Chương 13: Yêu Thú Hoá Hình - Kinh Sử Âm Mưu

Trong khoảnh khắc nguyên tuyền khô cạn Trịnh Hạo đã cảm thấy có điều không ổn.

Huyết khí vốn cuồng bạo như thủy triều rút xuống quá nhanh.

Không phải cạn kiệt tự nhiên.

Mà giống như… bị cắt đứt.

Hắn đứng giữa những đường vân đỏ sẫm đã nguội lạnh, lòng bàn tay đặt lên nền đá.

Vết khắc của trận văn vẫn còn đó, nhưng linh tính trong đó đã tan rã.

Nguyên tuyền khô cạn không còn một tia linh động, chỉ sót lại vài giọt nước trong vắt đọng dưới khe đá.

Ánh mắt hắn trầm xuống.

“Có người từng động vào nơi này…”

Huyết trận không phải hình thành tự nhiên.

Những trận văn đan xen phức tạp kia rõ ràng là thủ đoạn của tu sĩ huyết đạo.

Mà thủ pháp bố trí lại cực kỳ kín đáo, che giấu dưới lớp yêu khí của Huyết Xà Yêu.

Nếu không phải hắn liều mạng luyện hóa, sợ rằng cũng khó phát hiện toàn bộ cấu trúc thật sự.

Trịnh Hạo chậm rãi đi quanh hồ cạn.

Hắn ngồi xuống, dùng ngón tay gõ nhẹ vào vách đá phía đông.

Cộc.

Âm thanh rỗng.

Khóe môi hắn khẽ cong.

Dùng lực đẩy mạnh — một mảng đá mỏng vỡ ra, lộ ra phía sau là một rãnh nhỏ khắc đầy trận tuyến tinh vi.

Tuy phần lớn đã tàn, nhưng vẫn còn lưu lại khí tức âm lãnh.

Đây mới là trận nhãn thật sự.

Huyết trận kia không chỉ dùng để tích lũy huyết khí.

Mà còn để… luyện.

Luyện một thứ gì đó.

Hắn nhắm mắt, hồi tưởng lại toàn bộ quá trình bế quan.

Huyết khí không đơn thuần cuồng bạo — nó có quy luật tuần hoàn, có nhịp điệu tăng giảm.

Giống như đang nuôi dưỡng một vật trung gian, sau đó thông qua trận pháp chuyển hóa.

“Nếu ta không xuất hiện…”

Ánh mắt hắn lạnh đi.

Vậy huyết khí kia sẽ được tích lũy đến cực hạn.

Rồi một ngày nào đó — trận pháp hoàn thành.

Một viên Huyết Tinh Tử sẽ ra đời.

Mà người bố trí trận pháp này, chỉ cần ngồi thu hoạch.

“Thì ra… ta đã phá kế hoạch của kẻ khác.

Khoảnh khắc ấy, Trịnh Hạo không hề hối hận.

Ngược lại.

Hắn cảm thấy may mắn.

Nếu không phát hiện kịp, rất có thể hắn đã trở thành một phần nguyên liệu trong trận.

Một quân cờ vô danh.

Một cái xác khô bị rút sạch tinh huyết.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh phù văn còn sót lại.

Phù văn dùng huyết làm dẫn, nhân khí làm nền.

Chỉ có người tu luyện huyết đạo mới hiểu rõ loại thủ pháp này.

Học đường tuyệt đối cấm loại tà thuật này.

Vậy người làm chuyện này… chỉ có thể là kẻ muốn giấu riêng cơ duyên.

Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vì sợ.

Mà vì hắn hiểu rõ một điều.

Nếu chủ nhân của huyết trận phát hiện trận pháp bị phá.

Nhất định sẽ truy đến cùng.

Trịnh Hạo đứng dậy.

Ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối của hang động.

Trong bóng tối ấy, dường như còn lưu lại một tia sát ý mỏng như tơ.

Rất nhạt.

Nhưng tồn tại.

Hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng xóa sạch mọi dấu vết mình từng động vào trận pháp.

Đập nát trận nhãn.

Phá hủy hoàn toàn mạch dẫn.

Khiến toàn bộ huyết trận trông như bị tự nhiên phản phệ.

Sau đó hắn mới phát hiện ra Bạch Ngọc Thạch dưới đáy hồ.

Giờ đây nghĩ lại.

Có lẽ viên đá ấy không phải ngẫu nhiên tồn tại.

Mà là lõi ngưng tụ linh khí do huyết trận nhiều năm vận chuyển.

Hắn đã lấy đi không chỉ cơ duyên.

Mà cả phần kết tinh cuối cùng.

Trịnh Hạo siết chặt viên Bạch Ngọc Thạch trong tay.

“Ngươi đã bày cục.

“Nhưng ta là người thu cục.

Trong lòng hắn không còn hoang mang.

Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.

Kẻ bố trí huyết trận nhất định sẽ xuất hiện.

Và khi hắn ta xuất hiện…

Hoặc là Trịnh Hạo chết.

Hoặc là — hắn bước thêm một bậc trên con đường sinh tồn tàn khốc này.

Hắn không quan tâm đích đến tên là gì.

Chỉ cần con đường dưới chân vẫn còn, hắn sẽ bước.

Huyết khí trong hang động cuồn cuộn như thủy triều đỏ thẫm, từng đợt từng đợt đánh vào thân thể hắn.

Huyết trận sau khi được hắn chỉnh sửa đã hoàn toàn đổi tính — từ thúc đẩy yêu thú hóa hình thành đại trận phụ trợ tu luyện.

Nhưng dù đã khống chế sinh môn, sát môn, kỳ môn, bát môn, bản chất của Huyết Đạo vẫn là bạo liệt.

Nó không nuôi dưỡng.

Nó cưỡng ép.

Ầm!

Trong đan điền, chân nguyên hải như bị ném thêm một tảng đá khổng lồ.

Sóng dâng cao, va vào vách đan điền phát ra từng tiếng trầm đục.

Kinh mạch hắn căng phồng, từng mạch máu nổi lên như rễ cây ngoằn ngoèo dưới da.

Da thịt khô quắt.

Mắt hõm sâu.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng.

“Muốn ta chết… chỉ bằng từng này?

Hắn cười khẽ, âm thanh khàn đặc.

Kiếp trước, hắn từng vì cưỡng ép đột phá mà suýt tẩu hỏa nhập ma.

Khi đó hắn sợ.

Sợ chết.

Sợ mất.

Sợ không kịp báo thù.

Còn bây giờ?

Hắn chỉ sợ mình yếu.

Hắn vận chuyển công pháp, không phải để ngăn dòng huyết khí — mà là mở rộng đan điền thêm lần nữa.

Nếu nước quá nhiều sẽ làm vỡ bờ.

Vậy thì… mở thêm hồ chứa.

Chân nguyên bắt đầu xoáy ngược, tạo thành một vòng xoáy nhỏ trong đan điền.

Vòng xoáy càng lúc càng nhanh, hút lấy huyết khí đang tràn vào, nghiền nát, tinh lọc, ép thành từng tia chân nguyên tinh thuần.

Đau.

Đau đến mức ý thức như muốn nứt ra.

Trịnh Hạo cắn chặt răng, môi rỉ máu.

Hắn không hề ngăn cản cảm giác ấy.

Huyết Đạo không phải đạo của kẻ sợ đau.

Huyết Đạo là đạo của kẻ dám nhìn thẳng vào bản chất sinh tồn — mạnh ăn yếu, sống đạp chết.

Huyết Xà Nhãn muốn hóa hình.

Vì nó không cam tâm mãi là thú.

Còn hắn?

Hắn cũng không cam tâm làm kẻ bị định đoạt bởi hai chữ “Bính đẳng”.

Huyết khí trong đại trận bắt đầu mỏng đi.

Từng ký tự đỏ thẫm khắc trên vách đá dần dần nhạt màu, như máu đã khô cạn.

Trong đan điền, chân nguyên hải rốt cuộc ổn định.

Không còn cuồng bạo.

Mà trở nên sâu hơn.

Nặng hơn.

Rộng hơn.

Ầm!

Một tiếng chấn động nhẹ vang lên từ sâu trong cơ thể.

Nhất chuyển trung kỳ… đỉnh phong.

Chỉ kém nửa bước là hậu kỳ.

Nhưng Trịnh Hạo không tiếp tục.

Hắn cưỡng ép dừng lại.

Huyết Đạo có thể giúp hắn tăng tốc, nhưng nếu tham lam thêm một bước, đan điền chưa hoàn toàn củng cố sẽ lưu lại ám thương.

Kiếp này hắn không gấp.

Hắn cần nền móng.

Huyết trận dần dần tắt hẳn.

Hang động trở nên tối tăm, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ nguyên tuyền phản chiếu.

Trịnh Hạo mở mắt.

Da thịt không còn nhăn nheo, ngược lại căng rắn hơn trước.

Cơ bắp ẩn dưới lớp áo mỏng như dây cung kéo căng.

Hơi thở trầm ổn, mỗi lần hô hấp đều mang theo khí tức nặng nề hơn hẳn.

Hắn đứng dậy.

Xương cốt phát ra tiếng lách cách giòn giã.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Khí xanh lam — đặc trưng của Bính đẳng — vẫn bao bọc quanh ngón tay.

Nhưng trong sâu thẳm của màu lam ấy, đã có một tia đỏ cực nhạt lẩn khuất.

Rất mờ.

Rất kín.

Chỉ cần hắn không chủ động phóng thích, sẽ không ai phát hiện.

“Nhân hấp thụ chất.

“Chất nuôi dưỡng nhân.

Hắn khẽ lẩm bẩm.

Huyết Xà Yêu là chất.

Hắn là nhân.

Nhân Đạo áo nghĩa trong Huyết Đạo không phải giết chóc đơn thuần, mà là chuyển hóa — lấy sinh mệnh khác làm bậc thang nâng mình lên.

Tàn nhẫn?

Thế gian này vốn đã tàn nhẫn.

Nếu hắn không bước lên, sẽ có kẻ khác đạp lên hắn.

Trịnh Hạo đi đến xác trận pháp, khẽ vung tay, xóa sạch những dấu vết mình đã chỉnh sửa.

Hắn không ngu đến mức để lại chứng cứ cho kẻ bày trận.

Người có thể bố trí huyết trận thúc đẩy yêu thú hóa hình, tuyệt không phải hạng tầm thường.

Nếu bị phát hiện…

Hiện tại hắn chưa đủ tư cách đối đầu.

Hắn thu hết phần còn lại của tinh huyết, dùng chu sa phong kín trong hộp ngọc.

Sau đó nhìn về con đường thông ra nguyên tuyền.

Lần này trở về, hắn không còn là thiếu niên vừa bước vào rừng.

Tu vi tăng.

Thể chất tăng.

Nhận thức cũng tăng.

Quan trọng nhất — hắn đã có một mầm Huyết Đạo cắm sâu trong cơ thể.

Chỉ chờ ngày thích hợp nảy mầm.

Trịnh Hạo bước xuống nước, bơi ngược theo dòng chảy.

Khi chui lên khỏi nguyên tuyền bên ngoài, ánh sáng tự nhiên chiếu vào mắt khiến hắn hơi nheo lại.

Mười ngày.

Bên ngoài đã thay đổi không ít.

Rừng sâu tĩnh lặng hơn.

Không còn khí tức Huyết Xà Nhãn trấn giữ, những yêu thú cấp thấp bắt đầu lảng vảng lại gần.

Nhưng khi chúng cảm nhận được khí tức từ người hắn —

Chúng rụt lại.

Bản năng mách bảo rằng kẻ trước mắt này… không còn là con mồi.

Trịnh Hạo nhấc bao tải lên vai.

Bên trong là thân Huyết Xà Nhãn, yêu đan, linh dược Đoái Mộc Hạ, cùng tinh huyết phong ấn.

Một chuyến đi.

Thu hoạch vượt xa dự tính.

Hắn liếc nhìn Lâm Uyên Sơn sâu thẳm phía sau.

“Âm mưu thì sao?

“Nếu có thể dùng được… ta sẽ dùng.

“Không dùng được… ta sẽ tránh.

Hắn không phải anh hùng.

Cũng không phải chính nhân quân tử.

Hắn chỉ là kẻ muốn sống, muốn mạnh, muốn nắm quyền lựa chọn.

Gió núi thổi qua, áo bào khẽ lay động.

Trịnh Hạo xoay người, bước về phía Trịnh Gia Thành.

Mỗi bước chân vững hơn trước.

Con đường dài phía trước vẫn mịt mù.

Nhưng lần này, hắn không còn bước đi trong vô thức.

Hắn biết mình đang đi về đâu.

Dù đích đến chưa có tên.

Chỉ cần còn thở —

Hắn sẽ còn tiến.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập