Chương 15: Khởi Chiến - Bí Sử Mặt Tối

Vút!

Vút!

Hàn quang xé gió, những đường sáng lạnh lẽo đan chéo giữa rừng cây.

Xoẹt—

“Đương!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên khô khốc giữa không trung.

Không một lời đáp.

Đáp lại Trịnh Ngụy Hiên chỉ là những chuỷ thủ liên tiếp lao ra từ bốn phương tám hướng.

Chúng bay thấp sát mặt đất, lướt ngang tán cây, có cái xoáy vòng từ phía sau lưng, có cái đột ngột bổ thẳng từ chính diện.

Mỗi một đường bay đều sắc như răng thú.

Trịnh Ngụy Hiên bị vây trong mưa đao.

Thế nhưng ánh mắt hắn không hề hoảng loạn.

Trong con ngươi còn sót lại chút lửa giận chưa tan, nhưng nhiều hơn là thứ sắc bén lạnh lùng của một con dã thú đang ngắm nhìn con mồi vùng vẫy.

Hắn xoay người giữa không trung, thân thể tráng kiện linh hoạt dị thường.

Chuỷ thủ lướt sát má, cắt đứt vài sợi tóc, nhưng gương mặt hắn không hề biến sắc.

“Con chuột nhắt… chạy đi đâu?

Chân phải chạm đất, hắn mượn lực xoay nửa vòng.

Đúng khoảnh khắc một thanh chuỷ thủ lao tới, bàn tay hắn vươn ra.

Chộp!

Chuỷ thủ bị hắn nắm gọn trong tay, lưỡi dao vẫn rung bần bật, phát ra tiếng ong ong như còn chưa cam lòng.

Hắn xoay người.

Ánh mắt trừng trừng.

Cuối cùng, bóng dáng Trịnh Hạo hiện ra sau tán cây rậm.

Vút!

Xoẹt!

Xoẹt!

Không chần chừ, Trịnh Ngụy Hiên dồn lực vào cánh tay, chân khí xanh lam quấn quanh lưỡi dao.

Chuỷ thủ trong tay hắn hóa thành một tia sáng lạnh lẽo, rạch một đường thẳng tắp giữa không trung, nhắm thẳng về phía Trịnh Hạo.

Một đường sáng loáng vẽ lên bầu trời rừng tối.

Trịnh Hạo đang đổi hướng liên tục, thân hình lướt qua từng thân cây.

Ánh mắt hắn chợt co lại.

Trong tầm nhìn, chuỷ thủ không biết từ lúc nào đã phóng đại, chiếm trọn không gian trước mặt.

Phập!

Âm thanh xuyên thấu vang lên rõ ràng.

“Tiểu tử dám ám toán lão tử!

“Kẻ lần trước dám ám toán ta, mộ đã cao ba thước!

“Ha ha ha!

Tiếng cười của Trịnh Ngụy Hiên vang vọng giữa rừng.

Cả đời này, điều hắn tự tin nhất chính là bản năng chiến đấu.

Hắn như một con dã thú lớn lên trong bùn lầy, thích nghi với mọi hoàn cảnh.

Trong cùng cảnh giới, hắn dám vỗ ngực mà nói:

“Lão tử vô địch!

Nếu gặp điều kiện thuận lợi, hắn thậm chí tin rằng mình đủ sức kéo một tên nhất phẩm đỉnh phong xuống nước.

Thứ duy nhất khiến hắn không cam lòng—

Là tư chất bậc Bính.

Nó như xiềng xích vô hình khóa chặt bước chân hắn.

Bao nhiêu lần liều mạng, bao nhiêu lần chiến đấu, cuối cùng vẫn bị gắn mác “bình thường”.

Lần đầu tiên nắm trong tay Huyết Tinh Tử, hắn từng sợ hãi.

Thủ đoạn ấy quá độc.

Quá mất nhân tính.

Hắn đã từng muốn hủy nó.

Nhưng sâu trong lòng, khát vọng vươn lên chưa từng tắt.

Những lời chế giễu của đám thiên tài.

Ánh mắt coi thường của gia tộc.

Sự khinh rẻ lạnh lùng từ những kẻ chưa từng nếm mùi thất bại.

Tất cả như dao cùn, từng nhát một mài mòn nhân tính vốn đã lung lay của hắn.

Hắn dằn vặt.

Quằn quại.

Cuối cùng chỉ còn một ý nghĩ.

“Chui rúc trong cống rãnh quá lâu… ta đã quên mình cũng từng là một thiếu niên.

Hắn muốn vươn mình.

Phải vươn mình!

Hắn muốn sống đường hoàng.

Sống mà không ai dám khinh thường!

Hắn sai sao?

Không!

Sai là thế gian này.

Thế gian chạy theo danh vọng, sùng bái kẻ mạnh, chà đạp kẻ yếu.

Không từ thủ đoạn đạt được mục đích thì có gì sai?

Cuối cùng người ta chỉ nhìn vào kết quả.

Ai quan tâm ngươi đã chịu đựng bao nhiêu?

Tôn sùng kẻ mạnh, nghiền nát kẻ yếu—đó mới là quy luật.

Xoẹt!

Keng!

Âm thanh kim loại va chạm chát chúa cắt đứt dòng suy nghĩ.

Trịnh Ngụy Hiên biến sắc, thuận thế lùi lại vài bước kéo giãn khoảng cách.

Trên mặt đất trước mặt hắn, một cây giáo ngắn cắm sâu xuống đất, lưỡi giáo rung nhẹ.

Chỉ cần chậm một nhịp—

Hắn đã bị xuyên ngực.

“Nhất chuyển hậu kỳ… quả nhiên không tầm thường.

Giọng nói vang lên trầm ổn.

Trịnh Hạo bước ra khỏi bóng cây.

Thiếu niên đứng đó, tay cầm phi giáo, ánh mắt sâu như giếng cổ.

Lời nói mang ý tán thưởng, nhưng ánh nhìn lại lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Trịnh Ngụy Hiên bỗng thấy da đầu tê dại.

Trước mặt hắn là một thiếu niên.

Nhưng khí tức quanh thân lại thâm trầm khó dò.

Vừa có sự sắc bén của tuổi trẻ.

Vừa có sự điềm tĩnh của kẻ đã trải qua trăm trận sinh tử.

Trong khoảnh khắc, hắn thậm chí sinh ra ảo giác—

Đây không phải thiếu niên.

Mà là một lão quái vật trùng tu.

“Ngươi… ngươi làm sao né được?

Lời vừa thốt ra, hắn đã hối hận.

Giọng điệu ấy… giống như sợ hãi.

Hắn lập tức ưỡn ngực, lấy lại khí thế, ánh mắt lại trở nên hung lệ.

“Né?

Trịnh Hạo khẽ nhếch môi.

“Ngươi vừa rồi không phải rất đắc chí sao?

Ta còn sống… ngươi không vui à?

Phi giáo trong tay hắn xoay nhẹ, mũi giáo chỉ thẳng đối phương.

Trịnh Ngụy Hiên hít sâu một hơi, ánh mắt đỏ lên vì thù hận.

“Ha ha ha!

“Tiểu tử!

Nếu đã có bản lĩnh như vậy, sao còn trốn chui trốn nhủi?

Có gan thì đường hoàng đấu một trận!

Phân cao thấp cùng lão tử!

Ngươi dám không?

Thân hình hắn cao lớn, cơ bắp nổi rõ dưới lớp áo.

Đôi mắt nhỏ hẹp lóe lên tia tàn nhẫn như linh cẩu đói.

Thế nhưng sâu trong lòng, một tia bất an vẫn âm thầm dâng lên.

Rất nhanh, hắn tự ép mình trấn định.

Một tên tiểu tử—làm sao có thể thắng hắn?

“Ngươi cảm thấy ăn chắc ta?

Trịnh Hạo hỏi, giọng bình thản.

“Ngươi nghĩ sao?

Trịnh Ngụy Hiên đáp, thái độ dửng dưng.

Hai bên đứng đối diện.

Không khí như đông cứng.

“Trận pháp trong hang… ngươi học từ ai?

Trịnh Hạo đột nhiên hỏi.

Ánh mắt Trịnh Ngụy Hiên khẽ động.

Không ai có thể vượt quá hiểu biết của mình mà không có người chỉ dạy.

Trận pháp sư không phải thứ có thể mày mò vài năm mà thành.

“Ngươi nghĩ ta sẽ nói với một kẻ sắp chết sao?

Hắn lạnh giọng đáp.

Trịnh Hạo bật cười khẽ.

“Hy vọng đến lúc sinh tử kề cận… miệng ngươi vẫn cứng như vậy.

Hắn tin vào nắm đấm hơn lời nói.

Chưa từng có miệng nào không cạy được.

“Ngươi dọa ta?

Trịnh Ngụy Hiên gầm lên, như bị giẫm phải đuôi.

“Để xem thực lực ngươi có bằng miệng lưỡi hay không!

Hắn phóng lên.

Nhanh như chớp.

Nhưng Trịnh Hạo đã động trước.

Tiên hạ thủ vi cường.

Không thể tránh chiến—phải ra tay trước.

Bành!

Hai cây phi giáo va chạm giữa không trung.

Keng!

Keng!

Chân nguyên bùng nổ, sóng khí cuộn ra bốn phía.

Tia lửa bắn tung tóe, lực đạo kinh người khiến mặt đất rung nhẹ.

Không ai nhường ai.

Hai bóng người quấn lấy nhau như hai con mãnh hổ điên cuồng cấu xé.

Chiến ý bốc cao.

Sinh tử—chỉ còn cách một chiêu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập