Chương 5: Chia nhóm

Uyên Ngọc khẽ dò hỏi Dương Liệt.

"Xé cái này đi là ngươi có thể thoát ra sao?"

Nhìn thấy hai lá bùa vàng đang tỏa ánh sáng đỏ nhạt, trong mắt Dương Liệt liền hiện lên tia hy vọng.

Không chần chừ, cậu gật đầu xác nhận.

"Chính xác.

"Uyên Ngọc dứt khoát xé đi lá bùa đầu tiên.

Hành động của cô khiến Diệp đứng bên cạnh ngẩn người.

Cô thực sự không tin được lớp trưởng của mình lại có thể làm thế mà không chút đề phòng nào.

Nhưng khi Diệp liếc mắt nhìn lên Dương Liệt, ý định cảnh giác ban đầu cũng biến mất.

Suy cho cùng, cô cũng không có lá gan để trái lời người thiếu nữ thần bí trên kia, vì vậy cô cũng nhắm mắt xé đi.

Khi cả hai xé xong thì nhìn lên trên cứ thế cả ba người cứ thế nhìn nhau trân trân.

Vài giây trôi qua, Dương Liệt vẫn bị treo lơ lửng ở đó, không có dấu hiệu gì là sẽ rơi xuống.

Cậu nghi hoặc nói thầm trong ý thức.

"Bạch Huyền, bùa xé rồi, sao vẫn chưa thoát ra được vậy?"

Bạch Huyền kế bên chống cằm suy nghĩ, không đáp lại.

Hắn cũng đang thắc mắc vì sao lá bùa đã xé, trận pháp cũng đã tan biến mà sợi xích vẫn trơ ra đó.

Trong khi Bạch Huyền còn đang đăm chiêu suy nghĩ, thì tiếng la hét từ phía đám học sinh đằng xa bỗng vang lên xé toạc không gian.

Tất cả những người lúc nãy còn đang ôm chân khóc lóc đột nhiên nhao nhao chạy thục mạng về phía sâu trong hang, hướng về chỗ của bọn hắn.

Uyên Ngọc và Diệp ngơ ngác nhìn đám bạn học đang đổ xô tới.

Dương Liệt bị treo trên cao nên thấy được toàn cảnh, bên kia vô số thân ảnh đen xì từ cái lỗ nhỏ ở cánh cửa đang tràn vào bên trong.

Chúng như một loại chất lỏng, phảng phất giống cái bóng dưới chân nhưng lại hóa thành thực thể, chảy lênh láng như nước.

Khi vào hẳn bên trong, vũng đen sì đó dần tách ra, hóa thành vô số hình thù dị hợm.

Ánh lửa phập phồng của ngọn đuốc chiếu thẳng vào đám sinh vật kia.

Chúng dường như đang sao chép hình ảnh của chính những học sinh có mặt tại đây.

Ban đầu chỉ có hai ba con, nhưng theo sự tràn vào của dòng nước đen, chúng nhân lên thành hàng chục, tựa hồ muốn nhấn chìm tất cả mọi thứ.

Dương Liệt thu hết mọi thứ vào tầm mắt.

Cậu thực sự không biết mấy thứ kia là gì, nhưng cảm giác bọn chúng mang lại hơi giống với lũ quái vật mà cậu từng đụng độ trước kia.

Nếu so với những thứ to lớn trên trời hay sinh vật dưới đất mà cậu từng thấy, thì loại này căn bản chẳng có gì đáng sợ, chỉ là hơi đông một chút mà thôi.

Dù vậy, cậu cũng khá tò mò nên khẽ hỏi với Bạch Huyền.

Dù sao thì biết kẻ địch là gì cũng dễ đối phó hơn.

"Cái đống kia là gì vậy Bạch Huyền?"

Bạch Huyền liếc nhìn màn hình, cười khẩy nói với Dương Liệt.

"Cũng như ta, đều là Quỷ.

Chỉ có điều ta khác bọn chúng, ta có trí tuệ và cấp bậc cao hơn hẳn.

Với lại mấy thứ này.

thậm chí còn chả xứng để làm thức ăn cho ta.

"Dương Liệt gật đầu rồi tiếp tục nhìn thẳng xuống mấy thứ dưới kia.

Theo sự quan sát của cậu, lũ quỷ dị kia cũng phát hiện có một ánh mắt từ trên cao, chúng nhếch mép cười tận khóe miệng, ngẩng đầu lên đối diện.

Chỉ là, khi con mắt chúng chạm phải bóng người bị treo trên kia thì nụ cười hơi cứng lại, mồ hôi vốn không nên có lại xuất hiện trên trán của bọn chúng.

Dương Liệt hai mắt đối mặt với bọn chúng, đột nhiên cảm thấy có một thứ gì đó xâm nhập vào cơ thể.

Nó lạnh lẽo và mang theo vô số thứ tiêu cực.

Bạch Huyền đang ngồi yên thì bỗng đứng dậy, miệng hơi nhếch lên.

"Tà Khí!

Vậy mà lại là Tà Khí.

Dương Liệt, mau thả lỏng cơ thể, cố gắng hấp thụ mấy thứ này, thứ này đều là tốt đấy!

"Dương Liệt mặt lộ vẻ khó hiểu nhưng cũng làm theo lời nói của Bạch Huyền.

Dù sao thì cậu chẳng có gì để mất, cơ thể này cũng đâu phải của cậu, nếu nói thẳng ra thì bản thân cậu hiện tại là kẻ chiếm đoạt thì đúng hơn.

Theo lời của Bạch Huyền, cả cơ thể cậu thả lỏng ra hoàn toàn, suy nghĩ nhẹ bẫng như mây trôi.

Cảm giác lạnh lẽo xâm nhập càng lúc càng nhiều, và theo đó, một ý nghĩ tiêu cực, khát máu cũng nhen nhóm đi lên.

"Đủ rồi!

Tiếp theo ngươi làm theo sự chỉ dẫn của ta."

Bạch Huyền phóng ra khỏi không gian ý thức của Dương Liệt.

"Điều phối Tà Khí trong cơ thể thẳng lên trên trán, tụ thành năng lượng mà phóng ra!

"Bạch Huyền vừa chỉ dẫn, vừa không quên lấy tay ấn lên trán để điều động giúp Dương Liệt.

Với việc có người hỗ trợ, sự kiểm soát và cách vận hành luồng khí lạ lẫm này cũng trở nên tốt hơn.

Dương Liệt mở bừng mắt ra, ánh sáng nhạt từ mắt phát ra lúc đầu là màu xanh, sau đó chuyển dần sang màu đỏ rực.

Đi kèm với đó là một khí tức nguy hiểm bao trùm lấy toàn thân.

Dương Liệt cảm giác ý muốn khát máu càng lúc càng mãnh liệt, biểu cảm trên khuôn mặt cũng thay đổi theo, trở nên điên cuồng.

"Ngươi xem kĩ đây, chiêu này tuy không có sát thương nhưng lại có thể dọa chết mấy thứ kia!

"Bạch Huyền nhấc tay khỏi trán Dương Liệt.

Theo đó, một luồng khí từ người cậu thoát ra, hai màu trắng đen đan xen bao trùm lấy khắp hang động này.

Những quỷ dị kia khi mắt đối mặt với người trên cao thì phát hiện không gian xung quanh đã thay đổi.

Không còn là hang động trước đó mà đã biến thành một không gian trắng đen u ám.

Từng cái xúc tu ngoi lên từ dưới chân, trên không trung xuất hiện những mặt đồng hồ đang chạy với kim di chuyển cực nhanh.

Chính giữa trời, một cái đồng hồ có con mắt nằm ở giữa nhìn xuống bọn chúng.

Dương Liệt nhìn khắp nơi chỉ còn lại hai màu trắng đen mà nói thầm trong đầu.

"Đây lại là gì?"

Bạch Huyền đáp lại cậu.

"Vạn Nhận Âm Gian Tỏa Phong Trận!

Là một chiêu thức khiến người xung quanh đều bị ảo giác, lấy bản thân người thi triển làm trung tâm mà triển khai.

Ở đây sẽ phóng đại mọi thứ đáng sợ nhất trong lòng mục tiêu ra ngoài.

Chỉ là Âm Khí hiện tại ít quá, chỉ duy trì được ba giây thôi, nhưng như vậy cũng đủ rồi.

"Không gian đột ngột nứt ra, mọi thứ tan biến đi, cảnh vật trở lại với hang động trước đó.

Chỉ là, từng con quỷ dị ban nãy giờ đã biến mất không thấy đâu.

Mọi người có mặt tại đây khi không còn nghe thấy tiếng động gì nữa mới run rẩy ngó ra sau.

Thấy quỷ dị đã biến sạch, họ khẽ hỏi người bên cạnh.

"Này, mấy thứ kia đâu rồi?"

"Ta không biết, ngươi thử ra ngoài xem sao.

"Từng tiếng thì thầm phát ra trong đám người.

Một nam sinh không chịu nổi sự ngột ngạt khi phải chen chúc nhau với đám đực rựa hít thở khó khăn, đã liều mình chạy ra ngoài để hít thở và xem xét tình hình.

"Này!

Quỷ biến mất hết rồi!

"Theo tiếng hô của nam học sinh kia, vài người cũng đánh bạo ra ngoài xem thử.

Lúc đầu chỉ vài người, giây sau cả chục người ồ ra.

Trong đám học sinh đó, có một người tóc trắng đeo khăn bịt mắt đi theo sau cùng.

Uyên Ngọc vẫn đứng đó, mắt dán chặt lên chỗ Dương Liệt từng bị treo.

Chỉ thấy cái vòng khóa lúc nãy đã bị tách làm đôi, còn bóng người ở trên thì đã biến mất từ lúc nào.

Chợt, một bóng người lướt qua mắt cô.

Uyên Ngọc quay lại nhìn thì thấy một thiếu nữ đeo khăn bịt mắt, cô thầm nghi hoặc trong lòng.

Lớp mình có bạn học nào bị mù sao?

Nhưng rồi rất nhanh, sự chú ý về người đó tan biến đi, bởi cô vừa nghe được thông báo tập hợp của Hàm Số.

Dương Liệt đứng trong nhóm người mà thầm nói chuyện với Bạch Huyền.

Hắn lúc này đang đứng kế bên ngó nghiêng một học sinh khác.

"Sao lại bắt ta bịt mắt lại vậy?"

Bạch Huyền đang quan sát xung quanh, nghe vậy thì đáp lại cậu.

"Có lẽ ngươi không biết, quỷ dị và con người khác nhau.

Tà Khí là năng lượng chỉ dành cho quỷ, một khi có nhân loại nào cố hấp thụ nó thì sẽ biến thành đống thịt nhão, nếu hên thì sẽ thành bán quỷ.

Trường hợp của ngươi thì do ta đã cải tiến cơ thể trước kia, nên hiện tại bản chất đã là quỷ sẵn rồi.

"Dương Liệt gật gù mà tiếp tục hỏi.

"Vậy nó có liên quan gì tới việc ta bịt mắt?"

Bạch Huyền giải thích.

"Trong nhân loại, màu mắt tượng trưng cho sức mạnh.

Màu đen là người phàm, màu vàng là võ giả, màu xanh là thuật sư, còn màu đỏ.

thì chính là quỷ hoặc ma tu.

Mà mắt ngươi hiện tại lại là màu đỏ, nếu không muốn bị xem là kẻ địch của nhân loại thì tốt nhất là đeo cái này vào.

"Dương Liệt gật đầu lia lịa.

Thế nhưng, khi cậu và hắn đang mải mê nói chuyện thì có một ánh mắt đã quan sát hết thảy mọi hành động của Dương Liệt từ phía sau lưng.

Kẻ đó không ai khác chính là Hùng Bá Hổ, hắn quan sát từng động tác của Dương Liệt mà thầm suy nghĩ.

Bạn học này có trong lớp mình à?

Sao ta lại chưa thấy bao giờ?

Nhưng mà dáng người này chậc chậc.

tiếc là một kẻ điên.

Hùng Bá Hổ đối với Dương Liệt không có chút ấn tượng nào, nhưng cái đó hắn cũng chẳng quan tâm cho lắm.

Hàm Số khẽ ho để thu hút sự chú ý của mọi người, hắn quan sát từ đầu đến cuối các bạn học rồi nói.

"Ta vừa mới thử liên lạc với chính phủ thì sóng đã bắt được, cho nên chúng ta sắp được cứu rồi.

"Hàm Số nhìn xuống dưới, dừng lại một chút.

Khi câu này được thốt ra, đám học sinh bên dưới ai nấy đều kích động, ăn mừng rối rít với nhau.

"Hàm lão sư, vậy tức là chúng ta thực sự sắp được cứu rồi sao!."

"Đúng vậy, chính phủ đang cử người đến cứu chúng ta.

"Nghe vậy, mọi người liền khóc lóc mừng rỡ, bao nhiêu mệt mỏi như vơi đi phần nào.

"Chỉ là.

người chính phủ phái xuống không thể biết được chúng ta cụ thể trốn ở đâu.

Chính vì vậy, chúng ta lại phải rời khỏi đây để quay lại thôn.

"Hàm Số nói đến đây giọng càng lúc càng nhỏ hơn, nhưng giữa không gian vắng lặng của hang động, tiếng nói vẫn vang vọng khiến ai cũng nghe rõ mồn một.

"Không phải chứ lão sư!

Chúng ta đã vất vả lắm mới thoát khỏi cái thôn làng đó, giờ lại bắt chúng ta quay lại nữa sao!

"Hàm Số thấy vậy liền không biết nói gì cho phải, thì bất ngờ Hùng Bá Hổ đi lên phía trước đứng song song với hắn.

Sự chú ý của cả lớp vốn đang đổ dồn vào Hàm Số, giờ đây đều chuyển hết sang gã.

"Hàm lão sư, ta có thể phát biểu được không?"

Hàm Số nhìn hắn, trong đầu suy nghĩ rất nhiều.

Hùng Bá Hổ vì sao lại lên đây?

Hắn có gì mà phát biểu?

Nhưng dù sao đúng lúc bản thân đang bế tắc, thôi thì cứ để hắn nói thử xem sao.

"Được, ngươi nói đi.

"Thấy cái gật đầu của Hàm Số, Hùng Bá Hổ khẽ nhếch môi quay đầu nhìn đám bạn học.

"Ta sẽ nói nhanh.

Những người sợ hãi không muốn quay lại chỗ đó thì cứ việc ở đây chờ đám quỷ dị kia quay lại xé xác, ta không cản.

Còn ai muốn tự cứu chính mình thì theo sự sắp xếp của ta.

"Nói đến đây, hắn liếc xuống bên dưới xem có ai ý kiến gì không.

Đợi một lúc lâu, hắn tiếp tục nói.

"Xem ra tất cả im lặng là không có ý kiến gì nhỉ?

Vậy thì cứ như vậy mà làm đi.

"Hùng Bá Hổ nhếch môi chỉ tay vào đám bạn học.

"Từ đây dọc xuống đây qua bên kia.

từ kia thẳng dưới đây qua bên đây.

"Hắn tỉ mỉ chia nhóm và đếm số lượng người còn sống sót.

Tính cả hắn và lão sư là 28 người.

Hắn chia thành 4 nhóm, mỗi nhóm đều có người dẫn đầu.

Nhóm một do hắn làm trưởng nhóm, lão sư quản nhóm hai, lớp trưởng Uyên Ngọc quản nhóm ba, còn nhóm bốn hắn giao cho một tên đàn em quản lý.

Lúc chia nhóm, không ít bạn học lên tiếng biểu tình từ chối, thế nhưng khi bị hắn đe dọa, tất cả đều phải im lặng nghe theo sắp xếp.

"Lão sư, ta làm vậy là vì muốn tăng cơ hội sống sót mà thôi.

Trong hang này địa hình thay đổi liên tục, việc chia nhóm là để tránh tụ tập quá đông một chỗ, nếu có chuyện gì thì cơ hội thoát thân vẫn cao hơn.

Lão sư thấy ta làm đúng không?

Nếu sai thì ta bỏ.

"Hắn nói xong khẽ quan sát biểu cảm của Hàm Số.

"Cách làm này tuy khiến cho việc hội quân lại sẽ rất khó khăn, nhưng cũng không hẳn là sai.

Thôi thì cứ làm theo cách của em đi."

Hàm Số thở dài.

Hùng Bá Hổ mỉm cười.

"Vậy nhóm ta đi trước, hẹn gặp lão sư ở thôn làng."

"Ừm, nhớ cẩn thận.

"Hùng Bá Hổ quay đầu kêu những người trong nhóm mình đi theo ra bên ngoài.

Tiếng bước chân vang vọng khắp hang.

Trong bóng tối, một nhóm bảy người lầm lũi theo sau hắn.

Trong số đó, bóng dáng một thiếu nữ có mái tóc trắng đeo khăn bịt mắt là nổi bật nhất, người đó không ai khác chính là Trần Dương Liệt.

Cậu đã bị Hùng Bá Hổ chọn vào nhóm của hắn.

"Bạch Huyền, hay là ngươi kể về thế giới này cho ta nghe đi."

Dương Liệt khẽ hỏi trong đầu.

Kể từ lúc biết mình đã chết và nhập vào thân xác nữ này, cậu biết đây không còn là thế giới cũ của cậu nữa.

"Kể cho ngươi cũng được, dù sao hiện giờ ta cũng đang chán.

Nhưng cái ta kể là của ba ngàn năm trước, nên có lẽ sẽ rất khác so với hiện tại.

"Bạch Huyền hắng giọng rồi tiếp tục.

"Nơi chúng ta đang ở là một tinh cầu có sự sống tên là Địa Cầu.

Chủng loài trên này có rất nhiều, nếu gạt đi bọn súc sinh không có linh trí đi, thì sẽ có bốn chủng tộc chính là.

Nhân Tộc, Long Tộc, Yêu Tộc và Dị Tộc."

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập