Chương 18: Kẻ Đến Không Thiện - Nguy Cơ Kề Thân

Sáng hôm sau.

Khi ánh bình minh còn chưa kịp xua tan hơi lạnh cuối đêm, Trịnh Hạo đã chìm sâu trong tu luyện.

Chân nguyên lưu chuyển trong kinh mạch như dòng suối ngầm âm thầm chảy giữa lòng núi.

Hơi thở hắn đều đặn, tâm cảnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Đúng lúc ấy—

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng đập cửa vang lên, không nhanh không chậm, nhưng mỗi tiếng như nện thẳng vào màng tai, cắt đứt dòng vận chuyển nguyên lực.

Trịnh Hạo chậm rãi mở mắt.

Ánh nhìn tĩnh lặng, không hề hoảng loạn.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, bước ra mở cửa.

Người đứng bên ngoài là một trung niên nam tử dáng người hơi còng, hai tay chắp sau lưng.

Đôi mắt nhỏ hẹp, ánh nhìn sâu và lạnh, như một con rắn đang ẩn mình trong bụi cỏ.

Trịnh Hoài Nguyên.

Kiếp trước, Trịnh Hạo từng gặp qua người này vài lần.

Khi đó hắn chỉ coi đối phương là một tộc nhân bình thường, không đáng chú ý.

Nhưng sau nhiều lần “tình cờ” chạm mặt, ánh mắt dò xét lặp đi lặp lại, hắn mới dần dần sinh nghi.

Chỉ tiếc, khi ấy tu vi hắn quá thấp, bị bỏ xa khỏi đám đồng trang lứa, cuối cùng chẳng còn ai quan tâm đến một kẻ vô dụng.

Trịnh Hoài Nguyên cũng từ đó không còn xuất hiện.

Hiện tại ngẫm lại…

Trên đời này làm gì có nhiều trùng hợp đến vậy.

Hai người đứng đối diện.

Trịnh Hoài Nguyên đang quan sát hắn.

Hắn cũng đang quan sát đối phương.

Nhị chuyển hậu kỳ.

Hai tay đầy vết chai do đao kiếm mài giũa, vai trái hơi lệch xuống – dấu vết của người thường xuyên ra vào chiến trận.

Khí tức thu liễm đến cực thấp, gần như tan vào không khí.

Loại người này…

Chuyên làm việc trong bóng tối.

Ám sát, truy tung, xử lý những kẻ “không nên tồn tại”.

Ngược lại, trong mắt Trịnh Hoài Nguyên, Trịnh Hạo vẫn chỉ là một thiếu niên Nhất Chuyển sơ kỳ, khí tức mỏng manh, không hề có dấu hiệu tiến bộ.

Một kẻ tầm thường.

Trịnh Hạo mỉm cười hiếm hoi.

“Ngài là…?

Giọng điệu cung kính vừa đủ, không quá thấp, cũng không quá cứng.

Trịnh Hoài Nguyên không đáp ngay.

Ánh mắt ông ta quét khắp căn phòng đơn sơ, dừng lại ở hai bộ y phục cũ treo bên góc tường.

“Đây là hoàn cảnh sống của ngươi?

Giọng nói lạnh, không hề che giấu sự khinh miệt.

“Đúng vậy.

Trịnh Hạo đáp nhẹ.

Đạo lý “ỷ mạnh hiếp yếu, cá lớn nuốt cá bé” hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Ngươi yếu — ngươi không có quyền ngẩng đầu.

Đơn giản vậy thôi.

“Đại nhân.

” Trịnh Hạo hơi cúi đầu.

“Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau phải không?

Trịnh Hoài Nguyên liếc hắn.

“Ngươi có vẻ không bất ngờ.

Khóe môi Trịnh Hạo khẽ cong.

“Nếu ta nói rất bất ngờ… đại nhân sẽ trả lời ta thẳng thắn sao?

“Không.

Một chữ, gọn gàng.

Trịnh Hạo khẽ gật đầu.

“Vậy xin đại nhân thứ lỗi, hàn xá đơn sơ, không có gì tiếp đãi.

“Không cần.

” Trịnh Hoài Nguyên lạnh lùng cắt ngang.

“Ta đến chỉ để nói một chuyện.

Không phải thông báo.

Là mệnh lệnh.

“Ngươi không được rời khỏi thành.

Ánh mắt ông ta khóa chặt hắn.

“Đây là mệnh lệnh.

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Trịnh Hạo trầm mặc một nhịp.

Rồi gật đầu.

“Tuân mệnh.

Biện luận với kẻ mạnh là việc ngu xuẩn.

Thứ duy nhất có giá trị trong thế giới này — là thực lực.

“Nhưng…” Hắn chần chừ.

Lông mày Trịnh Hoài Nguyên nhíu xuống.

“Chuyện gì?

“Nếu có tình huống bất đắc dĩ… ta buộc phải rời khỏi thành.

Đại nhân sẽ… giết ta sao?

Hỏi xong, hắn làm ra vẻ dè dặt.

Trịnh Hoài Nguyên cười lạnh.

“Ngươi có thể thử.

Chỉ bốn chữ.

Nhưng sát ý ẩn sau đó, lạnh như lưỡi đao kề cổ.

“Ta—”

“Ồn ào.

Phất tay.

Một luồng cuồng phong quét ngang.

Chân nguyên nổ tung trong không khí, trực tiếp đánh bật Trịnh Hạo lùi mấy bước.

Căn phòng rung lên, bụi rơi lả tả.

Nhưng đòn này không trực tiếp trúng người.

Là cảnh cáo.

Trịnh Hạo vội vàng chắp tay.

“Đa tạ đại nhân nương tay.

“Nhớ kỹ.

” Trịnh Hoài Nguyên nghiến răng.

“Ta không muốn nhắc lại.

Dứt lời, phẩy tay rời đi.

Trịnh Hạo cúi đầu cho đến khi bóng người khuất hẳn nơi hành lang.

Sau đó.

Ánh mắt hắn lập tức trở lại bình thản.

Không một gợn sóng.

Mặt biển không vì một viên đá nhỏ mà dậy sóng.

Hắn đóng cửa.

Ngồi xuống.

Tiếp tục tu luyện.

Chưa tới một canh giờ nữa phải đến học đường.

Thời gian — mới là thứ hắn thiếu nhất.

Còn về Trịnh Hoài Nguyên?

Khóe môi hắn nhếch lên.

“Muốn khống chế ta?

“Chưa đủ tư cách.

Hắn đã hiểu.

Trong bóng tối, có kẻ đang nhìn chằm chằm hắn.

Có thể là gia tộc.

Có thể là kẻ khác.

Nhưng…

“Không được ra khỏi thành?

Hắn khẽ cười.

“Hiền phụ… xem ra ta trong mắt ngài cũng không phải phế vật.

Nếu là hắn của kiếp trước.

Chỉ một câu đe dọa cũng đủ khiến hắn hoảng sợ, cuối cùng bị ép rời khỏi quê hương.

Nhưng bây giờ?

“Đừng chọc cười ta.

Học đường.

Trịnh Hạo lẫn trong đám học đồng bước vào.

Như thể buổi sáng chưa từng xảy ra điều gì.

A Lương bước vào lớp.

Hôm nay ông ta khác hẳn.

Ánh mắt sắc như diều hâu, đảo một vòng.

Rồi dừng lại ở Trịnh Hạo.

Ánh nhìn ấy… không giống nhìn người.

Giống nhìn một món hàng.

Một tia kinh ngạc lóe lên, rồi nhanh chóng bị che giấu.

Trịnh Hạo mở mắt.

A Lương mấp máy môi.

Không thành tiếng.

Nhưng khẩu hình rõ ràng:

“Xương cốt ngươi thật cứng.

Hai người nhìn nhau.

Không cần lời.

Một tia đối địch vô hình hình thành.

Xem ra…

A Lương đã chọn phe.

Trịnh Khúc Hào.

Người của Khúc Gia.

Cuối cùng, A Lương là kẻ dời mắt trước.

Kẻ săn mồi giỏi… luôn biết giả vờ vô hại.

Sau giờ học.

Trịnh Hạo đến Nhiệm Vụ Các, nộp Đoái Mộc Hạ, nhận năm viên nguyên thạch.

Giá cao.

Nhưng hắn không nhận thêm nhiệm vụ.

Mấy ngày nay quá nhiều biến cố.

Cần quan sát.

Phán đoán.

Hắn về nhà, lấy ra Huyết Hoàn Đan.

Đan dược đỏ sẫm như máu đông.

Có bao nhiêu sinh mệnh trong đó?

Hắn không quan tâm.

Thiên sinh tranh đấu.

Sống chết vốn là vòng lặp.

Trốn không được.

Hắn nuốt xuống.

Chân nguyên sôi trào.

Nửa ngày trôi qua.

Hơn chục viên đan dược bị tiêu hao sạch.

Khí tức hắn tăng lên rõ rệt.

Buổi chiều.

Học đường.

A Lương bỗng trở nên ôn hòa lạ thường.

Giảng bài chăm chỉ.

Giọng nói đầy “quan tâm”.

Đám học đồng ngơ ngác.

“Thà tin chó không ăn phân… còn hơn tin A Lương đổi tính.

Trịnh Hạo cũng không tin.

Nhị phẩm sơ kỳ.

Hơn hắn một đại cảnh giới.

Nếu đối đầu trực diện — hắn chắc chắn thiệt.

Hoàng hôn buông xuống.

Sau tan học.

Trịnh Hạo đi về trong gió chiều.

Hôm nay hắn muốn mua Bích Vân Thảo.

Loại dược liệu hình kim liên, lá xanh như ngọc.

Người thường chỉ biết nó cầm máu.

Nhưng khi đột phá cảnh giới…

Nguyên khí hỗn loạn có thể khiến thất khiếu chảy máu.

Bích Vân Thảo có thể điều hòa.

Nếu luyện thành đan — hiệu quả tăng gấp mấy lần.

Chỉ tiếc.

Hắn không đủ tài lực.

Trịnh Hạo đi dọc hàng dược liệu.

So sánh giá.

Xem chất lượng.

Và quan trọng hơn—

Quan sát bóng tối.

Hắn chắc chắn.

Có người đang theo dõi.

Chỉ là…

Với tu vi hiện tại.

Hắn vẫn chưa đủ để bắt được cái đuôi ấy.

Khóe môi hắn khẽ nhếch.

“Muốn chơi?

“Vậy ta chơi cùng các ngươi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập