Chương 6: Ngoài ý liệu

Dương Liệt thầm nhủ trong lòng một câu.

Xét về sức mạnh và đa dạng chủng tộc như này chắc không chỉ riêng Địa Cầu thôi, khả năng còn có tinh cầu hoặc thế giới khác.

Loại này so với phim ảnh hay tiểu thuyết kiếp trước đều hơi giống nhau cả.

Nếu vậy thì chắc cũng có siêu năng lực hoặc tu tiên gì đó nhỉ?

Xuyên qua đến thế giới này có lẽ là cơ hội may mắn nhất của mình, mình sẽ từng chút một mà khám phá tất cả, trở nên tiêu dao tự tại!

"Còn về các cảnh giới hay hướng tu luyện thì quá nhiều, với thực lực của ngươi bây giờ biết nhiều không tốt đâu.

Với lại ngươi cũng sắp trở về Nhân giới rồi, sẽ được tiếp xúc sớm thôi.

"Đang đi thì Hùng Bá Hổ khẽ dừng chân lại kêu mọi người ngừng bước.

Hắn thấy phía bên kia lối đi xuất hiện từng làn sương mù bay tới.

"Có khói!

"Chỉ trong tích tắc, mọi thứ đều bị che phủ bởi sương mù xám xịt.

Trong hang tối, làn sương này khiến tầm nhìn bị hạn chế cực thấp, chỉ còn thấy được khoảng ba đến bốn năm mét.

"Sương mù từ đâu đến vậy?"

Hùng Bá Hổ cảnh giác quan sát bốn phía, không quên nhắc nhở với cả nhóm.

"Các ngươi cẩn thận, sương mù này xuất hiện đột ngột ắt có điểm kỳ quái.

Trước mắt tất cả tập trung quan sát mọi hướng, có nguy hiểm gì thì la lên!

"Dương Liệt vốn đã bịt mắt nên cũng không biết là có sương mù hay không.

Dù sao cậu cũng có thứ ăn gian, bản thân cậu chỉ cần đem ý thức mình vào lãnh địa của Bạch Huyền ngồi quan sát qua màn hình là có thể thấy được mọi thứ rõ mồn một, đó là lí do vì sao dù cho có đeo khăn bị mắt thì Dương Liệt vẫn có thể đi suốt quãng đường.

Sương mù sao?

Nhưng màn hình lại không có hình gì liên quan tới sương mù cả, vậy là thứ này có thể xuyên thấu sương mù để quan sát hết thảy sao?

Nếu đúng là như vậy thì mình ôm chân được đại lão rồi.

Nhắc mới nhớ, đại lão đồng hành chỉ dậy đồ đệ, sao mình thấy cốt truyện này quen thế nhỉ?

Dương Liệt lắc đầu không nghĩ thêm nữa.

Việc đầu tiên cậu làm chính là làm quen với Tà Khí đang liên tục xâm nhập vào cơ thể.

Khi sương mù xuất hiện, mật độ Tà Khí xung quanh cũng tăng lên không ngớt, khiến lượng lớn khí chui vào trong mà cậu không thể kiểm soát nổi.

Bạch Huyền ngồi trên vương tọa nhìn cậu đang chật vật tiêu hóa Tà Khí mà khẽ thở dài.

Hắn thấy nếu không giúp thì với tốc độ hấp thụ chậm chạp này, Dương Liệt chắc chắn sẽ bị ô nhiễm, vì vậy hắn đã mở miệng nói.

"Ngươi nếu tin tưởng ta thì hãy chia bớt Tà Khí sang cho ta.

"Tà Khí tuy có thể dùng để tu luyện, nhưng nếu không biết cách điều phối thì rất dễ bị phản phệ.

Theo quan sát nãy giờ, hắn thấy Dương Liệt không có thiên phú tu luyện với loại sức mạnh này.

Có lẽ cậu hợp với kiểu tu truyền thống của nhân loại hơn.

Con người và quỷ vốn khác nhau, sao có thể tu luyện công pháp của đối phương chứ?

Bạch Huyền khẽ cười trong lòng.

Với lại, hắn cũng e sợ rằng nếu Dương Liệt cứ tiếp tục tu luyện theo hướng tà môn này, khi đến thế giới nhân loại sẽ bị chính phủ phát hiện và tiêu diệt.

Cho nên hắn đã lừa cậu.

Một khi cậu chia sẻ Tà Khí cho hắn, hắn sẽ hút hết tất cả để thanh lọc cơ thể cho cậu.

Chỉ là thực tế, hắn hoàn toàn không thể tự hút Tà Khí từ người Dương Liệt, trừ khi đối phương tự nguyện chia sẻ.

Nghĩ tới đây, hắn lại nhớ tới hình dáng của hệ thống lúc đối đầu mà nghiến răng ken két.

Thứ đồ vật khốn kiếp!

Rốt cuộc nó đã làm gì mà khiến cho ta và Dương Liệt lại liên kết khế ước Chân Hồn thế này?

Một khi Dương Liệt chết, ta cũng sẽ chết theo.

Mẹ nó, giờ vận mệnh ta lại gắn liền với tên khốn này rồi!

"Được.

nhưng mà làm sao chia sẻ?

Ngươi nói nhanh lên, ta không trụ nổi nữa rồi!

"Giọng nói khó nhọc vang lên khiến suy nghĩ của Bạch Huyền cắt ngang.

Hắn quay sang thấy Dương Liệt đang ngồi thiền, trán đầy mồ hôi, mí mắt rung rẩy, biết rõ cậu đã đến giới hạn, hắn liền vội nói.

"Chạm vào tay ta, trong lòng ý nghĩ rũ bỏ mọi cảnh giác với ta!

"Dương Liệt hiện tại đang rất khó chịu nên cũng không suy nghĩ gì thêm mà lập tức làm theo.

Khi cậu đưa lòng bàn tay phải ra chạm vào tay của Bạch Huyền, ngay lập tức luồng Tà Khí đang tràn ra ngoài bắt đầu chảy ngược về phía hắn.

Thế nhưng, ngay khi cậu vừa kịp thở phào nhẹ nhõm vì áp lực giảm bớt, thì lại phát hiện Bạch Huyền không hề có ý định dừng lại.

Hắn tiếp tục hút sâu vào trong cơ thể Dương Liệt, như muốn vắt khô từng chút năng lượng cuối cùng của cậu.

Cảm giác đó giống như đối diện với một cái hố đen không đáy, không ngừng nuốt chửng mọi thứ khiến cậu kinh hãi thất sắc.

"Bạch Huyền, ta thấy ổn rồi, ngươi dừng lại đi!

"Dương Liệt nói với giọng hốt hoảng.

Cậu thực sự không muốn mất đi nguồn sức mạnh này.

Sức mạnh này là thứ duy nhất khiến cậu an tâm để phòng thân.

Một khi mất đi, cậu chỉ còn là một cô gái yếu ớt, rất dễ bị chà đạp và sỉ nhục.

Thấy Bạch Huyền không đáp lại, tốc độ hút lấy Tà Khí trái lại còn nhanh hơn khiến Dương Liệt bắt đầu sợ hãi.

"Bạch Huyền, đừng mà.

ta van xin ngươi, đừng tiếp tục nữa!

"Chỉ trong vài phút, lượng Tà Khí tích trữ trong cơ thể giờ đây chỉ còn chưa đến một phần.

Mặc cho cậu van xin thế nào, hắn vẫn cứ thản nhiên hút lấy.

Dương Liệt đã thử nhấc tay ra khỏi lòng bàn tay đối phương, nhưng tay cả hai như bị dính keo sắt, hoàn toàn không thể nào tách rời được.

Chưa đầy khoảnh khắc sau, Bạch Huyền đã hút sạch sành sanh, thậm chí hắn còn tự động hấp thụ tà khí từ bên ngoài mà không cần thông qua cơ thể Dương Liệt nữa.

Bạch Huyền mở mắt nhìn Dương Liệt đang trầm mặc.

Hắn khẽ thở dài, quay đi không một lời giải thích.

Giờ đây, một sợi xích khế ước đã bị đứt, hắn đã có thể tự tu luyện mà không cần phụ thuộc vào cậu.

Khế ước có tận mười tám lớp, hắn chỉ mới phá được lớp đầu tiên, vẫn còn mười bảy lớp nữa mới có thể hoàn toàn tự do.

Dương Liệt à Dương Liệt, coi như đây là bài học đầu tiên của ngươi đi.

Đừng bao giờ tin tưởng bất cứ ai.

Bên ngoài, Dương Liệt đang đi trong hang bỗng hai chân mất kiểm soát.

Cậu phải dựa người vào tường đá bên cạnh mà thở dốc.

Hai chân truyền tới cảm giác vô lực run rẩy, cả cơ thể mệt mỏi rã rời bao trùm.

Một nam sinh đi phía trước chú ý thấy hành động của cậu liền dừng lại thông báo cho mọi người.

Hắn tiến lại gần hỏi han.

"Này, ngươi bị sao vậy?

Có gì không khỏe ư?"

Dương Liệt mệt nhọc ngẩng đầu lên, giọng yếu ớt đáp.

"Không có gì, chỉ là thấy hơi mệt thôi.

"Nam học sinh nghe vậy liền đề nghị.

"Vậy có cần dừng lại nghỉ ngơi một chút không?"

Dương Liệt khẽ lắc đầu.

Cậu không muốn làm phiền người khác, càng hiểu rõ nếu dừng lại nghỉ ngơi tại đây, rất có thể sẽ bị quỷ dị tấn công bất ngờ.

Chính vì vậy, cậu cố gắng gượng dậy.

"Không cần đâu, chỉ là hơi choáng tí thôi, chúng ta tiếp tục đi thôi.

"Dương Liệt cố đứng vững để bước tiếp.

Đằng kia, Hùng Bá Hổ đã quan sát hết thảy mọi chuyện.

Hắn khẽ nhếch môi đầy ẩn ý rồi kêu mọi người tiếp tục khởi hành.

Trong lòng Dương Liệt không ngừng dò xét lại trạng thái cơ thể hiện tại.

Toàn thân bủn rủn, thiếu sức sống hoàn toàn khác với lúc nãy, cảm giác mệt mỏi cứ thế ập đến không ngừng.

Mệt quá.

chuyện này chắc chắn là do tên Bạch Huyền kia rồi.

Hắn không chỉ hút Tà Khí mà có khi còn vắt kiệt cả sinh lực của mình nữa.

Bây giờ Dương Liệt đã hoàn toàn không muốn nói chuyện với Bạch Huyền nữa, cậu nảy sinh sự cảnh giác cực độ với hắn ta.

Cả nhóm đi qua hết con đường đất thì thấy lối đi dần hiện ra những kiến trúc cổ.

Trước đó, đường đi chỉ là cái hang thô sơ không có dấu vết xây dựng, nhưng khi qua được nửa đoạn thì mặt đất đã được lát bằng gạch đá chạm khắc tinh xảo.

Họ càng đi về phía trước, không gian xung quanh càng thay đổi rõ rệt.

"Chúng ta sắp đến cửa hang rồi phải không?"

Người lên tiếng là một cô gái trong nhóm tên Ngọc Anh, cô đứng ở vị trí chính giữa đội hình.

"Không biết nữa, nhưng kiến trúc này giống với lúc mới vào, chắc đi khoảng ba phút nữa là ra được."

Người trả lời là Kỷ Minh Hạo, một nam sinh đeo kính cận, dáng người cao ráo, toát lên vẻ tri thức.

Hùng Bá Hổ đang dẫn đầu bỗng quay lại, mặt khó chịu gắt lên với hai người.

"Đừng có nói chuyện!

Các ngươi không sợ tạo ra tiếng động thu hút đám quỷ dị tới đây à?"

Nghe vậy, Kỷ Minh Hạo hơi tức giận.

Hắn nhìn Hùng Bá Hổ bằng ánh mắt đầy sát khí nhưng chỉ dừng lại ở đó.

Hắn thực sự không dám chửi hay ra tay với gã, vì hắn không có sức mạnh để đấu lại một kẻ dễ nổi nóng và hung hăng như Hùng Bá Hổ.

Kỷ Minh Hạo chỉ có thể nuốt trôi cục tức này vào lòng mà bước tiếp, nhưng ý nghĩ muốn giết chết gã đã bắt đầu nhen nhóm.

Mẹ nó cái thằng khốn này, dám làm mất mặt tao trước gái, tao nhớ kỹ ngày hôm nay rồi.

Bọn họ quẹo qua một khúc quanh thì phát hiện một lối vào dẫn đến một đại điện to lớn.

Khi cả nhóm tiến lại gần, làn sương mù xung quanh như bị một lực cản vô hình cố định lại bên ngoài, không thể xâm nhập vào trong.

"Các ngươi cẩn thận, nơi này khác với nơi chúng ta mới vào, con đường dường như đã thay đổi rồi.

"Hùng Bá Hổ dặn dò, nhưng hắn không tiến vào ngay mà kêu một người đứng sau lên phía trước.

"Này Ngô Khánh Dương, ngươi lên phía trước do thám đi, có gì nguy hiểm thì nhớ chạy lên trước chứ đừng có quay lại chỗ bọn ta!"

"Hả?

Sao lại là ta!."

Hùng Bá Hổ hơi nhíu mày nhưng rất nhanh hắn nghĩ ra được một thứ.

"Ngươi không muốn đi sao?

Hừ hừ vậy cũng được thôi, ta cũng rất từ bi nên sẽ cho ngươi hai sự lựa chọn, một là ngươi chọn bị ta đấm rồi quăng vào trong, hai là tự mình tiến vào trong."

"Không.

không cần đại ca ra tay đâu, ta tự đi được.

ha ha."

Ngô Khánh Dương xua tay, mặt cười gượng gạo.

Hắn nuốt nước bọt rồi run rẩy bước vào trong đại điện.

Cả nhóm cảnh giác đi chậm rãi theo sau, cách xa Ngô Khánh Dương khoảng bảy mét để dò xét.

Khắp hai bên trái phải là những bộ giáp kín mít từ đầu đến chân, tay cầm kiếm chống đất uy nghiêm.

Những ngọn đèn trường minh thắp sáng mọi ngóc ngách.

Càng đi sâu, các bộ giáp càng đứng sát nhau hơn, khoảng cách từ ba bốn mét giờ chỉ còn lại chưa đầy hai mét.

Đi thêm một đoạn, bọn họ thấy phía trước bị một màn sương đen bao phủ.

Hùng Bá Hổ từ phía sau kêu vọng lên.

"Này, ngươi đang làm gì đó?

Còn không mau đi tiếp đi!

"Ngô Khánh Dương đứng chần chừ trước màn sương, run sợ quay lại.

"Ta.

ta không dám."

"Ta nói đi thì đi cho ta!

Ngươi không dám thì liên quan gì tới ta?"

Hùng Bá Hổ trợn mắt đe dọa.

"Nếu không chịu đi tiếp, ngươi có thể quay lại, nhưng đợi khi thoát khỏi nơi này trở về trường thì đừng mong sống yên ổn!

"Nghe lời đe dọa đó, Ngô Khánh Dương càng run sợ hơn.

Hắn biết rõ lời của Hùng Bá Hổ là thật, nếu hắn trở thành nạn nhân bị gã bắt nạt thì coi như đời này tiêu tùng.

Ngô Khánh Dương đứng trước làn sương đen, nuốt nước bọt rồi thử chạm tay vào.

Nhưng khi tay sắp chạm tới, làn sương đó bỗng co rút lại rồi tán vào vách tường hai bên, biến mất như chưa từng xuất hiện.

Ngô Khánh Dương bàng hoàng nhưng nhanh chóng thở phào.

Biến mất cũng tốt, vậy là khỏi lo bên trong sương có cái gì.

Hắn ngước mắt nhìn lên định đi tiếp thì phát hiện phía trước đã hết đường.

Thay vào đó hắn và cả nhóm đều kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.

Ngay trước mắt họ là một vương tọa uy nghi, bên trên ghế ngồi không phải có người ngồi, mà là một cỗ quan tài đen to lớn được dựng đứng, nắp quan tài hướng thẳng về phía bọn họ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập