Khói bụi tan dần.
Giữa lòng hố sâu hoắm vừa bị xé toạc, tuyết đã ngưng rơi từ lâu.
Thứ còn lại chỉ là mặt đất cháy đen, nứt toác như tấm lưng già nua của một con quái vật khổng lồ.
Hơi nóng bốc lên từ những vết nứt, khiến không khí méo mó, nhòe nhoẹt.
Và giữa trung tâm của sự hủy diệt ấy—
Một bóng người đứng thẳng.
Không còn dáng vẻ lom khom, không còn mái tóc bạc rối bù như ổ quạ.
Hắn đứng đó, hai tay buông thõng, sống lưng thẳng tắp như một thanh trường thương cắm xuống đất.
Tóc bạc được buộc gọn sau gáy, từng sợi óng ánh dưới thứ ánh sáng le lói cuối cùng của bầu trời đang tối sầm.
Trường bào xám rách nát đã biến mất, thay vào đó là một bộ y phục màu xanh thẫm, phẳng phiu không một nếp nhăn, như vừa được là xong từ trong cung điện nào đó.
Gương mặt hắn—vốn nhăn nheo, tái nhợt như xác chết khô—giờ đây căng đầy sinh khí.
Da dẻ hồng hào, mắt sâu hoắm, nhưng không phải vực thẳm hỗn loạn của ma đạo, mà là một thứ uy áp trật tự, lạnh lùng, khiến người đối diện chỉ muốn cúi đầu.
Tinh Toái Lão Ma.
Nhưng không còn là Tinh Toái của một khắc trước.
Trong khoảnh khắc, toàn trường lặng như tờ.
Tiếng gió rít qua khe núi cũng ngưng bặt.
Trịnh Hạo đứng cách đó không xa.
Máu từ vết thương vẫn nhỏ xuống nền đất cháy, tạo thành những tiếng
"xèo"
nhẹ mỗi khi chạm vào mặt đất còn nóng hổi.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người trước mặt, đồng tử co rút liên hồi, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi.
Đầu óc hắn vốn đã rệu rã sau trận chiến, giờ phút này lại hoạt động với tốc độ chưa từng có.
Những mảnh ký ức vụn vặt—một câu nói vô tình, một ánh mắt lảng tránh, một cử chỉ khác thường trong suốt mấy chục năm qua—bỗng nhiên ghép lại với nhau.
Ghép thành một bức tranh.
Một bức tranh đen tối đến rợn người.
Ánh mắt hắn thay đổi.
Từ mờ mịt, sang kinh ngạc.
Rồi—
Vỡ vụn.
Cảm động vừa rồi còn chưa kịp tan, giờ đã bị nghiền nát không còn dấu vết.
Bàn tay hắn run lên.
Không phải vì lạnh, cũng không phải vì đau.
Mà là vì thứ cảm xúc mà hắn chưa từng nếm trải suốt mấy trăm năm qua.
Phản bội.
Ngón tay hắn chỉ về phía trước, môi mấp máy, nhưng âm thanh thoát ra chỉ là một thứ tiếng khàn khàn, đục ngầu:
“Tinh.
Toái.
Hắn nuốt xuống cục máu đang dâng lên cuống họng.
“Ngươi.
tính toán ta?
Câu nói như tiếng đá mài qua sắt, khô khốc và lạnh lẽo.
“Ha ha ha ha—”
Tiếng cười vang lên từ hố sâu.
Không còn hào sảng, không còn bi tráng.
Chỉ có khoái trá.
Chỉ có đắc ý.
Tinh Toái—hay giờ nên gọi bằng cái tên khác—ngửa mặt lên trời, cười đến nỗi bờ vai run lên.
Khi hạ tầm mắt xuống, khóe môi hắn vẫn còn cong lên một đường cong mỉa mai.
“Trịnh Hạo, ” hắn chậm rãi nói, từng chữ như những nhát dao cứa vào không khí, “chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm.
Hắn nhấc tay, phủi nhẹ một hạt bụi vô hình trên tay áo.
“Chẳng hạn như.
hôm nay ngươi nhất định phải chết ở đây.
Dứt lời, hắn bước ra khỏi hố sâu.
Và điều khiến toàn trường chấn động—
Hắn không đứng về phía Trịnh Hạo.
Mà bước thẳng về phía đám người Chính Đạo.
Hắn đứng cạnh họ.
Cùng một hàng.
Cùng một phía.
Một bên.
Ám chỉ quá rõ ràng.
Trong hàng ngũ Chính Đạo, một người bước ra.
Y phục lộng lẫy, khí chất ung dung, khóe môi nở nụ cười khách sáo nhưng ánh mắt lại lạnh tanh.
“Tinh Toái Đạo Hữu.
à không, ” hắn khẽ nhấc tay làm động tác chắp tay, “phải gọi là Giám Thiên Bảo Thành Viên — Mộ Túc Chân Quân, Tây Đình Thập Nhất Thủ Hộ Nhân mới đúng.
Hắn dừng lại một nhịp, như để những danh xưng kia ngấm vào tai mọi người.
“Chúc mừng đạo hữu hoàn thành đại sự.
Lần này trở về, bảo chủ tất nhiên ban thưởng trọng hậu.
Mong đạo hữu sau này chiếu cố nhiều hơn.
Lời vừa dứt, từ phía sau hắn, năm bóng người đồng loạt bước lên.
Năm người.
Năm đạo khí tức.
Mỗi một đạo đều thâm sâu khó lường, mỗi một người đều là cường giả đứng trên đỉnh cao của thế gian này.
Giám Thiên Bảo Thủ Lĩnh — Thủ Hộ Nhân.
Trác Bất Phàm.
Lộ Trường Sa.
Kim Thiền Tử.
Kinh Vô Tà.
Tiên Mộ Linh.
Năm người đứng sóng vai, năm đạo khí thế nối liền thành một mảng, như một bức tường thành vô hình bao phủ lấy toàn bộ chiến trường.
Trịnh Hạo nhìn họ.
Lại nhìn Tinh Toái.
Rồi nhìn lại năm người kia.
Một lát sau, hắn bật cười.
Tiếng cười khàn khàn, khô khốc, như tiếng gió lùa qua nghĩa địa.
“Giám Thiên Bảo.
Thủ Hộ Nhân.
Hắn lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình.
“Các ngươi.
vì Trường Hà Chi Nguyên mà tính toán bổn tọa từ bao giờ?
Hắn giơ tay.
Chỉ một cái giơ tay, cuồng phong lập tức tụ lại quanh người hắn.
Gió từ đâu ào ào kéo đến, xoáy thành những vòng tròn khổng lồ, gào thét như vạn con mãnh thú cùng lúc gầm lên.
Mặt đất dưới chân hắn bị gió xé toạc, từng mảng đất đá bốc lên cao rồi tan thành bụi.
Một đòn toàn lực.
Một đòn cuối cùng.
Nhưng—
“Ha ha ha!
Tinh Toái đứng yên, nhìn hắn với ánh mắt mỉa mai.
“Trịnh Hạo, đồ sói già chết tiệt.
Hắn nhấc tay, chỉ bằng hai ngón tay.
Song chỉ hóa đao.
Không hoa mỹ, không phô trương.
Chỉ một đường chém ngang.
“Véo—”
Âm thanh như xé lụa.
Một đạo khí lưu trong suốt nhưng sắc bén vô cùng lao ra, xé toạc không trung, đón đỡ sát chiêu của Trịnh Hạo.
“Oanh!
Hai luồng lực lượng va chạm.
Ánh sáng bùng nổ chói lòa.
Nhưng khi ánh sáng tan đi—
Mọi người nhìn thấy:
sát chiêu của Trịnh Hạo đã biến mất.
Tinh Toái phủi nhẹ vạt áo, như vừa chặn một hạt bụi vô hình.
“Nể tình đồng đạo một thời, ” hắn thản nhiên nói, “hậu sự của ngươi, ta sẽ an bài.
Trịnh Hạo không động đậy.
Hắn đứng tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền.
Một khắc sau, hắn mở mắt.
“Khốn Trận.
Giọng nói khàn khàn, nhưng bình thản đến lạ.
Lúc này, hắn mới nhận ra.
Từ khi Tinh Toái lộ mặt, hắn đã không còn cảm ứng được thiên địa.
Không còn linh khí lưu chuyển.
Không còn một tia liên kết nào với ngoại giới.
Phiến địa vực này—
Đã bị phong kín từ lâu.
Tinh Toái gật đầu, như tán thưởng sự nhạy bén của hắn.
“Ngươi chắc hẳn biết, bọn ta không cần mạng ngươi.
Hắn đưa tay, Trường Hà Chi Nguyên từ trong lòng bay ra, lơ lửng trước mặt.
Ánh sáng xanh nhạt từ nó tỏa ra, soi rõ gương mặt đắc ý của hắn.
“Ngươi đã chọn con đường độ kiếp Tôn Giả.
Định sẵn thất bại, nhưng may mắn sống sót.
Ngươi biết giá trị của Thời Gian Trường Hà lớn đến mức nào.
Hắn vuốt ve khối tinh thể, như vuốt ve một tình nhân.
“Ngươi ném thứ này cho ta.
tưởng rằng chuyển củ khoai bỏng tay, để ta thay ngươi gánh họa?
Hắn ngước mắt nhìn Trịnh Hạo.
“Còn mình thì thuận lợi thoát thân?
Khóe môi hắn cong lên.
“Trên đời này.
ai tốt đẹp hơn ai?
“Đừng tỏ ra oan ức như vậy.
Lời nói vang vọng khắp chiến trường.
Kỳ lạ thay—
Gương mặt âm trầm của Trịnh Hạo lại dần giãn ra.
Rồi hắn cười.
Tiếng cười rất khẽ.
Nhưng rợn người.
Thân thể hắn chật vật, máu me be bét, nhưng khí tức quanh người lại bắt đầu biến đổi.
Không còn là sự suy tàn.
Mà là—
Quỷ dị.
Một tia khí tức không rõ lai lịch từ trong cơ thể hắn lan ra.
Không phải ma khí, không phải tiên khí.
Mà là thứ gì đó.
xa lạ hơn.
Cổ quái hơn.
Đám đông Chính Đạo bất giác lùi lại một bước.
Ngay cả Tinh Toái cũng khựng lại.
Trong cảnh giới của hắn, một tia dự cảm chợt lóe lên.
Báo hiệu đôi khi là bản năng báo hiệu sinh tử thời khắc.
Trịnh Hạo.
vẫn còn thủ đoạn.
“Giết!
Tiếng quát của Tinh Toái xé toạc không trung.
Và ngay khoảnh khắc ấy—
Chiến trường nổ tung.
**Trác Bất Phàm** động thủ trước tiên.
Hắn giơ cao tay phải, năm ngón tay bấm quyết, môi mấp máy đọc chú:
*“Cửu Thiên Lôi Đình, chư tà lui tán—**Lôi Đình Thiên Giáng!
**”*
Trên bầu trời vốn đã tối đen, chín đạo lôi điện tím sẫm từ trong mây đen lao xuống.
Không phải lôi bình thường, mà là **Cửu U Diệt Thế Lôi**—thứ lôi đình chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, có thể thiêu rụi cả Ma Vương.
Chín đạo lôi quấn quanh người Trịnh Hạo như chín con long xà khổng lồ, mỗi con dài hơn mười trượng, miệng phun ra điện quang chói lòa.
**Rẹt.
rẹt.
ĐOÀNG!
**
Tiếng sấm vang lên liên hồi, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Những tảng đá lớn bị lôi đình đánh trúng lập tức tan thành bụi phấn.
Nhưng chưa hết.
**Lộ Trường Sa** mở ra một quyển trục cổ xưa.
Trên quyển trục là vô số phù văn màu vàng kim, mỗi phù văn đều tỏa ra thứ ánh sáng khiến người ta phải nheo mắt.
*“Thiên Địa Huyền Hoàng, vũ trụ hồng hoang—**Càn Khôn Phong Ma Trận!
Hàng trăm phù văn từ quyển trục bay ra, xoay tròn trong không trung, rồi cắm xuống đất xung quanh Trịnh Hạo.
Một lồng giam khổng lồ hiện ra, cao ngút tận mây, rộng che kín cả một ngọn núi.
Vách lồng trong suốt như pha lê, nhưng bên trên lấp lánh vô số ký tự cổ, mỗi ký tự đều mang sức mạnh trấn áp.
**Kim Thiền Tử** chắp tay trước ngực, miệng tụng kinh.
Từ dưới chân hắn, một đóa kim liên từ từ nở ra.
Nhưng đó không phải kim liên bình thường.
Cánh hoa dài như lưỡi đao, sắc bén đến nỗi không khí khi chạm vào cũng phát ra tiếng rít.
Khi đóa kim liên nở rộ, nó bắn ra vô số tia sáng vàng kim, mỗi tia là một thanh kiếm vô hình lao thẳng vào Trịnh Hạo.
*“Vạn Kiếm Quy Tông—**Kim Liên Kiếm Trận!
**Kinh Vô Tà** không ra chiêu thức ầm ĩ.
Hắn chỉ vẽ một đường cong trong không khí bằng ngón tay.
Nhưng đường cong ấy—
Nó xé toạc không gian.
Một vết nứt đen ngòm hiện ra, rồi từ trong vết nứt, hàng trăm **Hắc Động Toái Phiến**—những mảnh vụn của hư không bị bóp méo—lao ra, mỗi mảnh đều có sức hút khủng khiếp, nuốt chửng tất cả sinh khí xung quanh.
*“Hư Vô Chi Đạo—**Toái Không Hấp Lực!
Những mảnh hắc động bay lượn quanh Trịnh Hạo, hút lấy máu thịt, linh lực, thậm chí cả ánh sáng.
Chỗ chúng đi qua, mọi thứ đều biến mất, chỉ còn lại hư vô.
Năm người, năm đại thủ hộ nhân, năm loại sát chiêu.
Nhưng chưa dừng lại ở đó.
**Tiên Mộ Linh**—người duy nhất chưa ra tay—bỗng nhiên giơ tay lên cao.
Một cây trâm cài tóc từ mái tóc nàng bay ra, hóa thành một thanh trường kiếm băng giá.
*“Băng Phong Vạn Lý—**Tuyết Vẫn Thương Khung!
Nàng không nhắm vào Trịnh Hạo.
Mà nhắm vào bầu trời.
Một luồng hàn khí từ thanh kiếm bắn lên cao, lan tỏa với tốc độ chóng mặt.
Trong nháy mắt, toàn bộ bầu trời phía trên chiến trường bị đóng băng.
Mây đen hóa thành băng, mưa tuyết hóa thành băng, không khí cũng hóa thành băng.
Hàng nghìn khối băng khổng lồ từ trên cao rơi xuống, mỗi khối to bằng cả một tòa nhà, đè lên Càn Khôn Phong Ma Trận, khiến trận pháp càng thêm vững chắc.
*“Phối hợp hoàn hảo.
”* Tinh Toái mỉm cười.
Hắn đưa mắt nhìn Trịnh Hạo.
Nhìn kẻ đang đứng giữa vòng vây tử thần.
Trịnh Hạo vẫn chưa chết.
Hắn đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang đổ sụp.
Nhìn những đạo lôi đình tím sẫm đang quấn quanh người.
Nhìn những mảnh hắc động đang hút lấy sinh khí.
Nhìn những tia kiếm vàng kim đang lao tới.
Nhìn những khối băng khổng lồ đang rơi.
Và hắn cười.
“Hay.
Một tiếng nói nhẹ nhàng, nhưng xuyên thấu tất cả.
“Hay lắm.
Từ trong lòng, **Bát Tử Kính** bay ra.
Đó là một tấm gương nhỏ, mặt kính mờ đục, viền đồng đã han gỉ.
Nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng khi Trịnh Hạo thổi một hơi vào nó—
**Uỳnh!
Tấm gương bùng nổ.
Ánh sáng từ vụ nổ chói lòa đến nỗi khiến tất cả mọi người phải nhắm mắt.
Sức mạch từ vụ tự bạo của một pháp bảo cấp Ma Vương lan tỏa, triệt tiêu một phần lôi đình, một phần kiếm khí.
Nhưng chỉ một phần.
Trịnh Hạo vẫn đứng đó, thân thể đầy thương tích.
Hắn lại giơ tay.
**Thanh Đồng Chuông** bay ra.
Một chiếc chuông đồng cổ, mặt ngoài khắc đầy hoa văn kỳ dị.
*“Choang!
”*
Tự bạo.
**Lạc Nhật Kiếm** bay ra.
Một thanh kiếm đỏ rực như mặt trời lặn.
*“Véo!
**Kim Liên Đoàn** bay ra.
Một đoá kim liên bằng vàng ròng.
*“Ầm!
**Tử Nhân Kỳ** bay ra.
Một lá cờ đen thẫm, trên mặt thêu hình tử thi.
*“Rắc!
Từng món, từng món pháp bảo từ trong người hắn bay ra.
Từng món, từng món tự bạo giữa không trung.
**ĐOÀNG!
Tiếng nổ vang lên liên hồi không dứt.
Mỗi một lần nổ, trời đất lại rung chuyển.
Mỗi một lần nổ, uy lực của sát chiêu lại bị triệt tiêu một phần.
Mỗi một lần nổ, thân thể Trịnh Hạo lại run lên, thêm một vết thương mới.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn vẫn giơ tay.
Vẫn tự bạo.
Máu từ khóe miệng trào ra, từ vết thương trên vai, trên ngực, trên bụng tuôn xuống như suối.
Da thịt cháy đen, xương cốt lộ ra trắng hếu dưới ánh sáng của những vụ nổ.
Nhưng ánh mắt hắn—
Càng lúc càng sáng.
Càng lúc càng khác.
**Kinh Vô Tà** cau mày.
*“Hắn điên rồi sao?
**Trác Bất Phàm** lắc đầu.
*“Không phải điên.
Hắn đang.
đang làm gì đó.
**Tiên Mộ Linh** bỗng nhiên thốt lên:
*“Nhìn kìa!
Mọi ánh mắt đổ dồn về Trịnh Hạo.
Và họ thấy—
Trên người hắn, một thứ ánh sáng đang dần hiện ra.
Không phải ma khí.
Không phải tiên khí.
Mà là một thứ khí tức hoàn toàn xa lạ.
Một thứ ánh sáng xanh nhạt.
Như nước.
Như thời gian.
Như dòng Trường Hà trong truyền thuyết.
Tinh Toái lùi lại một bước.
Môi hắn run run.
*“Không thể nào.
Hắn nhìn thấy thứ mà người khác không thấy.
Trên người Trịnh Hạo, dường như đang hiện ra hình ảnh của một dòng sông khổng lồ.
Dòng sông ấy chảy xuyên qua thời gian, xuyên qua không gian, xuyên qua tất cả mọi giới hạn.
Và Trịnh Hạo—
Hắn đang đứng giữa dòng sông ấy.
Đôi mắt hắn nhắm nghiền.
Nhưng khóe môi lại nở một nụ cười.
Một nụ cười bình thản.
Một nụ cười của kẻ đã nhìn thấy thứ mà người khác không thể thấy.
Một nụ cười báo hiệu—
Một thời đại mới sắp bắt đầu.
*“Giết hắn!
Mau giết hắn!
Tinh Toái gầm lên, giọng đã không còn bình tĩnh.
Hắn vung tay, một đạo hỏa diễm từ lòng bàn tay bùng lên, ngưng tụ thành một thanh **Hỏa Thần Ma Đao** dài hơn ba trượng.
Ánh lửa rực sáng như mặt trời rơi xuống, chém thẳng vào đỉnh đầu Trịnh Hạo.
Năm vị Thủ Hộ Nhân cũng đồng loạt ra tay lần nữa.
Lôi đình, kiếm khí, hắc động, băng phong, trận pháp—
Tất cả cùng lúc đổ xuống.
Nhưng Trịnh Hạo—
Hắn vẫn đứng đó.
Vẫn nhắm mắt.
Vẫn cười.
Và trên người hắn, thứ ánh sáng xanh nhạt ấy—
Càng lúc càng rực rỡ.
—
*Hết chương 2*
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập