Chương 14: Tham Vọng - Nhân Tính Bị Nhốt

Cơ thể hắn càng rách nát, hắn càng điên cuồng.

Mỗi khi huyết khí từ trận pháp tràn vào, kinh mạch như bị dao cùn cắt từng tấc một.

Da thịt nứt toác, xương cốt rung lên bần bật, nhưng Trịnh Hạo không hề thu tay.

Trái lại, hắn mở rộng toàn bộ lỗ chân lông, ép mình hấp thu nhiều hơn nữa.

Giống như kẻ sắp chết khát giữa sa mạc, dù biết nước trước mặt có thể là độc dược, hắn vẫn nuốt.

Những vết thương chồng chất vì cơ thể quá tải, máu tươi chảy xuống không ngừng, thấm đẫm nền đá lạnh lẽo.

Mùi tanh nồng quẩn quanh trong hang động, hòa cùng hơi ẩm mục nát, khiến không khí đặc quánh đến nghẹt thở.

Hắn đã ăn tất cả những gì có thể ăn được.

Rắn bị bóp nát đầu, rút mật.

Rết bị bẻ đôi, nuốt cả xác.

Chuột rừng, côn trùng, thậm chí cả những con giun sống dưới lớp bùn ẩm… tất cả đều trở thành nguồn dinh dưỡng ít ỏi duy trì chút khí lực cuối cùng để hắn tiếp tục vận công.

Không phải vì hắn tham.

Mà vì hắn không còn đường lui.

Sau hơn mười ngày dày vò, cơ thể hắn xuất hiện dấu hiệu suy kiệt rõ rệt.

Tóc đen lẫn vài sợi bạc.

Làn da vốn căng tràn sức sống nay khô ráp, nơi cổ tay đã hằn lên những nếp nhăn mờ nhạt.

Ánh mắt sâu trũng, phủ một tầng mệt mỏi âm u.

Thiếu niên kiêu ngạo ngày nào dường như đã bị chôn vùi trong bóng tối hang sâu.

Chỉ còn lại một kẻ liều mạng.

Hang động mịt mù, ánh sáng không thể len vào.

Bóng tối dày như có thực thể, đè nặng lên vai hắn.

Trịnh Hạo chậm rãi thu công.

Hắn thả lỏng cơ thể, vươn vai hết sức.

Xương cốt phát ra tiếng răng rắc khô khốc.

Đã hơn mười ngày kể từ khi hắn bế quan.

Theo quy định của Học đường, học đồ không được rời khỏi quá lâu.

Nếu vắng mặt không lý do, trừng phạt sẽ rất nặng.

Nhưng quy định đó… chỉ dành cho những kẻ có giá trị.

Lớp tư chất cao được coi như hạt giống tương lai, được giám sát, được bảo hộ.

Còn những kẻ tư chất thấp thì sao?

Phần lớn bọn họ phải lăn lộn kiếm sống, nhận nhiệm vụ nguy hiểm để đổi lấy tài nguyên tu luyện.

Mười ngày không trở về là chuyện thường.

Nửa tháng bặt vô âm tín cũng chẳng ai để tâm.

Thậm chí, có người vĩnh viễn biến mất.

Học đường từ đầu đến cuối chỉ có một tôn chỉ — không lãng phí tài nguyên vào kẻ không đáng.

Khi tài nguyên ngày một khan hiếm, số người “mất tích” càng lúc càng nhiều.

Tên tuổi bọn họ nhanh chóng bị xóa khỏi sổ sách, như chưa từng tồn tại.

Kít…

Một âm thanh khẽ vang lên.

Huyết trận tắt lịm.

Những đường vân đỏ sậm khắc trên mặt đất dần mất đi ánh sáng.

Nguyên tuyền dưới đáy hồ khô cạn, chỉ còn vài giọt nước trong vắt đọng lại.

Trịnh Hạo đứng giữa trận pháp đã chết, toàn thân nhếch nhác, máu khô dính bết trên áo.

Hắn bình tĩnh lấy từ trong túi da ra một túi mật rắn.

Không chần chừ, hắn cắn một miếng.

Vị đắng lan khắp khoang miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo.

Mật rắn có thể kháng viêm, tan máu bầm, giúp vết thương khép lại nhanh hơn.

Trong hoàn cảnh này, đó đã là linh dược.

Hắn tỉ mỉ xử lý từng vết thương, không để sót chỗ nào.

Nếu xảy ra bất trắc lúc này, tất cả những gì hắn liều mạng suốt mười ngày qua sẽ thành vô nghĩa.

Không được phép sai.

Sau đó, Trịnh Hạo dọn dẹp hang động, phá hủy những dấu vết rõ ràng nhất.

Quan trọng nhất là xóa sạch dấu tích con người từng đặt chân tới đây.

Chính trong lúc thu dọn, hắn phát hiện một vật nằm dưới đáy hồ cạn.

Bạch Ngọc Thạch.

Viên đá trắng nhẵn như được mài giũa qua năm tháng.

Màu trắng như gạo mới, trong như nước đầu nguồn.

Khi cầm lên, hắn lập tức cảm nhận được nguyên khí xung quanh hội tụ về phía mình.

Tinh thuần.

Dày đặc.

Hiển nhiên là vật được nguyên tuyền nuôi dưỡng nhiều năm.

Hắn xỏ một sợi dây qua viên đá, đeo lên cổ.

Khoảnh khắc Bạch Ngọc Thạch chạm vào da thịt, nguyên khí xung quanh lập tức bị kéo về.

Ngay cả khi không vận công, tốc độ hấp thu của hắn cũng tăng lên rõ rệt.

So với Giáp đẳng tư chất vẫn còn khoảng cách.

Nhưng ít nhất, hắn đã không còn thua kém Ất đẳng.

Đối với một kẻ từng bị coi là bình thường, đây đã là bước tiến lớn.

Trịnh Hạo rời hang, quay lại con đường cũ.

Từng bước vững vàng, không vội không chậm.

Mọi thứ dường như êm đềm.

Cho đến khi—

Chưa đi xa khỏi hang động bao nhiêu, từ trong bóng cây phía trước, một bóng người đột ngột lao ra.

Nam nhân kia gầy gò, khoác trên mình chiếc bào phục đã bạc màu nhưng vẫn gọn gàng.

Gương mặt hắn nhăn nheo, ánh mắt lạnh như băng.

Khi nhìn thấy Trịnh Hạo, đồng tử hắn co rút.

Hai mắt dần đỏ ngầu.

Hắn khẽ nâng cằm, chiếc cằm nhọn chĩa về phía Trịnh Hạo như lưỡi dao vô hình.

Sát ý không hề che giấu.

Trịnh Hạo không do dự, xoay người bỏ chạy.

Ban đầu, khoảng cách nhanh chóng bị kéo xa.

Nhưng không bao lâu, hắn liên tục phát hiện dấu vết truy đuổi phía sau.

Cành cây gãy.

Lá rừng xào xạc sai nhịp.

“Chẳng lẽ ta đã bị phát hiện?

Trong đầu hắn hiện lên vô số suy đoán.

Nếu đối phương sớm nhắm vào hắn, vì sao không ra tay trong hang?

Khi đó hắn đã phục sẵn một chiêu, chỉ chờ kẻ chủ mưu lộ diện.

Vậy mà đối phương lại chờ đến lúc hắn rời đi.

“Phát hiện ta động tay động chân với huyết trận nên kiêng dè… giờ mới dám xuất thủ?

Nghĩ đến đây, Trịnh Hạo tăng tốc.

Với tu vi nhất chuyển trung kỳ, tốc độ hắn bùng nổ gấp bốn lần thường ngày.

Nhưng người phía sau cũng lập tức tăng tốc, khoảng cách nhanh chóng bị thu hẹp.

Vụt!

Vụt!

“Chết tiệt!

“Tại sao tiểu tử ngươi còn sống?

Người truy đuổi là Trịnh Ngụy Hiên — nhất phẩm hậu kỳ.

Chính hắn là kẻ sớm phát hiện Huyết Xà Yêu cùng hang động này từ nhiều năm trước.

Nhưng thay vì báo cáo gia tộc, hắn nhìn thấy cơ duyên.

Huyết Tinh Tử.

Một cổ thuật huyết đạo dùng vật trung gian tích lũy huyết khí, lấy tinh huyết người sống làm dưỡng liệu, thúc đẩy yêu thú hóa hình, sau đó cưỡng ép luyện hóa, cuối cùng ngưng tụ thành một viên Huyết Tinh Tử tinh thuần.

Viên tinh tử ấy có thể trực tiếp chuyển hóa huyết đạo tài nguyên thành tu vi, không để lại di chứng.

Huyết đạo tài nguyên lại mang nồng đậm nhân đạo áo nghĩa — không gì thích hợp hơn con người làm tế phẩm.

Hắn vốn định xuống núi bắt phàm nhân làm mồi cho Huyết Xà Yêu.

Không ngờ một tên tân sinh lại tự mình nhận nhiệm vụ ở Lâm Uyên Sơn.

Thậm chí chưa cần dẫn dụ.

Trịnh Hạo đã tự bước vào bẫy.

Ban đầu, hắn tin chắc thiếu niên này sẽ táng thân trong bụng yêu thú, trở thành viên đá lót đường cho mình.

Nhưng Trịnh Hạo lại sống sót.

Không chỉ sống — còn phá hỏng toàn bộ kế hoạch.

“Đáng chết!

Ta muốn mạng của ngươi!

Hắn gào lên, hận không thể bóp nát cổ đối phương.

Nếu sớm giết chết Trịnh Hạo, mang xác vào trận, dù tinh huyết hao tổn một phần cũng không đến nỗi như bây giờ.

Cơ duyên có thể giúp hắn một bước lên mây… tan thành bọt nước.

Cơ duyên không phải lúc nào cũng xuất hiện.

Lần này thất bại, lần sau không biết phải chờ đến bao giờ.

Hắn đã bình phàm nửa đời người, sao có thể tiếp tục chờ?

Chặn cơ duyên của hắn.

Chặn đường tiền tài của hắn.

Mối thù này còn lớn hơn thù giết cha!

“Tiểu tử!

Đứng lại cho ta!

Rừng sâu bát ngát không hồi đáp.

Bóng Trịnh Hạo dần hòa lẫn vào biển cây.

“A a a!

Trịnh Ngụy Hiên gào lên, lồng ngực như bị khoét rỗng.

Cảm giác tiền đã cầm trong tay lại rơi mất khiến hắn gần như phát điên.

“Ta nhất định tìm ra ngươi!

Hắn quay đầu bỏ đi.

Ngay lúc đó—

Vút!

Một đạo hàn quang xé gió lao tới.

Keng!

Trịnh Ngụy Hiên mất thăng bằng, suýt nữa trúng đòn hiểm.

Bản năng khiến hắn vung tay, một lá bùa từ túi trữ vật bay ra.

Âm Huyết Phù.

Lá bùa nổ tung thành màn sáng đỏ sẫm bao bọc quanh người hắn.

Keng keng keng!

Chuỷ thủ liên tục va chạm vào màn sáng, tóe ra tia lửa.

Huyết khí từ phù chú quấn lấy lưỡi dao, làm chậm thế công.

Xoẹt!

Lưỡi dao cày một đường dài trên mặt đất trước khi bật ngược ra.

Trịnh Ngụy Hiên ổn định thân hình, ánh mắt dữ tợn quét quanh.

“Là nam tử hào kiệt thì lộ mặt!

Chơi trò mèo chuột, ngươi không thấy nhục sao?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập