“Hahaha, Trịnh Hạo, ngươi còn chạy đi đâu cho thoát!
Tiếng cười cuồng ngạo xé rách màn đêm, dội vào vách núi, vọng lại từng hồi như tiếng quỷ khóc.
Gió bấc thổi qua rặng Thanh Sơn, cuốn theo tuyết vụn và mùi máu tanh nồng nặc.
“Trịnh Lão Ma, còn không mau giao ra Trường Hà Chi Nguyên!
Bọn ta sẽ để ngươi được chết toàn thây!
“Lưới trời lồng lộng, thiên hạ chính đạo đã sớm giăng thiên la địa võng.
Hôm nay ngươi mọc cánh cũng đừng hòng thoát!
“Trịnh Hạo, thay vì vùng vẫy vô ích, chi bằng cam chịu đi!
Từng lời, từng chữ như mũi giáo sắc bén đâm thẳng vào không trung lạnh lẽo.
Bốn phương tám hướng, vô số thân ảnh đứng sừng sững giữa màn tuyết trắng.
Kiếm quang chập chờn, pháp bảo lơ lửng, sát khí ngập trời đan thành một tấm lưới vô hình khóa chặt cả thiên địa.
Ở trung tâm vòng vây, Trịnh Hạo đứng lặng.
Tóc hắn dài, tán loạn trong gió, từng sợi dính máu bết lại trên gương mặt tái nhợt.
Trường bào đen đã rách nát không còn hình dạng, vết thương chằng chịt từ vai xuống bụng, từ lưng ra ngực.
Máu tươi thấm qua lớp vải, nhỏ từng giọt xuống nền tuyết, nhuộm thành những đóa hồng u ám giữa sắc trắng lạnh lẽo.
Nhìn từ xa, hắn giống như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Nhưng nếu ai đủ bình tĩnh nhìn vào đôi mắt kia, sẽ không thấy điên cuồng, không thấy sợ hãi.
Chỉ có bình lặng.
Bình lặng đến mức khiến người khác rùng mình.
Hắn cúi đầu nhìn thân thể mình, nhìn từng dòng huyết dịch đang rút cạn sinh cơ.
Rồi hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đang bị mây đen nuốt trọn.
“Cuối cùng… vẫn là thất bại.
Giọng nói khẽ khàng, như than thở, lại như đang nói thay cho cả một đời.
“Hahaha…”
Tiếng cười bật ra, khàn đục mà vang dội.
“Rõ ràng… chỉ còn thiếu một bước.
Chỉ một bước nữa thôi, ta có thể phá bỏ gông xiềng, chân chính bước vào Tôn Giả cảnh…”
Hắn siết chặt tay.
“Thiên ý… thiên ý thật bất công!
Ầm!
Sấm sét đột ngột nổ vang.
Mây đen cuồn cuộn tụ lại thành vòng xoáy trên đỉnh đầu hắn.
Như thể thiên địa đang giận dữ, đang phủ quyết sự tồn tại của kẻ dám nghịch mệnh.
Trịnh Hạo đứng giữa cuồng phong, thân hình cao lớn cô độc như một cột trụ đỏ máu giữa biển tuyết.
Máu hắn chảy, thấm vào đất, lan thành dòng nhỏ, nhuộm đỏ sơn lâm.
Mùi máu hòa lẫn với khí lạnh khiến lòng người run rẩy.
Hắn là ai?
Hắn là Trịnh Hạo.
Là Vạn Đấu Ma Quân.
Kẻ từng tung hoành trăm trận, đánh nát vô số tông môn, dẫm lên xương khô mà bước.
Từng có một thời, chỉ cần nghe tên hắn, trẻ nhỏ khóc đêm cũng nín lặng, chính đạo tu sĩ phải đóng cửa sơn môn.
Một đời nghịch thiên mà đi.
Một đời không chịu cúi đầu.
Hắn nhìn quanh Thanh Sơn lần cuối.
Những gương mặt kia – có kẻ từng bị hắn chém đứt cánh tay, có kẻ từng bị hắn cướp bảo vật, có kẻ mang thù diệt môn.
Cũng có kẻ chỉ vì danh tiếng, vì hai chữ “chính đạo”, mà muốn dùng đầu hắn làm bậc thang lên cao.
Sát khí dày đặc như biển.
Trịnh Hạo nhoẻn miệng cười.
“Nhất bách tung hoành vang thiên hạ,
Chính kỳ vây công đoạn sinh cơ.
Lai lãng thiên hà giang đại hải,
Thị lai thì khứ tứ bách tái.
Huyết vân ma khí mạn già thiên,
Khí xả tàn khu hoán bạch thời,
Bạch thời nhất niệm tái tân sinh.
Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ lại vang vọng trong lòng mỗi người như tiếng chuông cổ.
Khoác bào tung bay trong gió, hắn nhìn thiên khung tối sầm.
“Ngửa đầu thấy trời cao lồng lộng.
Cúi đầu, giang cánh thành lồng giam.
“Ta Trịnh Hạo từng buồn qua, từng vui qua.
Từng vì người khác mà đau lòng, từng vì bản thân mà bi ai.
Hắn dừng lại, ánh mắt sâu như vực thẳm.
“Riêng hối hận… chưa từng.
Một câu nói đơn giản, nhưng nặng tựa nghìn cân.
“Nếu được chọn lại, ta vẫn sẽ đi con đường ấy.
Chỉ là… sẽ đi đẹp đẽ hơn.
Trong tay hắn, Trường Hà Chi Nguyên khẽ rung.
Đó là một khối tinh thể trong suốt như lưu ly, bên trong dường như có sóng nước cuồn cuộn.
Nhìn kỹ sẽ thấy đó không phải nước, mà là vô số mảnh ký ức, vô số mảnh thời gian đang va chạm.
Đại dương dâng trào, tinh quang chớp tắt.
Quang Âm Trường Hà – truyền thuyết nói rằng, đó là nơi ghi lại mọi quá khứ, mở ra mọi tương lai.
Trường Hà Chi Nguyên – hạch tâm của dòng sông ấy.
Tối cường bảo vật trong thiên địa.
Có thể lùi về quá khứ.
Có thể tiến tới tương lai.
Có thể thay đổi định cục.
Có thể xoay chuyển càn khôn.
Bao nhiêu người hôm nay vây giết hắn, cũng chỉ vì thứ này.
Trịnh Hạo nhìn nó, trong lòng lần đầu tiên sau trăm năm sinh ra một tia chờ mong.
“Đương thời niên thiếu tâm chưa tỏ,
Đỉnh thiên lập địa chí cao hướng.
Chuyển đầu thành bại hóa hư không…”
Máu hắn cạn dần.
Mỗi giọt huyết quang rơi xuống đều mang theo một phần lực lượng rời đi.
Hắn biết, dù không muốn thừa nhận, mình đã rơi vào vạn kiếp bất phục.
Đúng lúc ấy, bên cạnh hắn vang lên một giọng nói khàn khàn.
“Trịnh Hạo… mau rời đi.
Ta sẽ cản bọn chúng.
Trịnh Hạo khẽ giật mình.
Người đứng cạnh hắn là một lão nhân áo xám, tóc bạc rối tung, thân thể đầy vết thương.
Máu tươi chảy ướt cả ngực áo.
Kinh Tuyệt Ma Tiên.
Biệt hiệu:
Tinh Toái Lão Ma.
Địch thủ cả đời của hắn.
Hai người từng tranh một đóa hoa phàm mà đánh đến thập tử nhất sinh.
Sau này vì một chỗ phúc địa mà lập sinh tử quyết.
Lại có lúc cùng nhau bị chính đạo truy sát, bôn tẩu khắp thiên hạ.
Trước là thù.
Sau là bạn.
Cuối cùng… là tri kỷ.
“Trịnh Hạo, ngươi biết ta nói ra chưa từng rút lại.
” Tinh Toái khẽ cười, dù môi hắn đã tái nhợt.
“Ngươi và ta… nói là kẻ thù tranh sống chết, nhưng ta lại thấy chúng ta càng giống nhau.
“Bị thế gian ruồng bỏ, nhưng không chịu khuất phục.
“Nhìn ngươi… ta biết mình không cô độc.
Gió lạnh thổi qua.
“Quãng thời gian gặp ngươi… là quãng thời gian vui vẻ nhất của ta.
“Trịnh Hạo, nếu có thể… hãy thay ta nhìn ngắm thế gian.
Trịnh Hạo nhìn hắn.
Trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc đã lâu không gọi tên.
“Tinh Toái… bản tọa ân oán phân minh, chưa từng muốn nhận ân tình.
Tinh Toái bật cười, ho khan ra máu.
“Vậy thì… coi như ta trả lại nợ cũ.
Nói xong, hắn vung tay.
Hồ lô rượu bay vút ra, đập mạnh vào ngực Trịnh Hạo, một lực đạo nhu hòa mà bá đạo lập tức đẩy Trịnh Hạo rời khỏi trung tâm chiến trường.
“Đi!
Sát chiêu từ bốn phía ập tới.
Kiếm quang vạn dặm như sóng thần trút xuống.
Mặt đất rung chuyển, nứt toác thành vô số khe sâu.
Nơi hai người đứng biến thành hố lớn chằng chịt như mạng nhện.
“Đừng nói nữa!
” Tinh Toái gầm lên.
“Nếu ngươi không đi, sẽ không kịp!
Ánh mắt hắn sáng rực, mang theo quyết tuyệt.
Trịnh Hạo dừng lại giữa không trung.
“Tinh Toái… tạ ơn ngươi, lão bằng hữu.
Nhưng thay vì xoay người bỏ chạy, hắn lại làm một việc khiến tất cả kinh ngạc.
Trường Hà Chi Nguyên trong tay hắn bỗng biến mất.
Chớp mắt sau, nó xuất hiện trước mặt Tinh Toái.
“Trịnh Hạo!
Ngươi muốn làm gì?
Tinh Toái biến sắc.
“Trường Hà Chi Nguyên trong tay ta… vô dụng.
” Trịnh Hạo cười nhạt.
“Chi bằng giao cho ngươi.
“Biết đâu… ngươi lại trở thành kẻ thứ hai sau Lai Khứ Tôn Giả, được chiêm ngưỡng chân diện mục của Quang Âm Trường Hà.
Đám chính đạo phía dưới lập tức đại loạn.
“Ngăn hắn lại!
“Đồ ma đầu đáng chém vạn mảnh!
Nhưng đúng lúc ấy—
“Dừng tay!
Một tiếng quát vang lên, xuyên thủng màng nhĩ tất cả tu sĩ.
Khí tức khủng bố từ trời giáng xuống.
Không trung chấn động, mặt đất rung chuyển.
Tất cả tu sĩ đồng loạt bị ép quỳ xuống, linh lực đông cứng.
Vị trí Tinh Toái Lão Ma đứng đột ngột nổ tung.
Sóng xung kích quét ngang, hất bay toàn bộ chính đạo quần hùng.
Khói bụi mù mịt.
Trong biển máu và tuyết trắng, Trường Hà Chi Nguyên phát ra ánh sáng rực rỡ chưa từng có.
Thời gian… như ngưng lại.
Trịnh Hạo nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng bỗng sinh ra một ý niệm điên cuồng.
Nếu thiên địa không dung ta,
Nếu mệnh số đã định đoạn,
Vậy thì…
Ta sẽ tự tay xé rách nó.
Hắn vươn tay.
Ánh sáng từ Trường Hà Chi Nguyên bùng nổ, nuốt trọn thân ảnh hai người giữa bão tố.
Bầu trời tối đen bỗng bị xé toạc một khe sáng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ, Trịnh Hạo chỉ nghe thấy tiếng cười của Tinh Toái vang lên giữa thiên địa.
Hào sảng.
Không hối hận.
Rồi tất cả chìm vào hư vô.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập