"Giáo sư chúng ta lạc đường rồi, giờ phải làm sao đây?"
Một người có thân hình mập mạp lên tiếng trong bóng tối, có thể thấy bộ đồng phục của người này là học sinh, phía sau những người khác đều ăn mặc tương tự.
Cả đám học sinh khi nghe thấy câu hỏi cũng đưa mắt nhìn vị giáo sư phía trước dẫn đầu kia, có vài người do căng thẳng quá độ mà trực tiếp khóc luôn tại chỗ.
"Hàm lão sư, chúng ta đều đã điểm danh toàn bộ bạn học, tổng số bạn học còn sống sót là 35 người.
chết mất 13 bạn học ạ.
"Lên tiếng chính là lớp trưởng của bọn họ Uyên Ngọc, vẻ ngoài nàng mảnh mai đồng phục gọn gàng, dung mạo tuyệt sắc, cả người toát ra vẻ tri thức đúng kiểu hình mẫu của con nhà người ta.
Theo số lượt đã báo của Uyên Ngọc, những bạn học vốn đã suy sụp giờ đây khi nghe lại càng suy sụp hơn.
Hàm Số sắc mặt mệt mỏi gật đầu với Uyên Ngọc.
Người này là giáo viên chủ nhiệm của bọn họ, vẻ ngoài của vị giáo sư này nhìn sơ qua cũng đâu đó tầm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, nhưng tuổi tác thực sự lại là ba mươi hai.
Trên người ông mặc một chiếc áo trắng dài đến đầu gối, áo trong màu đen, quần tây đen, trên mắt đeo một cặp kiếng, khí chất toát ra hiền hòa nho nhã.
"Các ngươi đều tập trung đến chỗ ta.
Hiện tại phía trước con đường không rõ dẫn đến đâu, rất có thể nếu chúng ta đi tiếp sẽ lại gặp phải quỷ dị, phía sau thì càng không thể về.
Hiện giờ trước mắt chỉ còn cái cánh cửa không rõ nguy hiểm này.
Theo ta quan sát nãy giờ, có rất nhiều bạn học sức lực đều đã đến giới hạn, cấp bách nhất lúc này chính là tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi.
Chính vì vậy, dù không rõ bên trong có nguy hiểm hay không thì chúng ta vẫn phải vào.
Nếu vẫn cứ ở ngoài này thì rất có thể đám quỷ dị kia sẽ lần theo mùi máu mà tìm đến.
"Nói đoạn, Hàm Số rút ra một con dao từ thắt lưng.
Một vài học sinh bên dưới nhìn nhau, trong mắt có sự sợ hãi, có gan dạ, nhưng đa phần đều là im lặng.
Thấy thế, Hàm Số khẽ lắc đầu nói to.
"Các ngươi cũng nên nâng cao tinh thần lên đi, đừng cứ lừ đừ như vậy nữa.
Tiếp theo chúng ta sẽ vào bên trong, nên hãy cảnh giác lên tất cả đi.
"Lời nói được thốt ra, đám người bên dưới cũng tỉnh táo phấn chấn lên.
Bọn hắn nhìn lấy Hàm Số rồi nhìn lại cánh cửa trước mắt.
"Hàm lão sư, tiếp theo chúng ta sẽ xông thẳng vào trong sao?"
"Đúng vậy, khi ta hô lớn thì các ngươi cùng ta xông vào.
Bất kể có chuyện gì thì cũng phải liều mạng.
"Hàm Số đứng trước cửa hít vào hơi thật sâu rồi mở mắt ra, hai tay nắm chặt tay cửa hô to.
"Vào!
"Cả đám người theo tiếng nói của Hàm Số như kiến gặp mồi mà lao vào trong, trong số đó thậm chí có đứa phấn khích quá độ mà nhảy lên hét to.
"Yêu ma quỷ quái có ngon nhào vô đây!
"Khi tất cả học sinh vào bên trong đầy đủ, Hàm Số khẽ đưa mắt nhìn khắp xung quanh đầy cảnh giác.
Tiếng cửa đóng đột nhiên vang lên sau lưng khiến cho cả đám tim như nhảy thót.
"Lão.
sư, cửa đã đóng rồi ạ."
"Mẹ nó ngươi làm ta giật mình đấy."
"Đều bình tĩnh hết đi, lúc này hoảng thì sẽ chết nhanh hơn thôi!
"Hàm Số trấn tĩnh lại mọi người, mắt cảnh giác nhìn khắp nơi trong bóng tối.
Cả đám cũng ăn ý tụ tập thành vòng tròn quanh lão sư, tư thế sẵn sàng cho mọi cuộc chiến bất ngờ.
Đột nhiên một ngọn lửa từ xa bùng lên, như một hiệu ứng domino, tất cả ngọn đuốc đều bùng lên.
Cái hang động tối lúc nãy đã không còn, ánh sáng tràn ngập khắp nơi để lộ rõ mọi thứ bên trong.
Tất cả mọi người thấy ánh sáng không hề thư giãn, ngược lại sắc mặt càng khó coi hơn, hơi thở của từng người nặng nề cố gắng quan sát từng đồ vật có mặt ở đây.
Trên những bức tường có đuốc lộ ra hình ảnh được vẽ bằng trắng đen, những hình vẽ kéo dài đến tận cuối con đường.
"Hàm Lão sư, có lẽ không có nguy hiểm gì."
Uyên Ngọc nói với Hàm Số.
Hàm Số quan sát khắp nơi, tay vẫn thủ con dao, hắn nhìn những hình ảnh trên tường mà cẩn thận đi tới.
"Các ngươi cẩn thận quan sát, đề phòng bất trắc, có gì nguy hiểm thì báo ta."
"Hàm lão sư.
hãy cẩn thận.
"Hàm Số nhìn Uyên Ngọc mỉm cười gật đầu, hắn từng bước chậm rãi đi tới bức tường có hình ảnh mà nhìn lên.
Trên tường là hình ảnh phác họa của một nam thanh niên tóc dài màu bạc trắng, y phục đỏ từ trên xuống dưới, người trong hình đứng trên núi cao, cả người quay lưng, đầu ngẩng lên cao nhìn cái gì đó.
Hàm Số tay sờ lên tường đi lên phía trước để xem tiếp hình ảnh.
Bức tiếp theo khung cảnh thay đổi, do thời gian đã trôi qua rất lâu nên chỉ còn lại nửa hình, một thứ sinh vật từ trời cao xung quanh tỏa khí đen liên tục tấn công một ai đó, nhưng đã mất đi nửa hình ảnh còn lại.
Hắn tiếp tục sang bức khác, khi đi hắn không quên nói với học sinh của mình.
"Theo như ta thấy, những hình ảnh trên đây đang nói đến một trận chiến cổ xưa nào đó.
"Hình nhìn lên hình ảnh tiếp theo.
Trên tường là người đàn ông tóc trắng ban nãy, lúc này hắn một mình tay cầm thương, chân đạp hư không, khung cảnh là ngoài vũ trụ.
Xa xa là từng hình bóng to lớn, uy nghi, quỷ dị, nhưng người tóc trắng chỉ có một mình đứng chắn bọn quỷ dị kia.
Chợt ánh mắt Hàm Số liếc qua bên dưới bức hình, dưới đó có chữ viết.
Hắn khẽ cúi xuống nhìn, nhưng khi thấy từng dòng chữ đó, Hàm Số khẽ lắc đầu mà thu lại ánh mắt.
"Chữ viết không thuộc Đại Việt, càng không giống chữ viết của các nước khác, là một loại chữ thời thượng cổ sao?"
Hàm Số móc điện thoại ra chụp vài cái rồi lại tiếp tục bước đi.
Hắn dừng chân tại bức hình cuối, cũng là hình to và dài nhất.
Người nam nhân tóc trắng chân khuỵu xuống, tay ôm ngực cầm kiếm chống đỡ.
Phía trên là vô tận vết nứt, vô số thứ từ bên trong tràn ra ngoài.
Sau lưng hắn có tổng cộng chín thanh kiếm khổng lồ bị nứt vỡ, chúng bay giữa không trung, mũi kiếm chĩa thẳng vào đống thứ trong vết nứt kia.
Bên dưới tranh cũng có chữ, thậm chí là dày đặc.
"Lão sư, người qua xem, ở đây có một cái cỗ quan tài!
"Hàm Số bị tiếng nói của một học sinh thu hút.
Trước khi đi, hắn không quên ngoái nhìn lại bức hình một chút rồi bước tới hướng học sinh vừa gọi.
Dừng chân, hắn quan sát trên dưới quan tài.
Màu sắc xanh lam tỏa ra chút ánh sáng nhạt tím, bên ngoài quan tài được phủ bởi lớp bụi và rỉ sét qua từng năm tháng.
Khắp thân đều có khắc những hoa văn cổ xưa, phía trên nắp quan tài bị mở ra.
Hắn đưa mắt ngó vào trong, trống không, đến một cái thi thể hay đồ vật đều không có.
"Lão Sư quan tài hình như bị ai đó mở nắp, trước khi bọn ta phát hiện ra.
"Cậu học sinh vừa nói hơi cúi đầu xuống ngó vào trong kiểm tra một lượt rồi ngẩng lên thở dài nói.
"Không có gì cả.
"Hàm Số đứng bên vẫn quan sát, tay xoa cằm chìm vào suy tư.
Một bạn học khác tiến lại gần phía hai người họ, hắn dừng chân trò chuyện với cậu học sinh vừa mới phát hiện cái quan tài kia.
"Tạ Gia Bảo, đến lượt của ngươi rồi.
"Người vừa nói tên là Hồ Trí Dũng, hắn đưa cho Tạ Gia Bảo một cái máy thiết bị nhiều lỗ.
Tạ Gia Bảo khẽ ừm một tiếng, tay đưa ra nắm chặt thiết bị kia.
"Đây là số mấy.
.."
Hồ Trí Dũng đưa bàn tay ra tạo số cho hắn đếm.
"Ba."
"Chính xác, vậy đây là số mấy?"
"Chín."
"Mười một.
"Khi câu trả lời được thốt ra, cả đám học sinh đứng từ xa lẫn vị giáo sư thần sắc đều nghiêm trọng.
Mọi người ban nãy còn hơi thả lỏng đôi chút, giờ bỗng thủ tư thế tấn công, đồng loạt ánh mắt hướng về phía Tạ Gia Bảo.
"Không, ta trả lời sai, là chín.
là chín phải không?"
Hồ Trí Dũng khi nghe tới con số chín càng tái mét hơn, hắn lùi ra sau, giọng đầy sợ hãi.
"Số này là mười.
Tạ Gia Bảo, ngươi đứng yên đừng có nhúc nhích!
"Tạ Gia Bảo khi thấy mọi người dần tránh xa mình thì hét lên với xung quanh.
"Các ngươi hãy tin ta, ta chỉ là tinh thần có chút mệt mỏi nên mới nhìn nhầm, không phải là bị ô nhiễm đâu!
"Hàm Số cũng lùi ra sau nói với Tạ Gia Bảo.
"Tạ Gia Bảo, nếu không bị ô nhiễm thì hãy đếm từ số một đến mười đi."
"Lão sư.
"Tạ Gia Bảo quay lưng lại nhìn lão sư của hắn.
Hàm Số nhìn vào mắt hắn thì thấy rõ vài giọt nước mắt chảy ra, trong lòng cũng có chút thương cảm, nhưng vì an toàn của các học sinh còn lại, hắn đành nghiêm khắc hô lớn.
"Đếm đi!."
"Một.
hai.
ba.
mười."
"Không đúng, số sáu đâu?"
Lúc này mọi người có mặt lại càng đề phòng Tạ Gia Bảo.
"A ta đây đọc thiếu, để ta đếm lại."
Tạ Gia Bảo hoảng loạn đổ mồ hôi, bắt đầu từng chút đếm lại con số.
"Vẫn thiếu số sáu, ngươi thử đọc số sáu đi."
"Đọc ư.
bảy."
"Ngươi đọc sai, là sáu, không phải bảy.
"Cùng lúc khi lão sư nói, thiết bị trên tay kêu liên hồi, màu đỏ nhấp nháy cảnh báo khiến cho không khí căng thẳng được đẩy lên cao nhất.
"Không, ta chưa muốn chết, ta không muốn biến thành mấy thứ đó đâu!
"Âm thanh cảnh báo từ thiết bị khiến mọi người có mặt lại càng thêm sợ hãi mà lùi về sau tránh xa Tạ Gia Bảo, Hàm Số cũng không ngoại lệ.
Hàm Số chân lùi về sau, hai tay hơi giơ lên giọng trấn an đối phương.
"Tạ Gia Bảo, ngươi trước tiên hãy bình tĩnh.
Có lẽ do căng thẳng quá nên não bộ hơi mất tỉnh táo, hay là ngươi ra ngoài hít hơi trấn tĩnh lại tâm thần rồi hãy vào lại đây.
"Tạ Gia Bảo khi nghe thấy lời nói của Hàm Số, khuôn mặt liền tức giận méo mó, biểu cảm vừa khóc vừa giận.
"Lão sư!
Người nói vậy là có ý gì?
Có phải người cũng e sợ ta bị ô nhiễm nên mới dụ ta ra ngoài để nhốt ta bên ngoài lại phải không!"
"Ý của ta không phải như vậy, ngươi hãy bình tĩnh.
"Hàm Số nét mặt căng thẳng nhưng chân thì không quên lùi về sau.
Đang lúc đó thì một giọng trầm hùng vang lên, kéo theo sự chú ý của mọi người.
Cần gì nhường hắn như vậy.
Thiết bị kiểm tra đã kêu, không lâu nữa chắc chắn hắn sẽ hóa thành quỷ, đến lúc đó chúng ta chỉ có chết mà thôi!
"Từ trong đám học sinh, một gã đại hán bước ra, vết sẹo trên mắt làm nổi bật khuôn mặt, tóc vàng vuốt ngược ra sau, cả người toát ra khí chất mạnh mẽ, côn đồ.
Người này tên là Hùng Bá Hổ, là một học sinh cá biệt nhất lớp.
Hùng Bá Hổ nhìn lão sư rồi quay đầu nhìn đám bạn học.
Theo ánh nhìn của hắn, từ trong bước ra năm người khác, trên mặt đầy vẻ gian xảo, nguy hiểm.
Khi những người này bước lên phía trước, cả đám học sinh khẽ thì thầm với nhau.
"Này, lại là bọn chúng, xui cho Tạ Gia Bảo rồi."
"Xui cái gì, một người sắp hóa quỷ mà ngươi còn thương hại cho hắn sao?"
"Hai người các ngươi cho ta hỏi, đám đó là ai vậy?"
"Ngươi không biết à?
Hùng Bá Hổ kia nghe nói là con của Hiệu phó nên rất ngông cuồng, hay bắt nạt bạn học.
"Hùng Bá Hổ bước lên đứng trước mặt Tạ Gia Bảo đang suy sụp mà nhếch mép cười.
"Lão sư cũng không muốn tính mạng của tất cả bạn học nguy hiểm chứ?
Vì vậy hãy để chúng ta kéo hắn ra ngoài!
"Hàm Số cúi đầu do dự.
Hắn đang phân vân giữa một bên là tính mạng của tất cả học sinh và một bên là Tạ Gia Bảo.
Sau hồi suy nghĩ, hắn thở dài bất lực.
"Xin lỗi bạn học Gia Bảo, vì sự an toàn của mọi người nên ta không còn cách nào khác."
"Không, lão sư!
Người không thể như vậy!
"Tạ Gia Bảo khóc lóc bò tới định ôm chân Hàm Số thì bị một bàn tay to lớn nắm cổ áo hắn.
Năm tên còn lại cũng xông lên khóa hai tay hai chân Tạ Gia Bảo xách đi.
Hùng Bá Hổ xách cổ áo khiến Tạ Gia Bảo khó thở, tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.
Một tên trong nhóm kéo cửa ra, nụ cười xảo trá nhếch lên.
Tạ Gia Bảo bị lôi ra ngoài, bị vứt xuống đất một cách thảm hại.
Bọn chúng thấy hắn ngã ho sặc sụa thì không quên đấm đá liên tục.
"Ha ha đại ca, lâu rồi bọn em chưa được đấm ai, hôm nay lại có thể đấm thỏa thích!
"Hùng Bá Hổ dựa lưng vào tường, châm thuốc hít một hơi, khói trắng mờ ảo theo mũi bay ra.
"Lần này đánh chết cũng được, chả ai quan tâm đến hắn nữa đâu.
Nhưng trong hai phút làm cho nhanh để khi quay lại không bị nghi ngờ."
"Rõ thưa đại ca!
"Đám đàn em nghe vậy càng vui sướng, đá càng hăng hơn.
Tạ Gia Bảo chỉ có thể nằm im ôm đầu chịu trận.
Khoảng hai phút sau bọn chúng mới nhổ nước bọt vào người hắn rồi bước về phía cửa, đóng chặt lại.
Sau lúc lâu bọn chúng rời đi, sâu trong bóng tối từng cái con mắt đỏ xuất hiện, khóa chặt người nằm dưới đất.
Cả sáu người quay lại, trên mặt mang theo nụ cười bệnh hoạn.
Mỗi bước đi đều nghênh ngang, mỗi cái nhìn lên bạn học như thú săn mồi khiến họ vô thức cúi đầu tránh đi.
Hàm Số liếc mắt cũng đoán được bọn chúng vừa làm gì.
Hắn khẽ thở dài, là một giáo viên lại không thể làm gì được, Hùng Bá Hổ là con của hiệu phó một giáo viên như hắn lấy cái gì để chừng trị?"
Hiện giờ có thể xác định được trong đây rất an toàn, có thể yên tâm nghỉ ngơi.
Ai bị thương thì hãy tìm lớp trưởng để chữa trị, ai còn sức thì thức đêm canh gác.
"Hàm Số nói xong liền ngồi xuống bên cạnh quan tài nhắm mắt khoanh chân.
"Lớp trưởng.
có thể chữa cánh tay tôi được không?"
Một giọng nói mệt mỏi kêu tới.
Uyên Ngọc đang sắp xếp đồ dùng trong balo liền ngẩng lên"Bạn học bị thương sao?
Có thể cho ta xem vết thương ở đâu chứ?"
Người nọ khẽ gật đầu kéo tay áo lên, để lộ một vết cào sâu tới tận xương.
Uyên Ngọc đưa tay ra, một luồng ánh sáng vàng từ lòng bàn tay phóng ra bao bọc lấy vết thương.
Có thể thấy vết thương đang dần khép lại dù rất chậm.
"Ta đã làm xong, ngươi thấy thế nào rồi?"
Sắc mặt Uyên Ngọc hơi tái đi, việc thi triển thuật pháp này phải trả giá bằng khí huyết của chính cô.
"Ta thấy đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn lớp trưởng."
"Không có gì, đều là bạn học cả."
Cô đáp với vẻ mệt mỏi.
Nhưng đúng lúc mọi thứ đang bình yên, đột nhiên một giọng hốt hoảng hét to từ hướng cánh cửa.
"Quỷ dị.
xông vào rồi!"
"Hả?
Tại sao bọn chúng lại vào được?
Cửa đóng chặt rồi mà!
"Hàm Số bật dậy rút dao, hắn nhìn vào nhóm Hùng Bá Hổ, chợt nghĩ.
Chết tiệt, bọn nhóc này chắc chắn ra ngoài quên khóa cửa rồi.
Nhưng hắn không biết rằng Hùng Bá Hổ cũng ngạc nhiên không kém.
Hùng Bá Hổ chắc chắn mình đã khóa cửa, tại sao quỷ dị lại vào được?
Không đợi bọn hắn kịp nghĩ cách đối phó, tiếng la hét của các học sinh đồng thanh vang lên.
Những người ở gần cửa là những người bị quỷ dị tấn công đầu tiên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập