Chương 2: Hang Động

Không biết đã bao lâu thời gian đã trôi qua, chỉ thấy mí mắt của Dương Liệt khẽ động đậy.

Cậu khó khăn mở nhọc mắt ra, cố gắng quan sát xung quanh qua làn sương mờ mịt của ý thức.

"A.

đau đầu quá.

Đây là đâu thế này?"

Dương Liệt rên rỉ, cảm thấy đầu óc ong ong như có hàng ngàn con ong vò vẽ đang bay bên trong.

Cậu cố nhớ lại những gì đã xảy ra.

"Đúng rồi.

mình rơi từ trên tòa nhà cao tầng xuống mà?

Mình chưa chết sao?

Vẫn còn thở này!

"Dương Liệt kích động không thôi.

Cậu kinh ngạc nhận ra toàn thân không còn cảm giác đau đớn nhức nhối, trái lại, trong người như có một nguồn sinh lực dồi dào chưa từng có đang chảy tràn trong huyết quản.

"Biết ngay mà!

Rơi từ độ cao đó xuống mà vẫn sống, chắc chắn mình là thiên mệnh chi tử rồi!

"Dương Liệt sướng rơn, định nhảy múa ăn mừng một trận thì bàng hoàng phát hiện hai tay mình đã bị cố định chặt cứng, chân thì đạp lạch bạch giữa không trung.

"Ể.

không đúng nha.

Sao lại bị trói thế này?"

Cậu vùng vẫy, cố thoát khỏi sự kìm kẹp, khiến những sợi xích sắt va vào nhau tạo nên những tiếng loảng xoảng chói tai.

"Không thể nào!

Rốt cuộc là đứa nào treo mình trói lên đây hả?"

Trong lúc đang cuống cuồng tìm cách thoát thân, Dương Liệt chợt khựng lại khi thấy có một người nằm bên dưới chân mình.

Có người!

Có người kìa!

Mình được cứu rồi!

Mừng như bắt được vàng, cậu không chút chần chừ mà hét lớn cầu cứu.

"Cứu với!

Này, có nghe thấy ta nói gì không?

Cứu ta xuống với!

"Thế nhưng, đáp lại tiếng gào thét của cậu, người nằm dưới đất vẫn bất động như khúc gỗ.

Nghi hoặc, Dương Liệt nheo mắt nhìn kỹ lại người bên dưới.

Chỉ một giây sau, đôi đồng tử của cậu co rụt, sắc mặt biến đổi liên tục từ xanh sang trắng.

Bộ quần áo đó, dung mạo đó.

"Đó là.

là mình mà?

Tại sao mình lại nằm chình ình dưới đất thế kia?

A.

chẳng lẽ mình chết thật rồi, giờ đang là linh hồn bay trên đầu xác mình đấy à?"

Dương Liệt lắc đầu lia lịa, không dám tin vào mắt mình.

Nhưng nếu đã là hồn ma, tại sao mình vẫn cảm thấy lồng ngực mình phập phồng hô hấp?

Theo lý thuyết thì linh hồn làm gì có phổi?

Hơn nữa, rõ ràng mình đang bị xích trên tường, nếu vậy thì chỉ có một khả năng.

"Chỉ có thể là ngươi đã đoạt xá lấy cơ thể này của ta mà thôi."

Một giọng nói thản nhiên vang lên.

"Không phải, ý ta không phải vậy.

nhưng mà ngươi nói thế nghe cũng có lý đấy."

Dương Liệt lẩm bẩm đáp lại giọng nói kia.

".

"Một lúc lâu sau, cậu mới giật nảy mình như bị điện giật.

Cái gì vừa xảy ra thế?

Ai vừa mới nói chuyện với mình vậy?"

Ai.

ai đó?

Đứa nào vừa nói đấy!"

Dương Liệt sợ hãi quay đầu nhìn tứ phía.

Ngay giây tiếp theo, giọng nói đó lại vang lên ngay sát vành tai, lạnh lẽo và rõ mồn một.

"Là ta."

"Mẹ nó, có ma!

!."

"Ma cái đầu nhà ngươi!

Ta là quỷ, không phải ma!"

"À.

ra là quỷ chứ không phải ma.

Thế thì ta cũng yên tâm hơn rồi.

"Dương Liệt chợt khựng lại, da gà nổi rần rần.

"Hả?

Ngươi vừa nói cái gì cơ?"

Cậu kinh hãi ngoái đầu về phía âm thanh phát ra.

Chỉ thấy một khuôn mặt người với nụ cười thân thiện đang dí sát vào mặt cậu, chỉ cách đúng vài milimet.

"Á!

"Thấy đối phương bị mình dọa cho hồn bay phách lạc, kẻ kia liền vội vàng bay lùi lại phía trước, giơ hai tay lên ra hiệu trấn an.

"Ấy, đừng sợ!

Ta có ăn thịt ngươi đâu mà hét to thế chi vậy?"

Hắn mỉm cười, lướt ra xa một chút rồi thong dong nói.

"Tuy ta là Quỷ dị, nhưng ta không có hứng thú với thịt của con người.

Ngược lại, linh hồn và oán khí của đồng loại mới là món khoái khẩu khiến ta thấy ngon miệng.

"Dương Liệt khi thấy sự thân thiện đến từ của đối phương, mới dần bình tĩnh lại để quan sát.

Trước mặt cậu là một nam nhân có tướng mạo thanh tú, mái tóc bạc dài quá thắt lưng, đôi con ngươi xanh lam sâu thẳm.

Hắn mặc một bộ cổ trang trắng tinh khôi, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt.

Chỉ có điều, thân thể người này hơi trong suốt, xung quanh lơ lững những sợi hắc khí lạnh lẽo, mang đến một cảm giác nguy hiểm khôn lường.

"Nói vậy.

ngươi sẽ không ăn thịt ta chứ?"

Dương Liệt rụt rè hỏi.

"Đúng thế, ta không ăn ngươi.

Mà thực ra, dù ta có muốn ăn ngươi vào lúc này thì cũng chẳng được.

"Nghe vậy, Dương Liệt nghi hoặc.

"Tại sao lại không được?"

"Bộ nhà ngươi muốn bị ăn thịt lắm à?"

Người nam nhân nhìn cậu, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối lẫn chút bất lực.

"Ngươi đã đoạt xá thân xác mà lão phu dày công chiếm giữ rồi còn đâu.

Giờ ta chỉ còn là một mảnh ý chí không hồn, căn bản không tài nào đoạt xá lần nữa.

"Câu nói này khiến não bộ Dương Liệt lập tức đứng máy.

"Không đúng nha đại ca!

Đoạt xá là cái gì chứ?

Với lại ta thấy ông là nam nhân, mà thân thể này rõ ràng là nữ nhân mà, không lẽ ngươi có sở thích gì đó ư?"

"Ừ thì ta là nam nhân nhưng bất đắc dĩ mới đoạt xá lấy thân thể này.

với lại ngươi cũng đang chiếm lấy xác của ta chứ đâu, à đúng rồi ngươi cũng là nam nhân đấy, thế mà lại đi đoạt xá lấy thân thể nữ này lại còn bày đặt đi nói ta?"

Cả hang động rơi vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Dương Liệt ngây người, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất để tiêu hóa câu nói kia.

Một giây, hai giây.

tinh thần cậu chấn động mạnh.

"Cái gì.

ngươi vừa nói gì.

"Dương Liệt hốt hoảng cúi đầu xuống nhìn.

Trước ngực tuy không quá đẫy đà nhưng rõ ràng là có độ cong mềm mại.

Cậu đang mặc một bộ đồ nữ sinh, hoàn toàn khác xa với bộ đồng phục trước kia.

Từng lọn tóc trắng xõa xuống theo cái cúi đầu, che khuất một phần tầm mắt.

Thực ra khi mới tỉnh dậy, cậu đã thấy cơ thể có chút nhẹ nhõm và lạ lẫm, nhưng do quá hoảng loạn vì bị xích trên tường và người nam tử trước mắt nên đã vô tình lờ đi.

Giờ đây, sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt khiến cậu không kịp thích nghi.

"Ây da, không cần phải hoảng thế đâu.

Chỉ cần xuất khiếu thần hồn là ngươi có thể quay lại thân xác cũ của chính mình ấy mà.

"Dương Liệt quay ngoắt lại nhìn vị nam tử bạch y như nhìn thấy cứu tinh.

Thấy đối phương gật đầu xác nhận, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột thi nhau chảy.

"Vậy, làm sao để xuất hồn?"

Không gian lại một lần nữa rơi vào im lặng.

Dương Liệt thấy hắn im bặt không đáp thì lòng dạ lại bắt đầu lửa đốt.

"Đại ca.

ngươi nói gì đi chứ!"

"Ài.

nói thật nhé, để xuất hồn thì ít nhất hiện tại ngươi chưa đủ trình độ.

Thậm chí nói thẳng ra là dù ngươi có chết thêm lần nữa ở đây, cũng chưa chắc làm được."

"Thế tức là.

ta phải sống cả đời trong thân xác nữ này sao?."

"Có lẽ vậy."

Nam tử thản nhiên đáp.

Hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt phũ phàng.

Dương Liệt hoàn toàn sụp đổ, tâm hồn cậu như biến thành màu xám xịt, đôi mắt trợn ngược đầy tuyệt vọng.

Người nam tử bạch y kia thở dài lắc đầu, định nói lời an ủi với Dương Liệt thì đột nhiên sắc mặt nghiêm lại.

"Có người!

"Vị nam tử đột ngột thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía cửa động đang đóng kín.

Không đợi Dương Liệt kịp phản ứng, hắn giơ tay ấn mạnh vào trán cậu.

Một lực hút cực mạnh kéo ý thức Dương Liệt vào một hố xoáy đen ngòm, bóng hình nam tử cũng tan biến vào trong đó.

Góc nhìn của Dương Liệt dần thay đổi.

Cậu cảm thấy mình như đang sở hữu hai cái góc nhìn cùng một lúc, một bên nhìn thấy quang cảnh bên ngoài qua đôi mắt của cơ thể nữ sinh, một bên lại quan sát được vùng không gian ý thức tối tăm bên trong.

Trạng thái này giống như cậu đang điều khiển cùng lúc hai tài khoản game, tuy chung một ý chí nhưng lại có thể cảm nhận và hoạt động độc lập.

Dương Liệt đưa mắt nhìn quanh vùng không gian tối mịt, vừa tò mò về vùng đất lạ này, vừa cố tìm kiếm bóng dáng vị bạch y khi nãy.

Rắc.

Rắc!

Tiếng nứt vỡ vang lên, mặt đất dưới chân Dương Liệt bắt đầu biến hóa thần kỳ.

Những tấm thảm đỏ rực trải dài, bụi mờ tan biến để lộ những tòa kiến trúc nguy nga đang vươn cao.

Dương Liệt sững sờ kinh ngạc, chứng kiến một cung điện tráng lệ được dựng lên chỉ trong chớp mắt.

Chính giữa điện là một chiếc ngai vàng chạm khắc chín con rồng dũng mãnh, uy nghi, nhưng phía trên lại trống không.

Dương Liệt không kìm được tò mò, tiến lại gần ngắm nghía thật kỹ.

Chất liệu này.

nhìn qua chắc chắn là vàng ròng!

Nếu mang được cái này ra ngoài bán, chắc cả đời mình chẳng cần lo cơm áo gạo tiền nữa.

Nghĩ đến đó, khóe môi cậu dần nhếch lên, trong đầu bắt đầu có ý nghĩ không đúng đắn.

"Dẹp ngay cái ý tưởng đó của ngươi đi.

"Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai khiến Dương Liệt giật bắn mình.

Cậu vội vàng thu lại biểu cảm thèm thuồng, quay đầu nhìn lại.

Thế nhưng, kẻ đứng sau lưng cậu lúc này không còn là nam tử bạch y thanh tú ban nãy.

Trước mắt cậu là một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp với làn da trắng bệnh như bị thiếu máu.

Mái tóc trắng dài xõa xuống tận eo, đôi mắt phượng khẽ chớp, để lộ đôi đồng tử đỏ rực như đá ruby đang nhìn xoáy vào cậu.

Đôi môi hồng hào khẽ nhếch, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, thanh mát khiến người ta dễ chịu.

"Đây là đâu vậy?

Và.

sao ngươi lại biến thành con gái rồi?"

Dương Liệt chỉ tay hắn lắp bắp.

"Đây là lãnh địa của ta, Vương Tọa Trấn Gian.

Còn về hình dạng này, ngươi bớt tò mò đi thì hơn.

"Dương Liệt định mở miệng hỏi thêm thì hắn ta đã cắt ngang.

Thiếu nữ khẽ phất tay, một màn hình khổng lồ chiếm nửa cung điện lập tức hiện ra.

Nàng ta ra hiệu cho Dương Liệt ngồi xuống, rồi tự mình triệu hồi một chiếc ngai nhỏ khác bên cạnh.

Trên màn hình lúc này chính là góc nhìn thực tế bên ngoài của cơ thể thiếu nữ kia.

Độ sắc nét cực cao, thậm chí có thể phóng to vật thể từ xa hay quay góc 360 độ tùy ý.

"Hành động tiếp theo có thoát ra được hay không, phải dựa vào bản lĩnh của ngươi rồi đấy, Trần Dương Liệt.

"Dương Liệt sững sờ.

"Ngươi.

ngươi biết tên ta?"

"Ta không chỉ biết tên, mà còn nắm rõ mọi ký ức và những suy nghĩ đen tối hiện tại của ngươi nữa.

"Dương Liệt kinh hãi ngồi phắt dậy, mặt cắt không còn giọt máu.

Nhìn cái vẻ hoảng loạn của cậu, thiếu nữ khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.

"Yên tâm, ta hiểu mà.

Tuổi trẻ tìm hiểu một vài thứ cũng là chuyện bình thường thôi.

Ta không kỳ thị đâu mà lo.

"Dương Liệt hoàn toàn sụp đổ, cậu ngồi phịch xuống, thẫn thờ nhìn lên trần nhà vì biết bí mật thầm kín nhất của mình đã bị phơi bày.

Thấy vậy, nàng khẽ lắc đầu, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm túc.

"Tập trung vào việc chính đi.

Có một nhóm người đang tiến vào đây."

"Có người tới sao?"

Dương Liệt lập tức tỉnh táo lại, mắt dán chặt vào màn hình giám sát bên ngoài.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập