Một cái bàn tay đầy lông lá từ góc tường thò ra kéo một bạn học đứng gần đó về sâu trong bóng tối.
Thấy vậy, Hàm Số hét lớn.
"Tất cả tiến sâu vào trong hang!
Nhanh!
"Lời nói được thốt ra, cả đám người nhao nhao chạy lên hướng của Hàm Số, từng bóng người chạy lướt qua mắt hắn.
Hàm Số thấy hơn nửa học sinh đã chạy thì định xuống dưới cứu những bạn còn lại.
Hắn quay đầu định lao tới cứu thì mắt trợn to, dưới đất máu đã nhuộm đỏ thành vũng, từng cái thi thể nóng hổi bị chia nửa vương vãi khắp nơi trong hang động.
Trấn kinh, hắn hướng ánh mắt vào một thứ đen xì ở đằng xa.
Chân tay nó dài ngoằng, bám trên vách đá, khuôn mặt đầy nụ cười dị hợp, hai mắt rỗng tuếch không hồn.
Sau lưng nó, từng cái bóng đen dần hiện ra, chúng tụ tập càng ngày càng đông, hướng tới đống thi thể dưới đất mà đi tới.
"Khốn kiếp!
"Gân xanh trên trán Hàm Số nổi lên, hắn nghiến răng cầm con dao định xông tới giết sạch bọn quỷ dị kia.
Thế nhưng chưa tới nửa đường, một vài học sinh còn sống đã ngăn cản lại, kéo hắn chạy đi.
"Lão sư xin hãy bình tĩnh lại!
Nếu ngài mà chết ở đây thì ai sẽ dẫn dắt bọn em sống sót chứ!."
Hàm Số đang giãy dụa trong tay học sinh, nghe vậy liền dừng lại, cúi đầu xuống, không rõ biểu cảm lúc này là gì.
Bọn hắn thấy Hàm Số chịu yên liền kéo đi chạy thật nhanh.
Lão sư lực đạo mạnh quá, nếu lúc nãy ta không nói vậy e rằng cũng không đủ sức để mà khống chế.
Đám người chạy sâu trong hang đến một cái cửa to, cùng lúc bóng dáng ba người khác cũng chạy tới hội quân lại.
Hai người chạy sau thở hổn hển bắt chuyện với những người còn lại.
"Này, các ngươi đứng ở đây làm gì thế?
Bọn quỷ dị sắp tới rồi còn không lo chạy!"
"Tụi ta cũng muốn chạy lắm nhưng cửa này to quá, căn bản không đủ sức mở ra.
"Cả đám bất lực nhìn nhau.
Đang lúc không khí tuyệt vọng và căng thẳng thì Hàm Số đi tới.
Bước chân hắn có chút nặng nề, cúi gằm mặt không nói gì.
Bọn hắn khi thấy Hàm Số đi tới liền mừng rỡ hỏi.
"Lão sư, tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Nhưng đáp lại lời bọn hắn chỉ là tiếng bước chân.
Hàm Số không đáp lại mà đi vào giữa đám học sinh.
Thấy hắn đi tới, những người đang tụ tập xung quanh liền tránh ra.
Hàm Số bước tới phía cửa, tay nâng lên, một luồng khí nóng từ lòng bàn tay thoát ra lan tỏa không gian xung quanh khiến cho ai đứng gần đều đổ mồ hôi.
Hắn đập mạnh xuống cánh cửa cứng cáp, chỉ nghe một tiếng nổ lớn, khói bụi gỗ tan đi để lộ một cái lỗ to đủ hai người đi qua.
Hàm Số đi vào, miệng vẫn không nói lời nào.
Cả đám đi theo mừng rỡ chạy sâu vào trong, nhưng khi vào thì vẻ mặt mừng rỡ liền cứng đờ lại.
Đây là một cái ngõ cụt, không dẫn đến lối đi nào khác nữa.
"Không!
Sao lại là đường cụt chứ, chúng ta toang rồi.
"Một trong số học sinh ôm đầu quỳ xuống khóc, như phản ứng dây chuyền, toàn bộ những đứa còn lại đều tuyệt vọng.
Hàm Số thấy vậy cũng không lại an ủi, chỉ đứng đó cúi gằm mặt rồi chậm rãi đi tới một góc tường ngồi xuống.
Ta đây có xứng đáng làm giáo viên không?
Hàm Số mắt vô thần đưa bàn tay ra nhìn.
Đến cả việc cứu học sinh còn chần chừ, thấy học sinh của mình từng chút một tuyệt vọng chết đi, thấy sự đau đớn mà không làm gì được, ta chỉ có thể bất lực mà nhìn tất cả.
Hàm Số lúc này như bao học sinh khác, đều đã suy sụp ý chí.
Ý nghĩ phản kháng hay tìm cách chạy trốn đều không còn.
Một vài người không chịu nổi chạy tới lắc mạnh vai Hàm Số hét to.
"Lão sư người mau nghĩ cách đi, bọn quỷ dị sắp tới đây rồi!
"Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.
Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Hàm Số, học sinh nọ cũng biết rõ là lão sư đã hết cách rồi.
Giờ đây không gian chỉ còn lại tiếng khóc nức nở và những tiếng hét đầy tuyệt vọng.
"Các ngươi lại đây xem, có người!
Có người khác ở bên này."
Một giọng nói hốt hoảng hét thật to.
"Là Thiên Cảnh Nhân sao?"
"Không phải Thiên Cảnh Nhân mà là.
một cô gái.
.."
"Một cô gái?"
Uyên Ngọc đang trấn an mọi người nghe vậy liền đi tới chỗ người vừa hét.
"Bạn học Diệp, người cậu vừa nói ở đâu vậy?"
"Ở trên kia.
"Diệp giơ ngón tay chỉ về một hướng.
Ánh mắt Uyên Ngọc từ từ hướng lên, nhìn thấy một bóng hình bị xích, thân hình yêu kiều.
Đôi đồng tử đỏ mở to nhìn xuống bọn họ khiến Uyên Ngọc kinh ngạc.
Uyên Ngọc lắc đầu định thần lại.
Cô nhìn kỹ người bị treo trước mắt để đánh giá, dáng hình cân đối, mặc đồng phục học sinh, tóc trắng, mắt xanh.
Khoan đã, mắt xanh?
Lúc nãy rõ ràng mình thấy là màu đỏ mà.
"Diệp bạn học, lúc cậu phát hiện ra cô ấy, mắt cô ta màu đỏ hay xanh vậy?"
"Lớp trưởng, thật ra lúc phát hiện ra ta không chú tâm về màu mắt lắm, mà lớp trưởng hỏi vậy để làm gì?"
Uyên Ngọc sờ cằm suy nghĩ.
Lúc nãy là ảo giác của mình sao?
Chắc vậy, trải qua hơn ba ngày ở vực sâu này, sinh ra ảo giác cũng là điều bình thường.
"Này, người ở trên có hiểu ta nói gì không?
Ngươi làm sao mà bị treo lên đó vậy?"
Uyên Ngọc ngẩng mặt nói với Dương Liệt.
Thế nhưng đáp lại cô là sự yên lặng đến lạnh lùng.
Con mắt thiếu nữ ấy nhìn xuống khiến cô cảm thấy áp lực như đối diện với một bậc đế vương, mồ hôi trên trán Uyên Ngọc bắt đầu chảy xuống.
Nhưng cô đâu hay biết, lúc này nội tâm của Dương Liệt hoàn toàn khác với vẻ ngoài.
"Ngươi có biết trả lời không hả, sao lại câm như hến vậy!
"Trong không gian ý thức, Dương Liệt bị một cú đấm phang thẳng vào đầu khiến cậu ôm lấy kêu oai oái.
"Đau!
Ngươi làm gì vậy hả?
Có biết đánh người vô cớ là phạm pháp không!"
"Hừ, ta không quan tâm.
Ta chỉ biết là ngươi phải làm gì đó dụ mấy tên phàm nhân dưới kia phá vỡ phong ấn để thả chúng ta ra.
Ngươi biết không, ta đã phải sống ở đây hơn ba ngàn năm rồi!
Là ba ngàn năm đấy!"
"Rồi rồi, ta nghe câu lảm nhảm này của ngươi không biết bao nhiêu lần rồi.
Với lại ta cũng như ngươi thôi, đều muốn thoát ra khỏi đây, nhưng ngặt nỗi ta không biết cách trò chuyện với con gái.
"Đúng như Dương Liệt đã nói, hắn thực sự không biết cách nói chuyện với con gái.
Ở thế giới kia, mỗi lần hắn tiếp xúc hay có cô gái nào bắt chuyện, Dương Liệt đều bất động không dám nói lời nào, thậm chí là tìm cách trốn tránh đi.
"Sao ta lại gặp một tên nhát gái như ngươi chứ?
Thôi được rồi, giờ ngươi chỉ cần làm theo những gì ta nói, nghe kĩ đây.
"Dương Liệt đang ôm đầu xoa xoa, nghe thấy Bạch Huyền bảo thì liền tập trung lắng nghe.
"Là như này.
bla bla."
"Ta hiểu rồi, để ta thử xem.
"Dương Liệt hít vào một hơi thật sâu rồi mở mắt ra.
Hắn nhìn xuống hai cô gái đang sợ hãi run rẩy dưới chân mà mở miệng.
Chỉ là giọng nói khi phát ra không có sự nhu hòa ngọt ngào của một thiếu nữ mà lại băng lãnh, đầy áp lực.
"Các ngươi không cần biết lý do.
Việc duy nhất các ngươi phải làm chính là thả ta ra.
"Uyên Ngọc lẫn Diệp đều cảm thấy rùng mình sợ hãi trước khí thế của Dương Liệt, cả hai ôm chầm lấy nhau.
"Làm.
làm sao để giúp ngươi?"
Uyên Ngọc run rẩy hỏi.
Bên cạnh, Diệp thấy lớp trưởng có ý định giúp người phụ nữ kỳ lạ này liền ghé sát tai ngăn cản.
"Lớp trưởng, cậu thực sự định giúp cô gái này thoát ra sao?
Theo như ta thấy thì người này rất có vấn đề.
"Lời này được thốt ra khiến Uyên Ngọc khẽ rùng mình, cô vội lấy tay bịt miệng bạn học lại, không quên liếc mắt nhìn lấy Dương Liệt.
Nhưng khi nhìn lên, mắt của Dương Liệt vừa hay chạm phải ánh nhìn của cô.
Cô khẽ giật mình quay đầu đi, không dám đối mặt với ánh nhìn đó.
Thật ra Uyên Ngọc làm vậy là vì sợ, sợ người trước mặt có thể nghe thấy cuộc trò chuyện thầm kín của Diệp bạn học và cô.
Từ lúc nhìn thấy cô gái tóc trắng này, cô luôn có cảm giác đối phương cực kỳ nguy hiểm.
Dương Liệt bên kia thật ra đã nghe thấy hết lời của Diệp, nhưng cậu không để lộ chút biểu cảm nào.
"Tốt!
Tốt!
Hai người họ có vẻ đã thấy sự thân thiện của chúng ta nên đồng ý giúp đỡ rồi.
Ngươi thấy chưa Dương Liệt, cách nhờ vả một đứa con gái là phải như thế.
"Thiếu nữ trong không gian ý thức bắt đầu đập tay mạnh vào lưng Dương Liệt, miệng cười không kịp khép.
"Ờ, rồi, ta nghe rồi.
Nhưng sao ta thấy bọn họ giống như bị ép buộc, miễn cưỡng đồng ý vậy?
Với lại lão già như ông giới tính thật là gì thế?
Ta chả biết xưng hô với ông như thế nào cho phải.
"Dương Liệt trước khi đám học sinh này tới đã có thử bắt chuyện đôi câu.
Được biết người trước mặt này đã sống hơn vạn năm, ông ta nói mình bị phong ấn ở đây từ rất lâu cho đến khi có một cô gái tới mở nắp quan tài ra.
Vì khí huyết cạn kiệt cộng với thân xác đã mục rữa từ đời nào, nên ông ta bất đắc dĩ phải đoạt xá lấy thân thể cô gái đó, và người mở nắp quan tài đó chính là nguyên chủ thực sự của thân xác mà cả hai đang chiếm giữ này.
Theo lời kể, sau khi đoạt xá xong thì Bạch Huyền lại bị trận pháp trong hang động phong ấn tiếp.
Hắn cũng không ngờ trận pháp này lại là ẩn Trận chồng lớp, thế là bị treo lên tường, sức mạnh vốn có bị khóa sạch.
"Trước kia ta là nam nhân, giờ thì là nữ nhân nên rất khó nói.
Nhưng tính theo thời gian sinh sống thì giới tính nam nhân chiếm nhiều hơn, nên cứ coi ta là nam nhân đi.
"Dương Liệt khẽ gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Vậy tên của ngươi là gì?"
"Bạch Huyền!
Đó là tên của ta.
"Bạch Huyền nói xong, mắt lại hướng vào màn hình hối thúc Dương Liệt.
"Tới đây thôi.
Dương Liệt, ngươi nhìn thấy hai bức tượng đá kia không?
Tiếp theo ngươi kêu hai đứa nhóc kia lấy từ trong miệng tượng đá ra hai lá bùa mà xé.
"Dương Liệt theo hướng ngón tay chỉ của Bạch Huyền mà liếc xuống.
Hai bên tường là bức tượng sư tử, trên lưng là một người mặc giáp, cả hai tượng đều giống hệt nhau.
Cậu thở dài, tiếp tục nói với hai cô gái bên dưới.
"Ta cần các cô đi lấy hai lá bùa trong miệng của hai con sư tử kia ra rồi xé chúng đi.
Có được không?"
Uyên Ngọc đổ mồ hôi hột, gật đầu lia lịa.
"Được.
được chứ.
"Cả hai nhìn nhau rồi chậm rãi đi tới phía bức tượng.
Có thể thấy đôi chân của họ run như cầy sấy.
Hai người run rẩy móc ra hai cái lá bùa vàng từ miệng sư tử đá ra.
Họ nhìn nhau một lúc rồi lại nhìn về phía Dương Liệt trên cao.
"Chết tiệt!
Các ngươi xé đi chứ!
Xé đi!
Xé đi cho ta!
"Bạch Huyền gào thét, cắm mặt vào màn hình mà la hét thật lớn.
Dương Liệt thấy vậy chỉ biết cạn lời, không thèm để ý nữa mà tiếp tục nói với hai người bên dưới bằng giọng bình thản nhất có thể.
"Đúng rồi, là nó đó.
Các cô chỉ cần xé đi là được.
Nào, hãy xé nó đi.
xé nó đi!"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập