Có bao nhiêu thể chế từng tồn tại trong chiều dài lịch sử, cuối cùng đều sụp đổ không phải vì thiếu sức mạnh, mà vì thiếu công bằng.
Từ những triều đại hưng thịnh đến những gia tộc quyền thế, ban đầu đều dựng nên bằng lời hứa hẹn về trật tự và bảo hộ.
Nhưng khi cán cân nghiêng lệch, khi quyền lợi chỉ tập trung vào một nhóm nhỏ, khi phần đông chỉ có thể cúi đầu nhìn lên, oán khí sẽ âm thầm tích tụ như nước lũ sau đập.
Đập có thể cao.
Nhưng nước chưa từng biến mất.
Trong không gian mờ nhạt của Nguyệt Quang Hồ, giữa tầng tường sáng vô hình ngăn cách phàm và tu, những tiếng hét ấy dường như xuyên qua thời gian, không gian, truyền thẳng vào tai Trịnh Hạo.
“Tại sao?
Tại sao cùng là con người, bọn hắn có thể đạt tư chất cao, còn ta dù lăn lê bò lết cũng không tiến lên được một bước?
Rốt cuộc là tại sao?
Đó không chỉ là tiếng hét của một thiếu niên.
Đó là tiếng gào của vô số kẻ từng bị bỏ lại phía sau.
Trịnh Hạo khựng lại.
Hắn rút chân về.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì hắn đã không còn cố chấp như kiếp trước nữa.
Cố chấp đặt niềm tin vào một thứ vốn không thuộc về mình, chẳng khác nào tự buộc đá vào chân rồi nhảy xuống vực sâu.
“Đau khổ sao?
Một giọng nói như vang lên trong lòng hắn.
“Ta chỉ là… không cam lòng mà thôi!
Trịnh Hạo cúi mắt.
Hắn như nhìn thấy chính mình của năm trăm năm trước—một thiếu niên gầy gò, ánh mắt điên dại, gương mặt tái nhợt, nứt vỡ như sắp tan ra từng mảnh.
Khi ấy hắn tin rằng chỉ cần bước thêm một bước, chỉ cần cố thêm một chút, trời đất sẽ mở cho hắn một con đường.
Nhưng trời đất chưa từng vì ai mà mềm lòng.
Hắn thấy bản thân kiếp trước bấu víu lấy chút hy vọng mong manh như người sắp chết đuối nắm lấy sợi rơm.
Sợi rơm ấy không cứu được hắn.
Chỉ khiến hắn chìm sâu hơn.
“Hahaha!
Tiếng cười bật ra từ cổ họng Trịnh Hạo, vang vọng chói tai giữa không gian tĩnh lặng.
Tiếng cười ấy không phải vui.
Cũng không phải bi thương.
Mà giống như thứ gì đó bị ép đến cực hạn rồi nổ tung.
Đám người xung quanh, dù đang nghiến răng tiến bước hay đang ngập trong vui sướng vì ánh sáng rực rỡ quanh thân, đều bị tiếng cười làm kinh động.
Tất cả đồng loạt quay đầu.
Nhưng họ chỉ thấy một gương mặt ẩn trong bóng tối, không rõ biểu cảm.
Có kẻ khẽ lắc đầu.
“Lại thêm một người điên vì thất vọng.
Chuyện này không hiếm.
Mỗi lần khảo nghiệm tư chất, đều có người sụp đổ.
Có người gào khóc.
Có người ngã quỵ.
Có người từ đó tự ti cả đời.
Rất nhanh, ánh mắt đám đông lại quay về phía trước.
Bởi ở giữa Nguyệt Quang Hồ, những kẻ được chọn đang dần tách ra khỏi số đông.
Ban đầu, tất cả cùng nhau bước đi.
Nhưng do mệnh số khác biệt, từng người từng người bị bỏ lại phía sau.
Giống như con đường đời luôn có ngã rẽ.
Trên đời này, chưa từng có hai người thật sự nắm tay nhau đi hết cả cuộc đời.
Đa số con đường, vẫn phải tự mình bước.
Cô độc trong nhân sinh không hẳn là điều xấu.
Nó đại diện cho việc ngươi đủ năng lực tự hoàn thành những việc quan trọng nhất.
Con người sợ cô độc.
Nhưng họ không biết, những kẻ quen với cô độc lại ít khi sụp đổ trước biến cố.
Họ đã quen tự mình đứng dậy.
Thử hỏi trong lịch sử, những nhân vật đỉnh thiên lập địa, có ai không từng vào sinh ra tử?
Không từng có đồng hành?
Nhưng khi đứng trên đỉnh cao, bên cạnh họ còn lại bao nhiêu bóng hình xưa?
Quyền lực càng cao, bóng người càng ít.
Đỉnh núi luôn lạnh.
Hai canh giờ sau.
Khảo nghiệm gần như kết thúc.
Những tiếng thở dài thườn thượt vang lên trong đám đông.
Hà Gia gia chủ – Trịnh Hà Sơn – ánh mắt không giấu nổi sự tiếc nuối.
Hai đứa con của ông ta đều đạt Ất đẳng tư chất.
Thiên tài.
Nhưng cả hai đều chỉ thiếu một bước để chạm đến Giáp đẳng trong truyền thuyết—tư chất mà các đời tộc trưởng mới đạt được.
Chỉ một bước.
Một bước, lại là cả đời.
Ngược lại, bên Khúc Gia, Trịnh Khúc Hào bước ra khỏi tầng sáng với ánh bạc nhạt bao phủ quanh thân.
Giáp đẳng!
Dù chỉ là Giáp đẳng thấp nhất.
Nhưng Giáp đẳng vẫn là Giáp đẳng.
Ranh giới ấy như một vết chém rạch ngang trời đất, phân cách rõ ràng kẻ trên và người dưới.
Trịnh Hà Sơn năm xưa cũng vì thiếu một bước ấy mà cả đời cam chịu mất đi vị trí tộc trưởng.
“Khúc huynh, chúc mừng!
“Nghĩa tử quả nhiên là long phượng trong loài người!
“Khúc Gia hậu sinh khả úy, tại hạ ngưỡng mộ vạn phần!
“Sau này mong Khúc huynh chiếu cố nhiều hơn!
Tiếng cười vang không ngớt.
Các bô lão thi nhau kéo gần quan hệ với Khúc Gia.
Đan dược.
Nguyên thạch.
Cổ thạch.
Ra tay hào sảng, ai cũng muốn thể hiện thành ý.
Bên kia, Hà Gia âm trầm như mây đen trước bão.
Ai ở Trịnh Gia Thành không biết Hà Gia và Khúc Gia từ lâu đã có hiềm khích?
Tiếng cười vui vẻ như từng mũi kim đâm vào tai Hà Gia nhân.
Trịnh Hà Sơn siết chặt tay áo.
Nếu không phải vì phong độ, có lẽ ông ta đã nổi giận.
Ông ta cảm nhận được nguy cơ.
Thể chế trong gia tộc vốn đã nghiêng về phía có tư chất cao.
Nếu Khúc Gia nắm được tộc trưởng đời sau, cán cân sẽ hoàn toàn lệch.
Đúng lúc ấy—
Trong Nguyệt Quang Hồ, ở nơi ít người chú ý, Trịnh Hà Kiêu lặng lẽ lấy ra một viên Cổ Thạch.
Cổ thạch huyết hồng.
Toàn thân ẩn ẩn phát ra tà khí.
Hắn vừa mới bước vào Thoát Phàm, nhưng lại có thể thuần thục vận dụng cổ thạch.
Hiển nhiên đã được đào tạo trước.
Chỉ thấy hắn khẽ vận lực.
Huyết sắc lan ra, hòa vào tầng sáng.
Đan điền vốn ổn định lại bắt đầu dao động, hấp thu thêm từng tia số mệnh chu thiên.
Áp lực trên người hắn dần buông lỏng.
“Đây là…?
Đám người chấn động.
Trịnh Hà Kiêu vốn đã đến cực hạn, nay lại phát sinh biến hóa.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn trường, hắn bước thêm một bước.
Ánh bạc nhạt xuất hiện.
Trên cao, tộc trưởng và các bô lão đồng loạt biến sắc.
Kịch bản vốn đã định—Khúc Gia tám chín phần nắm giữ tương lai—nay lại bị xé rách.
Một trình giảo kim bất ngờ giết ra.
Không khí trên sân như đông cứng.
Những kẻ vừa nịnh bợ Khúc Gia bỗng trở nên trầm mặc.
Cân nhắc thiệt hơn.
Nhưng lên thuyền không dễ xuống.
Ai đã công khai đứng về phía Khúc Gia, giờ chỉ có thể cắn răng tiếp tục.
Ngược lại, những người còn trung lập thầm thở phào.
Theo tộc trưởng mà đến, từ đầu đến cuối không nghiêng bên nào, giờ lại thành cao minh.
Thế sự xoay chuyển chỉ trong chớp mắt.
Bên trong tầng sáng.
Trịnh Hà Lâm đứng đó.
Gương mặt trắng bệch.
Đôi mắt đầy tơ máu.
Chân tay hắn phát ra tiếng kẽo kẹt như xương đang vỡ.
Hắn đã đến cực hạn.
Nhưng khi nhìn thấy Trịnh Hà Kiêu vượt lên một bước, hắn như bị kích thích điên cuồng.
“Đứng lên… đứng lên cho ta!
Hắn gào thét trong lòng.
Hai mắt đỏ ngầu.
Hắn muốn chống lại số mệnh.
Muốn chứng minh rằng hắn không thua.
Muốn chứng minh rằng huyết mạch của hắn không kém ai.
Nhưng đôi chân đã sớm rách toạc.
Vết thương sâu đến tận xương.
Mỗi lần cố gượng dậy, máu lại chảy ra.
Hắn không từ bỏ.
Chỉ đến khi cơ thể hoàn toàn vô lực.
“Đến đây… ta chỉ đến được đây thôi sao…”
Giọng nói trong lòng hắn vỡ nát.
Thân thể nghiêng đi.
Phịch.
Ngã xuống.
“Có người ngất!
Giám sát tu luyện giả vội vàng chạy tới.
Khi nhìn rõ, ngay cả họ cũng lạnh sống lưng.
Hai chân Trịnh Hà Lâm đầy vết rách, có chỗ thấy xương.
Hắn đã cố đến mức tự hủy thân thể.
“Trị liệu sư!
Mau gọi trị liệu sư!
Tiếng gọi vang lên, nhưng giữa tiếng cười nói và xôn xao, nó nhỏ bé đến đáng thương.
Bên ngoài, Hà Gia người đã vây quanh Trịnh Hà Kiêu, vui mừng rời đi.
Không một ai quay đầu nhìn Trịnh Hà Lâm.
Ngay cả tu luyện giả giám sát từ đầu đến cuối cũng cảm thấy lạnh sống lưng.
“Hào môn vô tình… quả không phải nói suông.
Trong một thể chế đặt tư chất lên trên hết, con người dễ dàng bị biến thành công cụ.
Khi ngươi có giá trị, ngươi là thiên tài.
Khi ngươi không còn giá trị, ngươi chỉ là cái bóng.
Trịnh Hạo đứng ở phía xa, nhìn tất cả.
Hắn không tiến lên.
Cũng không quay lưng.
Ánh mắt hắn sâu như giếng cổ.
Hắn đã hiểu.
Thể chế bất công không sụp đổ ngay.
Nó sụp đổ khi quá nhiều người bị bỏ lại phía sau.
Khi oán khí đủ dày.
Khi những kẻ bị coi thường bắt đầu tỉnh lại.
Và hắn—
Sẽ không còn là kẻ quỳ dưới chân thể chế ấy nữa.
Hắn sẽ đứng lên.
Không phải để cầu xin công bằng.
Mà để tự tay tạo ra nó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập