Cánh tay vốn gãy đứt của hắn cũng được hắn nghiến răng nắn chỉnh.
Khập!
Âm thanh xương khớp bị kéo lệch vang lên rợn người giữa không gian còn nồng mùi huyết khí.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Trịnh Ngụy Hiên, từng giọt rơi xuống lớp đất đã nứt toác dưới chân.
Hắn cắn chặt răng đến mức lợi rỉ máu, đôi đồng tử co rút lại như dã thú bị dồn vào đường cùng.
Rất nhanh, dưới tác dụng điên cuồng của Huyết Hoàn Đan, cánh tay vốn cong gập kia bắt đầu xuất hiện dấu hiệu cử động.
Những sợi cơ bị xé rách tựa như bị một bàn tay vô hình cưỡng ép nối lại.
Xương gãy ma sát, phát ra âm thanh răng rắc, rồi chậm rãi khớp vào nhau.
Giơ lên cánh tay vừa hồi phục, Trịnh Ngụy Hiên xoay nhẹ cổ tay.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang quay trở lại.
Không—không chỉ quay trở lại.
Mà còn dữ dội hơn trước.
Ánh mắt hắn không khỏi đắc ý nhìn về phía bên ngoài, nơi Trịnh Hạo đang đứng.
Thiếu niên kia một mặt không rõ là âm trầm hay bình thản, ánh nhìn thẳm sâu như giếng cổ, lặng lẽ quan sát hắn như đang chờ đợi một điều tất yếu phải xảy ra.
“Ha ha ha!
Càn rỡ tiếng cười vang vọng khắp rừng.
Huyết Quang Thuẫn lơ lửng trước người Trịnh Ngụy Hiên như một mai rùa đỏ sẫm, từng tia huyết khí cuộn xoáy quanh thân hắn, tạo thành một tầng phòng hộ dày đặc.
Từ bên trong lớp huyết quang ấy, giọng hắn vang ra đầy châm biếm:
“Tiểu tử, ngươi cứ chờ chết đi!
Lông mi điếu hạ.
Hai mắt hắn bắn ra hung ác hàn quang.
Trong đôi mắt ấy, sát khí chưa từng được gột rửa, chỉ ngày một dày thêm theo năm tháng bị dẫm đạp.
Giọng nói hắn khàn khàn, nhưng lại rõ ràng đến lạ.
Như thể mỗi chữ đều được hắn nhai nát trong hận thù trước khi thốt ra.
Trịnh Hạo không những không hoảng, trái lại còn nhoẻn miệng cười.
Một nụ cười nhàn nhạt.
“Xem ra ngươi rất tự tin vào cái mai rùa của mình.
Vừa nói, hắn vừa bước tới.
Từng bước, từng bước.
Huyết khí hung tàn quanh Huyết Quang Thuẫn tỏa ra như lưỡi dao vô hình.
Khi Trịnh Hạo đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đỏ sẫm ấy—
Xèo!
Da thịt hắn lập tức bị cắt rách.
Ngón tay tróc da, lộ ra phần thịt đỏ tươi, rồi cả xương trắng lấp ló bên dưới.
Máu hắn nhỏ xuống, hòa vào huyết khí đang sôi trào.
Trịnh Ngụy Hiên khựng lại.
Hắn không hiểu.
Không hiểu Trịnh Hạo đang làm gì.
Chưa kịp suy nghĩ—
Trịnh Hạo đã giơ nắm đấm lên.
Bịch!
Một quyền giáng xuống Huyết Quang Thuẫn.
Lại một quyền nữa.
Âm thanh nặng nề vang lên giữa rừng, dội vào vách núi xa xa.
Trong muôn vàn thủ đoạn, trong vô số cách phá trận, phá bảo, Trịnh Hạo lại lựa chọn cách trực tiếp nhất.
Bản năng nhất.
Thậm chí mang chút thú tính.
Không giống hành động của một kẻ lý trí.
Nhưng—
“Có kẻ lý trí trên chiến trường cơ chứ?
Nơi cái chết chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh treo lơ lửng.
Nơi một nhịp thở chậm lại cũng đủ trả giá bằng sinh mệnh.
Con người vốn chỉ còn bản năng và ý chí quyết tử.
Máu và huyết hòa lẫn.
Xương trắng lộ ra.
Phần thịt nơi khớp ngón tay đã sớm nát bét.
Những đầu ngón tay tái đi, tím bầm thấy rõ.
Máu chảy dọc cánh tay, nhuộm đỏ cả ống tay áo.
Nhưng Trịnh Hạo ánh mắt vẫn lạnh nhạt.
Hắn giống hệt ngàn năm hàn thiết.
Không đau.
Không đớn.
Càng lúc càng nhanh.
Càng lúc càng nặng.
Nắm đấm không tiếc lực, từng quyền từng quyền giáng xuống, khiến cả Huyết Quang Thuẫn rung động kịch liệt.
Bên trong, Trịnh Ngụy Hiên cảm nhận rõ lực chấn động truyền qua lớp phòng hộ.
Hắn lông mày hơi nhăn.
Ánh mắt thoáng qua một tia tán thưởng.
Rồi hắn lắc đầu cười khổ.
“Ha ha ha…”
“Ngươi tên điên này.
“Hay lắm.
Ta rất tán thưởng ngươi.
Ta sẽ để ngươi được chết tử tế.
Nắm đấm bọc lấy thanh lam chân nguyên, mặc nhiên bỏ qua mọi lời châm chọc.
“Này tiểu tử, ngươi có biết quy luật của thế gian này tàn nhẫn thế nào không?
“Con người đều đạp lên con người mà sống.
Cái gọi là nhân tính đã sớm bị ném ra sau đầu.
“Cao tầng đặt ra đủ thứ thuế má, luật lệ, danh nghĩa công bằng—cuối cùng cũng chỉ để bóc lột một cách văn minh hơn.
“Còn những kẻ bình phàm không được số mệnh chọn trúng thì phải oằn mình ra làm việc, kiếm từng bữa ăn, không biết ngày mai tối sáng.
“Ngươi có thấy không?
Thế gian này chỉ có kẻ điên mới dám làm điều mà kẻ bình phàm không dám!
“Đúng vậy!
Chỉ có kẻ điên mới có thể vùng lên, tìm ra điểm khởi sắc của đời mình!
Hắn nhìn chằm chằm Trịnh Hạo qua lớp huyết quang.
Trong mắt hắn phản chiếu bóng thiếu niên kia.
Một sự lạnh lẽo vô tình.
Một sự không từ thủ đoạn để đạt mục đích.
“Tiểu tử… ta thấy trong mắt ngươi… ngươi cũng là kẻ điên.
“Một kẻ điên có thể điên đảo trời đất.
Rắc—
Một tiếng nứt khẽ vang lên.
Không lớn.
Nhưng đủ để khiến cả hai đồng thời khựng lại.
Trên bề mặt Huyết Quang Thuẫn, một vết rạn nhỏ xuất hiện.
Như sợi chỉ đen vắt ngang mặt trăng đỏ.
Rắc!
Vết nứt lan rộng.
Huyết khí chấn động, cuộn xoáy loạn xạ.
Trịnh Ngụy Hiên trừng lớn mắt.
Một tiếng vỡ rõ ràng vang lên.
Huyết Quang Thuẫn—
Thật sự bị Trịnh Hạo dùng sức lực phá vỡ.
Huyết quang nổ tung thành vô số mảnh vụn đỏ thẫm, tản ra khắp không trung như cánh hoa máu.
Trịnh Ngụy Hiên không hề hoảng loạn.
Ngược lại—
Trong mắt hắn tràn đầy hưng phấn.
“Ngươi thật sự phá vỡ nó!
“Được chiến một trận sảng khoái thế này—đời ta coi như không uổng!
Boong!
Hai nắm đấm chạm nhau.
Cánh tay Trịnh Ngụy Hiên đã hoàn toàn hồi phục.
Uy lực kinh khủng lập tức nghiền ép Trịnh Hạo.
Lực phản chấn khiến cánh tay Trịnh Hạo run rẩy, cơn đau tê dại lan dọc từ khớp tay đến vai.
Oong—
Không khí xung quanh như rung lên.
Ta muốn xem ngươi còn lấy gì đấu với ta!
Trịnh Ngụy Hiên cười khanh khách.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Trịnh Hạo phát lực.
Lực đạo tông sư.
Kiếp trước, hắn một đường bò lên đỉnh cao—không chỉ nhờ thiên phú.
Mà còn nhờ sự thấu hiểu về lực.
Lực không phải chỉ là mạnh.
Mà là hướng đi.
Là tiết tấu.
Là điểm dồn và điểm xả.
Hắn xoay cổ tay một góc cực nhỏ, chuyển hướng lực đạo, mượn thế phản chấn làm đòn bẩy.
Ngay lập tức—
Nắm đấm của Trịnh Ngụy Hiên bị đánh lệch.
Toàn thân hắn mất thăng bằng.
Hắn lăn lộn trên đất.
Dù thương tổn đã được chữa trị, nhưng khớp xương mới liền vẫn chưa hoàn toàn thích ứng.
Mỗi cử động đều mang theo một tia trì trệ.
Chỉ một tia.
Nhưng trên chiến trường—
Một tia là đủ.
Trịnh Hạo bắt kịp.
Hắn áp sát.
Ngồi đè lên người Trịnh Ngụy Hiên.
Nắm đấm điên cuồng tuôn xuống.
“Đại Mã Lực!
Lực đạo phát uy.
Thiên sinh lệ khiết.
Uy mãnh như hổ.
Hùng dũng như gấu.
Thân thể hắn co giãn theo từng nhịp thở, mỗi lần giáng xuống đều mang theo tiếng rít xé gió.
Hộc—
Phụt!
Trịnh Ngụy Hiên không chỗ trốn.
Toàn bộ lực đánh trực tiếp xuyên qua da thịt, chấn động nội tạng.
Hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Công sức hồi phục trước đó trong nháy mắt bị xóa sạch.
Liên tiếp nắm đấm giáng xuống.
Mặc cho tốc độ hồi phục thần kỳ của Huyết Hoàn Đan.
Thương tổn vẫn vượt quá khả năng chữa trị.
Cơ thể hắn bị nghiền ép đến cực hạn.
Hắn cố gắng phản kích.
Nhưng mỗi sơ hở lộ ra, đều bị Trịnh Hạo nắm bắt.
Càng đánh, hắn càng nhận ra.
Khoảng cách.
Không phải khoảng cách tu vi.
Mà là khoảng cách kinh nghiệm.
“Tiểu tử… làm sao ngươi có thể có kinh nghiệm dày dặn như vậy…”
Hắn một miệng đầy máu, khàn khàn hỏi.
Trịnh Hạo khẽ đáp:
“Có lẽ vì ta cũng giống ngươi… chỉ là một kẻ bình phàm cố sống sót.
Bịch.
Nắm đấm tiếp tục giáng xuống.
Ý thức Trịnh Ngụy Hiên dần mờ đi.
Trong mê man—
Hắn thấy mình thời trẻ.
Một thiếu niên gầy gò.
Ánh mắt đầy khát vọng.
Muốn đổi đời.
Muốn chăm sóc phụ mẫu.
Muốn bảo vệ huynh muội.
Rồi—
Những ngày oằn mình trong mỏ đá.
Đói.
Lạnh.
Ẩm mốc.
Bị giám công quát tháo.
Bị đồng môn dẫm đạp.
Khi tu vi cao hơn một chút—
Hắn lại phải cúi đầu.
Phục tùng.
Vào sinh ra tử vì người khác.
Nhưng đến lúc nguy nan—
Bị vứt bỏ.
Ai oán sao?
Hắn từng oán.
Oán trời.
Oán đất.
Nhưng chẳng ai đáp lại.
Kẻ bị ruồng bỏ—
Không nhận được thương hại.
Thế là hắn học cách dẫm đạp.
Tu luyện huyết đạo.
Sát hại phàm nhân.
Người đời nói hắn vô sỉ.
Hèn nhát.
“Ta không muốn sống mãi kiếp này.
“Ta muốn lên cao hơn.
“Ta muốn nhìn phong cảnh trên cao.
“Ta có gì sai sao?
“Có ai nói cho ta biết ta sai ở đâu không?
Hắn nghe thấy một giọng nói.
“Ngươi không sai.
Là thế gian này sai.
Hắn xúc động.
Nước mắt trào ra.
“Ngươi là ai?
Ngươi nói thật chứ?
Ta không sai… đúng không?
Nhưng trước mắt hắn—
Chỉ là khoảng không.
Vô định.
Ý thức tan rã.
Sinh cơ mẫn diệt.
Nắm đấm cuối cùng giáng xuống.
Rồi dừng lại.
Rừng núi trở lại tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng gió lướt qua những thân cây gãy đổ.
Một cuộc đời trái ngang khép lại.
Một kẻ từng bị ép đến đường cùng—
Cuối cùng chọn cách trở thành hung thú.
Và hung thú—
Rốt cuộc vẫn chết giữa rừng sâu.
Trịnh Hạo đứng dậy.
Ánh mắt không vui, không buồn.
Chỉ có trầm mặc.
Hắn lau máu trên tay.
Nhìn bầu trời loang lổ qua tán cây.
Khẽ nói:
“Điên hay không… cuối cùng cũng chỉ là kẻ muốn sống.
Gió thổi qua.
Huyết khí tan dần.
Một chương đời kết thúc.
Nhưng con đường phía trước—
Vẫn còn dài.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập