Chương 12: Huyết Xà Yêu

Trịnh Hạo trong tay xuất hiện một đôi chùy thủ.

Ánh lửa từ cây đuốc hắt lên lưỡi thép mỏng cong như nanh sói, phản chiếu thành hai vệt hàn quang lạnh lẽo.

Hắn hít một hơi thật sâu, khí tức thu liễm, nhịp tim chậm dần như mặt hồ không gợn sóng.

Kiếp trước, chính tại nơi này, hắn từng vì khinh suất mà trọng thương, suýt bỏ mạng dưới miệng Huyết Xà Nhãn.

Kiếp này, hắn sẽ không lặp lại sai lầm.

Huyết Xà Nhãn trườn một vòng, thân hình to lớn cọ vào vách đá phát ra âm thanh rít ken két.

Đôi đồng tử đỏ như máu co lại thành một đường thẳng, sát khí ngùn ngụt.

Nó bất ngờ phóng tới, cái đầu to bằng cái thúng há rộng, mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt.

Nhanh.

Nhưng Trịnh Hạo còn nhanh hơn.

Hắn nghiêng người, bước chân như trượt trên mặt nước, tránh khỏi cú đớp trong gang tấc.

Một chùy thủ đâm thẳng xuống, nhắm vào phần dưới hàm – nơi vảy mỏng nhất.

Keng!

Lưỡi chùy thủ chạm phải lớp vảy cứng phát ra tiếng kim loại va chạm.

Huyết Xà Nhãn lắc mạnh, thân hình cuộn lại như roi thép quật ngang.

Ầm!

Trịnh Hạo bị đánh bật vào vách đá, lưng ê ẩm.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản.

“Quả nhiên… trung kỳ.

Nếu chỉ dựa vào tu vi nhất chuyển sơ kỳ hiện tại, hắn rất khó chính diện áp chế.

Nhưng hắn có thứ mà con súc sinh này không có — kinh nghiệm.

Hắn lùi lại vài bước, cố ý để lộ sơ hở.

Huyết Xà Nhãn gầm lên, lần nữa lao tới, thân hình như mũi tên đỏ sẫm xé gió.

Khoảnh khắc ấy, Trịnh Hạo đột ngột ném đuốc xuống đất.

Hang động chìm vào bóng tối.

Chỉ còn ánh đỏ từ đôi mắt Huyết Xà Nhãn lập lòe như hai đốm quỷ hỏa.

Trong bóng tối, hắn khẽ thì thầm:

“Ngươi quen săn mồi bằng thị giác… nhưng ta thì không.

Chân nguyên vận chuyển, khí tức hoàn toàn thu liễm.

Hắn lăn sang bên phải, nghe tiếng gió xé qua tai.

Cùng lúc đó, chùy thủ thứ hai vung lên, nhắm chuẩn theo tiếng thở và dao động không khí.

Phập!

Lần này, lưỡi thép cắm sâu vào mắt trái của Huyết Xà Nhãn.

Một tiếng rít đau đớn vang dội cả hang.

Máu nóng phun ra, bắn lên mặt Trịnh Hạo.

Nhưng hắn không lùi.

Hắn lao tới, tay trái giữ chặt cán chùy thủ đang cắm trong hốc mắt, tay phải rút ra, đâm liên tiếp vào cổ họng đang há rộng.

Phập!

Phập!

Phập!

Mỗi nhát đâm đều chuẩn xác, không dư thừa một phần sức lực.

Huyết Xà Nhãn cuộn mình điên cuồng, thân hình đập vào vách đá làm đất cát rơi lả tả.

Hang động rung chuyển, đá vụn lăn xuống như mưa.

Trịnh Hạo nghiến răng, toàn thân bị quật đến rách da trầy thịt, nhưng tay hắn không hề run.

“Chết đi.

Hắn vận toàn bộ chân nguyên vào chùy thủ, đâm thẳng xuống, xuyên qua phần mềm dưới cằm, thọc sâu vào não.

Một tiếng rít nghẹn lại.

Thân hình khổng lồ co giật vài lần rồi bất động.

Hang động trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Trịnh Hạo.

Hắn buông tay, ngồi bệt xuống đất.

Mồ hôi hòa lẫn máu chảy dọc thái dương.

Nhất chuyển sơ kỳ giết nhất phẩm trung kỳ, nói dễ hơn làm.

Nếu không nhờ kinh nghiệm sinh tử kiếp trước, hắn tuyệt không thể làm được.

Sau một lúc điều tức, hắn đứng dậy, thu thập chiến lợi phẩm.

Da rắn, nọc độc, đặc biệt là yêu đan vừa hình thành chưa lâu — tất cả đều là tài nguyên quý giá.

Nhưng ánh mắt hắn không dừng lại ở đó.

Hắn nhìn về phía nguyên tuyền.

Một hồ nước nhỏ chừng nửa trượng, linh khí lượn lờ như sương mỏng.

Nước trong vắt, ánh lên màu bích nhạt.

Và ngay bên cạnh — gốc Đoán Mộc Hạ.

Thân cây mảnh như cỏ lau, nhưng toàn thân ánh lên sắc xanh ngọc.

Trên lá đọng từng giọt linh dịch, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ.

Trịnh Hạo không lập tức hái.

Hắn biết loại linh dược này cực kỳ mẫn cảm với dao động linh khí.

Nếu xử lý sai cách, dược tính sẽ giảm quá nửa.

Hắn ngồi xếp bằng trước nguyên tuyền, vận chuyển công pháp, hấp thu một phần linh khí, ổn định lại thương thế.

Cả người hắn dần dần hòa vào nhịp thở của hang động.

Một canh giờ sau.

Khi khí tức đã cân bằng, hắn mới chậm rãi tiến tới.

Tay trái khẽ chạm vào thân cây, chân nguyên mỏng như tơ tằm bao bọc quanh rễ, nhẹ nhàng tách khỏi đất đá.

Không nhanh, không chậm.

Tựa như đang nâng một sinh mệnh mong manh.

Cuối cùng, gốc Đoán Mộc Hạ nằm trọn trong tay hắn, rễ còn nguyên vẹn, không tổn hao.

Khóe môi Trịnh Hạo khẽ cong lên.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Nhưng ánh mắt hắn lại nhìn về nguyên tuyền, sâu thẳm hơn.

“Nếu chỉ vì một gốc linh dược… ta đâu cần mạo hiểm đến vậy.

Hắn bước xuống hồ nước nhỏ.

Linh khí lạnh buốt thấm qua da thịt, khiến toàn thân run lên.

Nhưng rất nhanh, hắn vận chuyển công pháp, để linh khí theo kinh mạch mà lưu chuyển.

Bính đẳng tư chất.

Kiếp trước hắn từng oán, từng hận vì hai chữ này.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ bình thản.

Tư chất thấp thì sao?

Thời gian hắn có, kinh nghiệm hắn có, quyết tâm hắn càng có.

“Thời gian không làm người quên đau… mà khiến người học cách mang nó đi tiếp.

Hắn nhắm mắt.

Linh khí trong nguyên tuyền dần dần bị hấp thu.

Kinh mạch vốn hẹp dần mở rộng thêm một chút.

Tuy không nhiều, nhưng đối với hắn, từng chút đều là tiến bộ.

Ba ngày sau.

Nguyên tuyền cạn đi quá nửa.

Trịnh Hạo mở mắt.

Ánh nhìn hắn sáng hơn trước, khí tức ổn định, chân nguyên hùng hậu hơn vài phần.

Nhất chuyển sơ kỳ đỉnh phong.

Chỉ kém một bước là tiến vào trung kỳ.

Hắn đứng dậy, nhìn lại hang động đã trở nên trống trải.

“Đôi khi không có đường… thì tự mở đường.

Bức tường đất phía sau đã bị phá vỡ, con đường bí mật lộ ra ánh sáng mờ nhạt.

Hắn thu dọn hành trang, buộc chặt bao tải chứa linh dược và yêu đan, bước ra khỏi hang.

Bên ngoài, mưa đã tạnh.

Rừng Lâm Uyên Sơn ướt đẫm hơi nước, ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành từng vệt sáng dài.

Con đường trở về không còn giống lúc đến.

Bởi người bước đi trên đó, đã không còn là thiếu niên do dự của kiếp trước.

Trịnh Hạo bước từng bước vững vàng.

Không vội vàng.

Không dao động.

Chỉ có một mục tiêu duy nhất trong lòng — mạnh lên.

Mạnh đến mức, không ai có thể quyết định vận mệnh của hắn thêm lần nào nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập