Khí cùng khí va chạm, mỗi nơi hai người giao phong, cảnh vật đều bị nguyên khí cày xé đến thảm hại.
Cây cối nhẹ thì bị chằng chịt vết chém như thân thể bị móng vuốt hung thú cào cấu, nặng thì bị chém đổ ngang dọc, thân gỗ vỡ toác, nhựa cây văng tung tóe như máu tươi.
Ầm!
Từng thân cổ thụ rung chuyển, rễ cây bật khỏi mặt đất, đổ sụp xuống nền rừng ẩm ướt.
Đất đá bắn lên, lá khô bay mù mịt.
Những tiếng răng rắc liên hồi vang lên như tiếng xương cốt bị nghiền nát.
Rất nhiều yêu thú cấp thấp ẩn mình trong Lâm Uyên Sơn bị kinh sợ.
Sói rừng tru lên thảm thiết, thỏ hoang cuống cuồng lao đi, chim chóc đen đặc bầu trời hoảng loạn vỗ cánh.
Cả một vùng sơn lâm vốn tĩnh lặng giờ phút này trở nên ồn ào như có thiên tai giáng xuống.
Bụi mù nhanh chóng bốc lên, che khuất tầm mắt.
Hai thân ảnh trong màn bụi như hai bóng quỷ chập chờn, mông lung khó phân.
Nhưng bằng vào thính giác được rèn luyện qua vô số lần sinh tử, cả hai đều nhạy bén phát hiện ra vị trí của đối phương.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm chát chúa xé toạc màn sương bụi.
“Toái Mã Trảm!
Trịnh Ngụy Hiên gầm lên, thanh phi giáo trong tay hắn quét ra một vòng lớn.
Chiêu thức đến như mãnh hổ xuống núi, hung lệ, dứt khoát, vừa nhanh vừa mạnh.
Mũi giáo sắc lạnh cắt ngang mặt đất, đất đá bị xé tung, để lại những vết chém sâu khó lấp, kéo dài hàng trượng.
Trịnh Hạo oằn mình chống trả.
Thân thể hắn như một con rắn già thành tinh trăm tuổi, mềm mại, linh hoạt đến quỷ dị.
Hắn né tránh những chỗ hiểm bằng động tác vặn người khó tin, mỗi bước di chuyển đều vừa đủ tránh khỏi lưỡi giáo lướt qua gang tấc.
Dù vậy, khắp người hắn vẫn xuất hiện những vết xây xát.
Áo rách từng mảng, da thịt rớm máu.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh.
“Hồi Mã Thương!
Trịnh Hạo phi thân.
Thân thể hắn xoáy lượn trên không trung, nhẹ như chiếc lá cuốn theo gió, xuyên qua những tán lá đang rơi lả tả.
Trong tích tắc, mũi giáo của hắn như một mũi thương bắn thẳng, với tốc độ kinh người nhắm về phía Trịnh Ngụy Hiên.
Hai đầu mũi giáo chính xác đâm vào nhau.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng khí bùng phát, bụi mù bị đẩy lùi thành từng vòng tròn.
Theo đó, ánh mắt của hai tử địch cũng va chạm.
Đó là ánh mắt không chết không thôi.
Không còn lời nói.
Không còn nhân nhượng.
Hai kẻ đều không kiêng dè lao vào sinh tử với đối phương.
Tiếng da thịt bị cắt xé.
Tiếng xương cốt va chạm.
Tiếng hơi thở dồn dập như thú hoang gầm gừ.
Hai thanh phi giáo cùng lúc rung động dữ dội vì phản chấn.
Lực nghiền ép truyền qua cán giáo, nghiền nát bàn tay, xương cốt như muốn vỡ vụn.
Cơn đau chạy dọc cánh tay, xuyên qua vai, lan đến đỉnh đầu khiến toàn thân tê dại.
Nhưng cả hai như mất trí.
Giống hệt hai con dã thú được giải phóng khỏi xiềng xích, điên cuồng tung về phía nhau sát chiêu.
Chiêu chiêu hiểm hóc, chiêu chiêu đoạt mạng.
Kẻ này chỉ muốn xé xác kẻ kia thành trăm mảnh.
Âm thanh kim loại vang lên không ngớt.
Hai thanh phi giáo như hai đạo đao quang điên cuồng vắt ngang không trung, tạo thành từng quang ảnh giao thoa rực rỡ rồi tan biến.
“Đương!
“….
Rồi—
“Phập!
Sau một hồi dùng sức tranh đấu không phân thắng bại, rốt cuộc hai cây phi giáo không chịu nổi giày vò đồng thời vang lên tiếng đứt gãy.
Chỉ thấy hai cây phi giáo gãy làm đôi.
Một nửa cắm sâu xuống đất.
Nửa còn lại trong tay Trịnh Hạo lóe lên hàn quang, được hắn vung mạnh, nhắm thẳng đầu Trịnh Ngụy Hiên phi tới.
Trịnh Ngụy Hiên phản xạ cực nhanh, dùng nửa phi giáo còn lại đón đỡ.
Hai đoạn gãy bật ra phía sau hắn, cắm phập vào thân cây.
Nhưng—
Chưa kịp để hắn hồi thần.
Một bóng người đã áp sát.
Nắm đấm đầy uy lực của Trịnh Hạo giáng xuống.
Thân hình hắn do lao động từ nhỏ, cơ bắp rắn chắc, tuy nhỏ hơn Trịnh Ngụy Hiên một vòng nhưng lực đạo không hề thua kém.
Bịch!
Máu mũi Trịnh Ngụy Hiên lập tức trào ra.
Đầu óc hắn choáng váng, tầm nhìn rung lắc.
Trịnh Hạo không dừng lại.
Hắn áp sát, liên hoàn xuất quyền.
Từng cú đấm nặng nề như búa tạ nện xuống.
Thùm!
Thụp!
Bành!
Xương sườn Trịnh Ngụy Hiên vang lên tiếng răng rắc.
Toàn thân hắn run bần bật, chân lùi không kịp, lưng đập mạnh vào thân cây lớn khiến vỏ cây vỡ vụn.
Trịnh Hạo ánh mắt sáng lên lạnh lẽo, dồn toàn bộ chân nguyên vào nắm đấm, nhất quyết muốn đè đối phương xuống đất mà đánh.
Một chân Trịnh Ngụy Hiên nửa quỳ trên đất, đầu gối rịn máu.
Ánh mắt hắn cay độc nhìn chằm chằm Trịnh Hạo.
“A a a!
Hai tay hắn chắn trước mặt, nhưng liên tiếp đón đỡ đã khiến cánh tay tím tái.
Hắn muốn vùng lên.
Nhưng vừa xê dịch một chút đã bị Trịnh Hạo đè xuống.
Chân nguyên trong cơ thể Trịnh Hạo như thủy triều vỡ đê.
Sóng khí cuồn cuộn dâng trào, từng tầng từng tầng bốc lên, ép đến cực hạn.
“Đáng chết!
“Khực!
Xương cốt Trịnh Ngụy Hiên kêu lên đau đớn.
Mảnh đất dưới chân hắn lún xuống từng tấc.
Áp lực khủng bố khiến mặt đất nứt ra như mạng nhện.
Rất nhanh—
Một cánh tay của hắn bị đánh cong sang một bên, gãy làm hai khúc.
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Hắn cố lộn người ra sau, lăn một vòng thoát khỏi áp chế.
“Lão tử liều mạng với ngươi!
Trịnh Ngụy Hiên ho ra một ngụm máu lớn.
Tóc tai rũ rượi, quần áo rách nát như giẻ lau.
Hắn cười lên quái dị, tiếng cười khàn đục như quỷ khóc.
Hai mắt hắn đỏ ngầu.
Từ trong tay áo, một vật bay ra.
Một chiếc thuẫn.
Trên mình khắc hoa văn cổ lão của Mộc Thần cổ ký, nhưng toàn thân lại nhiễm tầng huyết khí bừng bừng.
Vô số sợi huyết khí như rễ cây vươn ra trong không khí.
“Huyết Quang Thuẫn!
Pháp bảo được luyện hóa bằng máu người.
Quá trình luyện chế hung hiểm vô cùng.
Tác dụng—tạo ra một cái mai rùa bảo vệ chủ nhân.
“Tiểu tử, bản lĩnh ngươi thật lớn!
Huyết Quang Thuẫn lơ lửng trước mặt Trịnh Ngụy Hiên.
Hắn thôi động chân nguyên.
Trong nháy mắt, huyết khí tràn lan không gian.
Một tầng huyết quang bao bọc hắn lại, chỉ chừa một khe nhỏ đủ để nhìn ra ngoài.
Trịnh Hạo đứng đó, bình thản quan sát.
Hắn không vội.
Hắn biết huyết đạo tu sĩ thủ đoạn quỷ dị, không thể khinh suất.
Hắn khẽ cười:
“Ta một đời có thể gặp nhiều chuyện khiến bản thân đổi sắc mặt.
Nhưng chỉ riêng lúc đối mặt sinh tử, ta chưa từng sợ hãi.
Ngươi có biết vì sao không?
Trịnh Ngụy Hiên phẫn nộ quát:
“Ngươi nói nhảm cái gì?
Rồi hắn cười đắc ý:
“Có Huyết Quang Thuẫn trong tay, ngươi nghĩ ngươi còn sống rời khỏi đây được sao?
Trịnh Hạo hạ mi mắt, giọng bình thản:
“Bởi vì nếu thua ta định sẵn phải chết.
Chết hoặc sống vốn không có lựa chọn.
Khi sinh tử không nằm trong tay mình, vậy vì sao phải do dự?
Ánh mắt hắn sâu thẳm.
Trịnh Ngụy Hiên cười lớn:
“Ha ha ha!
Ngươi đang tự tiếp thêm dũng khí?
Vùng vẫy vô ích!
“Vô ích?
Trong nhận thức của Trịnh Hạo, không có sự hy sinh nào vô nghĩa.
Thất bại cũng là bài học.
Thành công cũng là dấu ấn.
Tất cả đều có ý nghĩa.
“Dựa vào nhất chuyển trung kỳ của ngươi, không thể phá Huyết Quang Thuẫn.
Đợi lão tử hồi phục—ngươi chết chắc!
Hắn móc ra một nắm đan dược.
“Huyết Hoàn Đan!
Đan dược thượng phẩm.
Muốn luyện ra, phải đồ sát không ít người.
Một ngôi làng… thậm chí một trấn nhỏ.
Trịnh Ngụy Hiên nhai ngấu nghiến hơn chục viên.
Ngay lập tức—
Đan điền hắn như bỏ than hồng.
Sôi ùng ục.
Chân nguyên thanh lam bị nhuộm đỏ.
Từng tầng chân nguyên sôi trào, thấm vào kỳ kinh bát mạch.
Vết thương nhanh chóng khép lại.
Xương gãy nối liền.
Khí tức hắn tăng vọt.
Thậm chí vượt qua đỉnh phong ban đầu.
Huyết khí quanh thân như sóng dữ.
“Đây là sức mạnh cực hạn!
Hắn ngửa đầu cười điên loạn.
Huyết Quang Thuẫn rung lên, huyết quang dày đặc hơn.
Trịnh Hạo nhìn cảnh đó.
Không kinh hoảng.
Chỉ lặng lẽ nâng tay.
Chân nguyên trong cơ thể hắn không sôi trào dữ dội như đối phương.
Nó chảy lặng lẽ.
Như dòng nước ngầm.
Trong tĩnh lặng đó, ẩn chứa sức phá hủy khủng bố.
Hắn bước một bước.
Ầm.
Mặt đất nứt ra.
Huyết quang và thanh nguyên bắt đầu va chạm.
Hai loại khí tức.
Hai con đường tu hành.
Hai ý chí không nhượng bộ.
Gió nổi.
Lá bay.
Lâm Uyên Sơn lại rung chuyển một lần nữa.
Và lần này—
Không chỉ là giao phong sức mạnh.
Mà là quyết định sinh tử thực sự.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập