác?"

Hắn giơ tay chỉ lên bầu trời đang tối dần.

"Các ngươi có từng nghĩ.

oán khí của thiên hạ đã dâng đến tận thiên khung?"

"Những linh hồn oan uổng kia, những sinh mạng vô tội kia—tiếng khóc của họ đã chất chồng thành núi, máu của họ đã chảy thành sông.

Oán khí ấy bốc lên cao, xuyên thấu tầng mây, đến tận Thiên Đình."

"Ngay cả Thiên Ý.

"Hắn dừng lại một nhịp.

Ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm.

".

cũng không còn muốn che chở cho các ngươi nữa.

"**

"Trịnh Hạo!."

**

Một trưởng lão áo bào trắng quát lớn, giọng nói vang như sấm.

Lão ta bước ra khỏi đám đông, râu tóc bạc phơ bay phần phật trong gió.

Trên tay lão là một thanh phất trần bằng ngọc, mỗi sợi lông đều tỏa ra thứ ánh sáng nhu hòa nhưng ẩn chứa uy lực kinh người.

"Ngươi ăn nói hàm hồ!

"Lão chỉ thẳng mặt Trịnh Hạo, tay run run vì phẫn nộ.

"Tây Đình giữ gìn hòa bình Ngũ Châu Tứ Vực suốt ngàn năm, là Thiên Hạ Chung Chủ được muôn dân kính ngưỡng!

Vì thiên hạ truyền bá học đạo, phát dương quang đại, thử hỏi ai không hưởng lợi từ công lao của Tây Đình?

Ai không được che chở dưới bóng cây đại thụ của chúng ta?"

"Ngươi nói mất lòng người?"

Lão cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai.

"Hoàn toàn là nói hươu nói vượn!

"Phía sau lão, hàng trăm tu sĩ Chính Đạo đồng loạt lên tiếng.

Người một câu, kẻ một tiếng.

Lý lẽ dồn dập như mưa sa, như thác đổ.

Nhưng càng nói—

Giọng họ càng yếu.

Càng nói—

Mắt họ càng tránh né.

Không ai là đồ ngu cả.

Có những điều, trong lòng ai cũng biết.

Chỉ là không dám nói.

Chỉ là không dám nghĩ.

Chỉ là ngày ngày tự dối lòng mình rằng những điều mình làm là đúng, là chính nghĩa, là vì thiên hạ.

Nhưng hôm nay—

Trước mặt một kẻ sắp chết, một kẻ bị cả thiên hạ ruồng bỏ, một kẻ chẳng còn gì để mất—

Những lời tự dối ấy bỗng nhiên trở nên vô nghĩa.

Trịnh Hạo nhìn họ.

Nhìn từng gương mặt.

Nhìn từng ánh mắt né tránh.

Nhìn từng bờ vai run nhẹ.

Và hắn cười.

Một nụ cười nhẹ như làn khói.

Nhưng nặng tựa nghìn cân.

"Các ngươi nói.

"Hắn chậm rãi lên tiếng.

"Các ngươi thật sự tin sao?"

Hắn không chờ ai trả lời.

Bởi hắn biết, sẽ chẳng ai dám trả lời.

"Tiền bạc tha hóa nhân cách."

"Quyền lực tha hóa nhân tính."

"Tây Đình các ngươi bắt đầu bằng lý tưởng cao đẹp—thống nhất Ngũ Châu Tứ Vực để chấm dứt chiến loạn, để nhân gian được thái bình.

Nhưng rồi thống nhất xong thì sao?"

Giọng hắn bỗng cao hơn.

"Sau khi không còn kẻ địch bên ngoài, các ngươi bắt đầu nhìn vào bên trong.

Ai không thuận mắt?

Loại bỏ.

Ai dám lên tiếng phản đối?

Loại bỏ.

Ai có tiềm năng uy hiếp địa vị của các ngươi?

Loại bỏ."

"Chỉ cần không phù hợp với lợi ích của Tây Đình, bao nhiêu gia tộc bị diệt, bao nhiêu quốc gia rơi vào loạn lạc?"

"Lấy cớ chống bất công.

.."

"Lấy cớ đàn áp hoạn quan.

.."

"Lấy cớ lật đổ hôn quân.

.."

"Lấy cớ, lấy cớ, và lấy cớ!

"Mỗi chữ hắn nói ra như một nhát búa đập vào lồng ngực mỗi người.

"Sau chiến tranh thì sao?"

"Ai gánh lấy hậu quả?"

"Những gia đình ly tán kia—các ngươi có từng quay đầu nhìn lại?"

"Người chồng mất vợ, người cha mất con, đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa—các ngươi có từng nhìn thấy ánh mắt của chúng?"

Gió lặng.

Chỉ còn tiếng thở nặng nề của hàng trăm con người.

Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Tinh Toái Lão Ma nghiến răng, từng kẽ răng ken két đến nỗi phát ra tiếng.

Trên mặt hắn, bên dưới lớp da vừa mới hồi phục, một vết rạn nhỏ bắt đầu hiện ra.

Rất nhỏ.

Như một sợi tóc.

Nhưng có thật.

Hắn cảm nhận được.

Không chỉ là vết rạn trên da.

Mà là vết rạn trong tâm.

"Giết hắn.

"Hắn rít từng chữ qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc như tiếng ma kêu.

"Hắn nhất định phải chết.

"Hắn không thể để Trịnh Hạo sống.

Tây Đình có thể làm kẻ địch với Tôn Giả.

Tây Đình có thể đối đầu với bất kỳ cường giả nào trên thế gian này.

Nhưng Tây Đình tuyệt đối không thể làm kẻ địch với lòng người.

Một khi lòng người quay lưng—

Mọi thứ sẽ sụp đổ.

**

"Trịnh Hạo, chịu chết đi!"

**

Tinh Toái gầm lên.

Tiếng gầm xé toạc màn đêm, vang vọng khắp sơn lâm.

Hắn vận chuyển toàn bộ linh lực còn lại, đốt cháy cả tinh huyết trong người để đánh đổi lấy một đòn cuối cùng.

Toàn thân hắn bừng lên tử quang chói lòa, những đường gân xanh nổi lên như rễ cây cổ thụ, máu từ lỗ chân lông thấm ra, hòa vào tử quang tạo thành một thứ ánh sáng đỏ tím kỳ dị.

Sát chiêu áp đáy hòm.

Đòn sát thủ cuối cùng.

Thiên không đổi sắc.

Mây đen từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo về, tụ lại trên đỉnh đầu Tinh Toái thành một vòng xoáy khổng lồ.

Trong vòng xoáy ấy, lôi điện tím sẫm lấp lóe, phát ra những tiếng nổ đoàng đoàng như hàng ngàn quả sấm cùng lúc nổ tung.

Địa mạch rung chuyển.

Mặt đất dưới chân Tinh Toái bắt đầu nứt toác, từng luồng địa hỏa từ sâu trong lòng đất phun lên, hòa vào tử quang trên người hắn.

Nham thạch nóng chảy bắn tung tóe, thiêu đốt tất cả mọi thứ xung quanh.

Hàng trăm luồng tiên đạo chi lực từ khắp chiến trường hội tụ lại.

Từ những tu sĩ Chính Đạo đang đứng xung quanh.

Từ những pháp bảo đang lơ lửng trên không.

Từ những trận pháp đã được bố trí sẵn.

Tất cả—

Đổ dồn vào một điểm.

Vào Tinh Toái.

Rồi từ thân thể hắn, một cột sáng tím đậm bắn lên cao.

Cột sáng ấy to đến nỗi che khuất cả bầu trời, cao đến nỗi xuyên thủng cả tầng mây.

Nó đứng sừng sững giữa thiên địa như một cây cột chống trời trong truyền thuyết, tỏa ra uy áp kinh khủng khiến tất cả mọi người đều phải lùi bước.

Rồi—

Nó đập xuống.

Thẳng vào thân ảnh cô độc đứng giữa chiến trường.

Nếu là trước kia—

Trước khi bước vào sinh tử quan đầu, trước khi trải qua vạn kiếp tự bạo, trước khi lột xác và tái sinh—

Trịnh Hạo đã phải lùi.

Đã phải né.

Đã phải tránh.

Nhưng xưa đâu bằng nay.

Hắn đứng đó.

Không lùi một bước.

Không né một tấc.

Không tránh một đường.

Tóc hắn tung bay trong gió, bay phần phật như cờ trận trước bão.

Những sợi tóc đen dài quất vào không trung, phát ra những tiếng vút vút như roi da.

Bào phục lay động, từng lớp từng lớp vải vóc bay lên trong cuồng phong.

Những vết bụi bẩn, máu me, tro tàn bám trên áo bỗng nhiên bị một luồng thanh phong vô hình gột rửa sạch sẽ.

Trên người hắn—

Một tầng hào quang chói lọi bắt đầu bao phủ.

Tầng hào quang ấy không phải ma khí, không phải tiên khí, mà là thứ ánh sáng trong trẻo như nước suối nguồn, ấm áp như nắng sớm ban mai.

Nó lan tỏa từ trong từng lỗ chân lông, từ trong từng thớ thịt, từ trong từng mảnh xương vừa được tái sinh.

Và từ trên bầu trời—

Những hạt kim tuyến bắt đầu rơi xuống.

Lúc đầu chỉ lác đác vài hạt.

Rồi nhiều hơn.

Rồi nhiều hơn nữa.

Cuối cùng—

Như mưa.

Từng hạt, từng hạt kim sa lấp lánh từ trên cao rơi xuống, xuyên qua màn khói bụi, xuyên qua ánh lửa, xuyên qua cả cột sáng tím đang đổ ập xuống.

Chúng rơi nhẹ nhàng như những giọt sương mai, nhưng mỗi hạt đều tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp.

**

"Điềm lành—Vạn Sa Kim Thanh!"

**

Có người thảng thốt kêu lên.

Bầu trời hắc ám bị xuyên thủng.

Những đám mây đen dày đặc bỗng nhiên tan biến, nhường chỗ cho một vùng trời trong xanh chưa từng thấy.

Ánh sáng kim sắc từ trên cao chiếu xuống, tràn ngập khắp chiến trường, xua tan bóng tối, xua tan tử khí, xua tan tất cả những gì u ám và chết chóc.

Những hạt cát vàng rơi xuống như mưa, lấp lánh giữa không trung, tạo thành một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

Chúng rơi trên đầu Trịnh Hạo, trên vai Trịnh Hạo, trên thân thể đầy thương tích của Trịnh Hạo—

Rồi hóa thành sinh mệnh lực dồi dào.

Điên cuồng dung nhập.

**

"Không—!"

**

Tinh Toái gầm lên.

Hắn không thể tin vào mắt mình.

Hắn lao đến.

Quyền đầu tím đậm như sao băng xé toạc không trung, mang theo sức mạnh của cả một đời tu luyện, của cả một đời khổ công, của cả một đời chờ đợi.

**ẦM!

**

Một quyền đập nát lồng ngực Trịnh Hạo.

Xương thịt lõm xuống.

Máu bắn tung tóe.

Một mảng ngực lớn bị đánh cho lõm hẳn vào trong, xương sườn gãy vụn thành từng mảnh, nội tạng vỡ nát.

Nhưng—

Lồng ngực ấy rất nhanh căng phồng trở lại.

Những mảnh xương vỡ tự động ráp nối.

Những mô thịt tan nát tự động liền lại.

Da thịt tái sinh với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Xương cốt khôi phục trong chớp mắt.

Hắn thậm chí còn khẽ thở ra một hơi dài, như vừa uống xong một ngụm trà nóng.

"Không.

không thể nào.

"Tinh Toái lùi lại một bước.

Mắt hắn mở to, đồng tử co rút lại thành hai chấm nhỏ.

Một quyền nữa.

Lại một quyền nữa.

**ẦM!

ẦM!

ẦM!

**

Từng quyền, từng quyền liên tiếp giáng xuống.

Từng đòn sát thủ, từng sát chiêu kinh thiên.

Nhưng tất cả—

Đều như đánh vào bọt biển.

Không gợn sóng.

Trịnh Hạo đứng giữa chiến trường, dưới mưa kim sa, giữa những đòn tấn công điên cuồng của Tinh Toái.

Gương mặt hắn dần trở nên thanh lãnh.

Uy nghi.

Như một vị thần.

Hắn không thèm nhìn Tinh Toái đang điên cuồng tấn công mình nữa.

Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những tia nắng cuối cùng của ngày tàn đang lịm dần.

Tâm khí bừng bừng trong lồng ngực.

Cả đời hắn—

Từ thuở thiếu thời cơ hàn, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao.

Trải qua bao nhiêu phản bội, bao nhiêu truy sát, bao nhiêu nhục nhã.

Nhưng chưa từng một lần cúi đầu.

Và giờ phút này—

Cuối cùng cũng đến.

Hắn chậm rãi cất tiếng.

Giọng nói không lớn, nhưng vang vọng khắp chiến trường, lọt vào tai từng người, in sâu vào tâm khảm từng kẻ.

"Thuở thiếu thời đã hiểu thấu thế gian sướng khổ."

"Thân như kén tằm lay lắt quật cường."

"Mong một mai như chim Phi Nhạn bay giữa trời đất."

"Như cá Chép nhìn ngắm Long Môn."

"Một thân tâm khí chưa từng cạn."

"Luyện Thân, Luyện Chí, Luyện Bản Lĩnh."

"Vạn đấu chưa từng lùi."

"Ngàn trường chưa từng nản."

Từng lời như đinh đóng cột.

Từng chữ như khắc vào đá.

Tinh Toái và đám người điên cuồng công kích.

Lôi đình, hỏa diễm, kiếm khí, băng phong, trận pháp—

Tất cả cùng lúc đổ xuống.

Nhưng ánh mắt họ—

Dần méo mó.

Tức giận.

Phẫn nộ.

Ghen tị.

Rồi.

Len lỏi một tia tuyệt vọng.

**

"Ha ha ha.

.."

**

Trịnh Hạo cười rạng rỡ.

Nụ cười của kẻ đã nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.

Nụ cười của kẻ biết mình sắp làm được điều mà bao đời nay chưa ai làm được.

"Ta sắp làm được rồi.

"Hắn lẩm bẩm.

Cả đời mưu tính.

Từng bước một.

Trải qua sinh tử.

Trải qua phản bội.

Trải qua truy sát.

Trải qua nhục nhã.

Cuối cùng—

Chỉ còn một bước.

Một bước nữa thôi.

Thế giới tu sĩ tàn khốc.

Nhất niệm là sinh tử.

Không giết người — thì bị người giết.

Không có chỗ cho nhân từ.

Không có chỗ cho yếu đuối.

Hắn đã sống với quy tắc ấy cả đời.

Và giờ—

Cuối cùng cũng đến lúc gặt hái.

Nhưng đúng lúc ấy—

**

"Ngươi không thể đâu."

**

Một giọng nói già nua vang lên từ sâu thẳm Tây Đình.

Giọng nói ấy không lớn.

Nhưng bao trùm cả thiên địa.

Không gian bị phong tỏa.

Thời gian như ngừng trôi.

Trịnh Hạo—

Bị khóa chặt.

Không thể động.

Không thể nhúc nhích.

Không thể cử động dù chỉ một ngón tay.

Từ trên bầu trời cao, giữa thất thải hào quang chói lọi—

Một bàn tay xuất hiện.

Đầy nếp nhăn.

Nhưng to lớn đến mức thiên khung cũng phải lùi bước.

Trong tầm mắt Trịnh Hạo—

Hắn nhìn thấy một thân ảnh.

Áo giáp đen tuyền, từng đường nét chạm khắc tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật.

Gương mặt tuấn tú như ngọc tạc, không một tỳ vết.

Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ.

Tóc dài đen nhánh rũ ngang hông, từng sợi óng ánh như tơ trời.

Trong tay cầm một quyển kỳ thư.

Bìa sách màu xanh thẫm, trên mặt khắc những ký tự cổ xưa.

Toàn thân chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung—

**Vô Thượng.

**

Người ấy đứng đó.

Giữa không trung.

Giữa hào quang.

Giữa thất thải vân hà.

Như thần linh nhìn xuống phàm trần.

Trịnh Hạo—

Gương mặt méo mó.

"Không.

không thể nào.

"Môi hắn run run.

"Làm sao có thể.

.."

"Làm sao có thể.

"Hắn gào lên, giọng vỡ vụn:

**

"Nhật Thanh Tiên Tôn.

làm sao ngươi còn sống?."

**

Miệng hắn phun ra lôi điện vàng.

Đó là lôi điện của sự phẫn nộ tột cùng.

Lôi điện xé rách hư không, tạo thành vô số khe nứt đen kịt.

Những khe nứt ấy lan ra tử phía, nuốt chửng ánh sáng, nuốt chửng không khí, nuốt chửng tất cả.

Nhưng thân ảnh kia—

Không buồn liếc mắt.

Chỉ khẽ hạ tay.

Bàn tay đầy nếp nhăn kia từ từ hạ xuống.

Tốc độ không nhanh.

Nhưng mỗi một khắc trôi qua, uy áp lại tăng lên gấp bội.

Tốc độ rơi xuống của bàn tay tăng vọt.

Lôi điện từ miệng Trịnh Hạo phun ra va vào bàn tay ấy—

Như đập vào đại sơn.

Không tổn hại.

Như muỗi đập vào tường đồng.

**

"Oanh!"

**

**

"Oanh!"

**

Đại địa nứt vỡ.

Mặt đất dưới chân mọi người rung chuyển dữ dội, từng mảng từng mảng đất đá sụp xuống, tạo thành những hố sâu không đáy.

Núi non sụp đổ, sông ngòi khô cạn, cây cối tan thành bụi.

Một chưởng.

Chỉ một chưởng.

Hố sâu ngàn trượng hiện ra.

Một chưởng ấn khổng lồ in sâu xuống mặt đất, sâu đến nỗi không thể nhìn thấy đáy.

Từ trong hố sâu, khí nóng bốc lên hừng hực, đất đá bị nung chảy thành dung nham, dung nham lại bốc hơi thành khói.

Trịnh Hạo—

Hôi phi yên diệt.

Không còn một mảnh xương.

Không còn một sợi tóc.

Không còn một mảnh vụn nào của y bào hay pháp bảo.

Giống như chưa từng tồn tại trên thế gian này.

Bụi mù tan đi.

Chỉ còn khoảng không trống rỗng.

Nơi vừa có một con người đứng đó, giờ chỉ còn là hư vô.

Ngũ Châu Tứ Vực chấn động.

Từ nơi xa xôi nhất, những cường giả đang bế quan bỗng nhiên mở mắt.

Từ những tông môn lớn nhất, những lão tổ đang tĩnh tọa bỗng nhiên đứng dậy.

Từ những động thiên phúc địa, những tồn tại đã ẩn cư ngàn năm bỗng nhiên ngẩng đầu.

Sóng lớn dâng trào trên khắp các vùng biển.

Núi lửa phun trào ở khắp các châu.

Địa chấn lan tỏa trên mọi lục địa.

Tất cả đều cảm nhận được—

Một sức mạnh kinh khủng vừa xuất hiện.

Đám người trên chiến trường chết lặng.

Họ đứng đó như những pho tượng, mắt mở to, miệng há hốc, không thốt nên lời.

Họ chưa từng thấy chiến lực kinh khủng đến vậy.

Chưa từng thấy.

Chưa từng tưởng tượng nổi.

Tôn Giả—

Quả nhiên có thể hủy thiên diệt địa.

Tinh Toái Lão Ma cùng đám người quỳ sụp xuống.

Đầu cúi sát đất.

Toàn thân run rẩy.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, thấm ướt cả mặt đất.

"Tiên Tôn đại nhân.

"Giọng Tinh Toái run run.

"Thuộc hạ vô năng, đã làm phiền đại nhân vất vả.

"Nhưng trong lòng hắn—

Một loại hưng phấn cuồng nhiệt đang trào dâng.

Bọn họ đã được diện kiến truyền thuyết.

Vị Tiên Tôn từng soi sáng một thời đại.

Người đã dẫn dắt nhân tộc vượt qua hắc ám.

Người đã mở ra kỷ nguyên hoàng kim cho tu đạo.

Người là biểu tượng của nhân hậu, của tài tình, của đức độ.

Nhân hậu—khi xưa từng cứu vớt vạn dân khỏi tai ương.

Tài tình—tuổi trẻ đã đăng đỉnh võ đạo, không ai sánh kịp.

Đức độ—chưa từng giết oan một người vô tội.

Thân ảnh trên không trung khẽ nhìn xuống.

Đôi mắt sâu thẳm như đại dương quét qua đám người đang quỳ.

Giọng nói bình thản vang lên:

"Các ngươi.

không cần đa lễ.

"Nhưng ánh mắt hắn—

Vẫn hướng về phía hố sâu.

Về phía nơi Trịnh Hạo vừa biến mất.

Trong đôi mắt ấy, ẩn hiện một tia suy tư khó lường.

Giống như.

Vẫn còn điều gì đó chưa kết thúc.

*Hết chương 3*

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập