Chương 1: Thiên Địa Sụp Đổ

Gió thổi nhẹ qua cành cây, những tán lá yếu ớt không chịu nổi sức ép dần lìa cành, đung đưa rơi xuống chiếc ghế đá trong công viên.

Tiếng cười nói nô đùa thỉnh thoảng lại vang lên, đó là những âm thanh quen thuộc mỗi khi đêm xuống, nơi người dân quanh đây thường tụ tập tản bộ.

Trên ghế đá, một cậu thanh niên vắt tay lên trán nằm yên bất động.

Chẳng rõ cậu đang ngủ hay đang thư giãn, chỉ thấy từ phía xa, một nhóm nhóc đang hăng say đá bóng chạy lại gần.

"Thôi chết!

"Quả bóng đi chệch quỹ đạo, bay thẳng về phía ghế đá.

Một tiếng va đập khô khốc vang lên, người thanh niên rời tay khỏi trán, ôm đầu kêu la thảm thiết, người co rút lại như con tôm.

Cơn đau đến nhanh nhưng đi cũng vội, khi cảm thấy đỡ hơn, cậu quay đầu lại, đôi mắt như mãnh thú nhìn chừng chừng vào đám trẻ.

Sát khí tỏa ra khiến bọn nhóc run bắn, áp lực ấy còn đáng sợ hơn cả khi đối mặt với cha mẹ lúc bị điểm kém.

Không một giây chần chừ, cả đám vắt chân lên cổ mà chạy, bỏ mặc quả bóng lại hiện trường.

Người thanh niên chỉ biết thở dài, nhìn đám trẻ chạy tán loạn.

"Ngủ cũng không yên.

Chết tiệt, sao ở đây nhiều muỗi thế không biết!

"Người thanh niên vừa gãi cổ vừa ngáp ngắn ngáp dài này là Trần Dương Liệt.

Cậu chẳng muốn ngủ ngoài trời, nhưng ngặt nỗi lúc nãy vừa đánh rơi chìa khóa ngay tại cái công viên này.

Chùm chìa khóa nhà lại gắn liền với chìa khóa xe, thành ra cậu tiến thoái lưỡng nan.

Đi bộ về nhà mất cả mười tiếng đồng hồ, trời thì tối om không tìm thấy gì, điện thoại lại còn sập nguồn.

Dương Liệt bực bội nằm vật xuống ghế, đăm chiêu nhìn lên bầu trời đêm thưa thớt sao.

Trăng treo lẻ loi, vài ngôi sao cô độc cách xa nhau, tựa như chính cậu lúc này, đều là một kẻ cô đơn không bạn gái, cũng chẳng có lấy một người để tâm.

Cậu cứ đứng hình nhìn vào khoảng không, trạng thái treo máy mà hầu như gã đàn ông nào cũng có.

Thế nhưng, trạng thái ấy không kéo dài được lâu khi Dương Liệt nhận ra có điều gì đó sai sai.

Tại sao ngôi sao bên trái lại lệch khỏi vị trí cố định của nó?

Cậu vội ngồi bật dậy, dụi mắt nhìn kỹ.

Không có ánh đèn nhấp nháy, không phải máy bay, đó rõ ràng là một ngôi sao, nhưng nó đang di chuyển!

"Vãi thật!

"Ngôi sao ấy không chỉ lệch đi mà còn bắt đầu nhảy múa, lao qua lao lại với tốc độ kinh hoàng.

Ở phía xa, một ngôi sao khác cũng bắt đầu chuyển động như nhận được mệnh lệnh.

Chúng lao vào nhau, va chạm tạo ra một luồng sáng nhỏ phồng to rồi vụt tắt.

Gió đêm thổi qua, Dương Liệt bàng hoàng.

Những thiên thể kia như có linh trí, đang lao vào một cuộc chiến điên cuồng.

Cậu cho rằng mình gặp ảo giác, vì điều này hoàn toàn phản khoa học.

Một ngôi sao không thể di chuyển với vận tốc ánh sáng và thay đổi quỹ đạo đột ngột như vậy được.

Gió càng lúc càng rít mạnh.

Chưa kịp định thần, một âm thanh tựa như tiếng bình sứ vỡ vụn liên tục oanh tạc màng nhĩ Dương Liệt.

Đất trời rung chuyển, mặt đất như mất thăng bằng, nghiêng hẳn sang một bên.

Cậu vô thức bịt chặt tai, nhưng thứ âm thanh quái dị đó vẫn len lỏi, đâm thấu vào tâm trí.

"Trời đất!

Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Mẹ ơi, con sợ!"

"Em yêu, mau đứng sau lưng anh!

"Tiếng gào thét, tiếng khóc lóc hỗn loạn vang lên khắp nơi.

Không chỉ ở đây, mà dường như cả thế giới đang đảo điên.

Không gian mất trọng lực khiến các phương tiện giao thông đâm sầm vào nhau, hỏa hoạn và động đất bùng phát trong chớp mắt.

Dương Liệt ngã nhào khỏi ghế, chật vật đứng dậy.

Mồ hôi vã ra như tắm, cậu cảm thấy cơ thể nặng trịch như bị cả một con bò đè lên vai.

Cơn khó thở ập đến, mặt mũi tái mét, cậu quỳ sụp xuống, không cách nào đứng vững.

"Mẹ nó.

chuyện gì thế này!."

cậu gầm lên đau đớn.

Nghiến chặt răng, Dương Liệt cố ngước nhìn bầu trời.

Bản năng mách bảo cậu rằng một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm sắp xuất hiện.

Người ngoài hành tinh?

Trái đất nổ tung?

Cậu không biết, nhưng sự thật còn kinh khủng hơn thế.

Một tiếng động cực đại vang dội khắp hành tinh, xuyên thủng mọi bức tường cách âm dày nhất.

Đi kèm với nó là những vết rách màu xanh lam chi chít khắp tầng không.

"Trời sập rồi.

.."

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu cậu.

Vết rách bành trướng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, to ngang cả một thành phố.

Thấp thoáng sau làn sương mờ đục của vết nứt không gian, những bóng hình uốn éo, kinh dị bắt đầu rơi xuống mặt đất.

Khắp nơi đều có sự hiện diện của những thực thể kỳ quái.

Có thứ chỉ gồm hai chân nâng đỡ một cái đầu khổng lồ với hai cánh tay nhỏ xíu dị dạng, có thứ lại dài ngoằng như rắn, uốn lượn giữa không trung.

Tuy ngoại hình khác biệt, nhưng chúng đều có điểm chung là bao quanh cơ thể bởi những hoa văn đen đặc, chạm khắc tinh xảo và tỏa ra luồng tử khí rợn người.

Nhưng Dương Liệt không còn tâm trí đâu mà quan sát.

Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu cậu.

Chạy!

Phải chạy ngay khỏi cái địa ngục này!

Cậu gắng gượng đứng dậy, bước chân có chút lảo đảo.

Khi đã dần quen với áp lực nghẹt thở, cậu bắt đầu lết đi, dù mỗi bước di chuyển đều khó khăn như đeo tạ.

Vừa leo ra khỏi bồn hoa công viên, một cảnh tượng hãi hùng đập thẳng vào mắt Dương Liệt.

Một cô gái đang chạy ngang qua con hẻm thì bất ngờ, một cái đầu khổng lồ phóng vụt ra.

Cái cổ dài ngoằng, linh hoạt uốn éo như mãng xà lao đến với tốc độ kinh hoàng.

"Cứu mạng!

Cứu.

"Tiếng thét nghẹn lại.

Cái miệng rộng hoác của quái vật trực tiếp ngoạm lấy nửa thân trên của cô gái rồi nuốt chửng.

Máu phun ra như thác, bắn tung tóe lên mặt Dương Liệt.

Cậu đứng hình, chết lặng chứng kiến một mạng người bị xé toạc chỉ trong chớp mắt.

Mùi sắt tanh tưởi theo gió xộc thẳng vào mũi.

Dạ dày Dương Liệt co thắt dữ dội, cậu gục xuống, nôn thốc nôn tháo tất cả những gì đã ăn vào buổi tối.

Chân tay rã rời, adrenaline tiết ra quá mức khiến cơ thể cậu run bần bật không tự chủ.

Đúng lúc đó, cái đầu quái vật sau khi nuốt xong con mồi chậm rãi xoay lại, đôi mắt vô hồn găm chặt vào cậu.

Quá sợ hãi, Dương Liệt dùng chút sức tàn cuối cùng đứng dậy bỏ chạy.

Dáng chạy xiêu vẹo, nhưng trước cảnh tượng đẫm máu vây quanh, bước chân cậu dần trở nên gấp gáp và vững vàng hơn.

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?

Mấy thứ đó là cái quái gì vậy?"

Xác người không nguyên vẹn nằm la liệt.

Càng nhìn, cậu càng muốn nôn, nhưng cậu biết chỉ cần dừng lại một giây, cái chết sẽ tìm đến.

Cậu lao vào những con hẻm nhỏ, hướng thẳng về nhà.

Trong cơn đại nạn, ngôi nhà là nơi duy nhất mà bản năng mách bảo cậu rằng sẽ an toàn.

Vừa băng ra đường lớn, một âm thanh quen thuộc chấn động màng nhĩ vang lên.

Dương Liệt dừng khựng lại, ngước nhìn lên cao.

"Cái đệch.

"Giữa màn đêm đen kịt, một hình bóng vĩ đại tỏa ra ánh sáng tinh khiết đang ngự trị.

Đôi cánh dài cả trăm dặm dang rộng, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo nhìn xuống hạ giới như một bậc vị đế vương nhìn đám kiến hôi đang bò lết dưới chân.

Không cần lời nói, chỉ riêng sự hiện diện đó đã khiến vạn vật phải quỳ gối kính sợ.

"Tôn Thờ!

Ca Ngợi!

Trung Thành!

"Giọng nói uy nghiêm, trầm hùng vang dội khắp tầng không, xuyên thẳng vào đại não Dương Liệt, ép buộc cậu phải quy phục.

Đôi đồng tử của Dương Liệt run rẩy dữ dội.

Cậu muốn quay đi, muốn nhắm mắt, nhưng cơ thể như bị đóng đinh tại chỗ, mi mắt như bị dán chặt bởi keo sắt, không thể nhúc nhích.

"Tôn.

tôn cái con mẹ mày!"

Dương Liệt gào thét trong tâm trí, nhưng vô vọng.

Cơ thể cậu đã mất quyền kiểm soát.

"Chúa thần toàn năng.

vĩnh hằng bất hủ.

uy nghiêm vô thượng.

"Miệng cậu tự động thốt ra những lời cổ ngữ dù cậu chưa từng học qua.

Hai chân cậu khuỵu xuống, tay phải đặt lên ngực đầy thành kính.

Một ý nghĩ quy thuận bắt đầu nhen nhóm và bùng nổ trong đầu cậu, cố gắng nuốt chửng chút lý trí cuối cùng.

"Không ổn!

Tinh thần mình đang bị đồng hóa.

Nếu không thoát ra, mình sẽ biến thành một con rối không có lý trí!

"Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng sóng xung kích cực mạnh bất ngờ ập đến, hất văng Dương Liệt đi xa cả ngàn mét.

Cậu bay xuyên qua cửa kính của một tòa nhà trăm tầng, đập mạnh vào tường phòng họp.

Máu từ đỉnh đầu chảy dài, nhuộm đỏ cả thân mình.

Trong căn phòng tối, bốn người đang co ro trong góc kinh hãi nhìn cậu.

Ý thức Dương Liệt mờ mịt, bóng tối dần bao trùm, nhưng giọng nói ma mị kia vẫn vang lên:

"Ca ngợi.

"Như một xác sống, Dương Liệt lảo đảo đứng dậy, lết về phía ô cửa kính vỡ nát.

"Này cậu ơi!

Cậu đi đâu vậy?"

Một tiếng gọi lo lắng vang lên, nhưng cậu không nghe thấy gì nữa.

Đứng bên mép vực thẳm, cậu chứng kiến cuộc đại chiến trên không trung.

Từ sâu trong vết nứt, một bàn tay khô héo đầy móng vuốt hắc ám thò ra, toan chộp lấy mắt của Thiên sứ.

Ngay lập tức, một đạo quang tinh phóng ra đánh bật thứ đó lùi lại.

Lúc này, ý thức Dương Liệt đột ngột quay về.

Nỗi đau thể xác ập đến như búa bổ, cơn chóng mặt khiến cậu lảo đảo rồi rơi tự do khỏi tòa nhà cao tầng.

Gió rít gào bên tai, tóc tai bay loạn xạ.

Trước mắt cậu, những gương mặt với đủ loại cảm xúc Hỉ – Nộ – Ái – Ố tràn ra từ vết nứt, lao vào xâu xé Thiên sứ.

Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng màn đêm.

Dư chấn từ cuộc chiến thần cấp khiến không gian vỡ vụn như gương.

Ngay khi Dương Liệt sắp chạm đất, một vết nứt không gian kỳ lạ xuất hiện, hút chửng cậu vào trong rồi biến mất không dấu vết.

Đằng sau lưng cậu, Trái Đất bắt đầu rạn nứt rồi nổ tung thành trăm mảnh.

Những thực thể cổ xưa vẫn không ngừng tràn ra, tiếp tục cuộc chiến diệt thế.

Trong hang động tối tăm, một vết nứt không gian đột ngột xé toạc hư không.

Trần Dương Liệt rơi xuống từ tâm vết nứt, toàn thân đẫm máu, bất tỉnh nhân sự.

Ngay lập tức, một âm thanh máy móc vô cảm, không rõ giới tính vang vọng khắp không gian.

"Hệ thống Tối Cường Luyện Thể kích hoạt, cưỡng ép liên kết.

"Một màn hình ảo hiện ra, tỏa ánh sáng xanh mờ giữa hang động.

Thế nhưng, ngay khi màn hình vừa sáng lên, từ sâu trong bóng tối, đôi đồng tử đỏ rực với con ngươi đen dài như mắt mèo đột ngột mở trừng trừng.

Chỉ trong tích tắc, những ngọn đuốc khô trên vách đá đồng loạt bùng lên ngọn lửa vàng nhạt, soi rõ mọi ngóc ngách.

Dưới ánh lửa, một thiếu nữ đang bị treo lơ lửng trên tường đá hiện ra.

Đôi tay cô bị xích chặt bởi những vòng còng vàng phát sáng.

Cô mặc bộ đồng phục nữ sinh.

Váy ngắn, áo sơ mi trắng thắt cà vạt đỏ, khoác bên ngoài chiếc áo khoác hoodie rộng thùng xinh.

Đôi chân mang tất đen và giày thể thao trắng đen tạo nên một dáng vẻ vừa hiện đại vừa kỳ quái.

Dù khuôn mặt bị che phủ bởi làn sương đen mờ ảo, nhưng khí chất vương giả vẫn không thể che giấu.

Hệ thống lập tức phát giác sự hiện diện của cô, thanh âm máy móc trở nên đanh lại.

"Ta khuyên ngươi đừng can thiệp vào công việc của ta.

"Đi kèm lời cảnh cáo là một luồng uy áp cực mạnh phóng ra.

Thế nhưng, thiếu nữ không hề e dè.

Ngược lại, hắc khí từ người cô bùng phát càng dữ dội hơn, đối đầu sòng phẳng với lực lượng của Hệ thống.

"Ngươi muốn chết!

"Bị chọc giận, Hệ thống tạm dừng quá trình liên kết với Dương Liệt, chuyển toàn bộ hỏa lực tấn công thiếu nữ.

Áp lực khổng lồ khiến mặt đất bên dưới lún xuống, những sợi xích sắt ma sát vào tường đá kêu lên ken két.

Hai bên giằng co dữ dội.

“Thực lực ngang bằng nhau?

Kỳ quái, tại sao thứ này lại mang khí tức của Dị Tổ?

Hệ thống kinh ngạc thầm nghĩ.

Nhận thấy không thể dùng vũ lực áp chế nhanh chóng, Hệ thống quyết định chuyển sang công kích tinh thần.

Nó lao thẳng vào mi tâm của thiếu nữ, xâm nhập vào không gian ý thức của cô.

"Ha ha ha!

Chỉ cần phá hủy Tâm Thạch của ngươi, dù cho ngươi có là thần cũng phải chết!

"Hệ thống mò mẫm trong bóng tối sâu thẳm, nhưng đi mãi vẫn không tìm thấy đích đến.

Một linh cảm bất an ập đến, nó vội vàng quay đầu lại định thoát ra ngoài, nhưng rầm một tiếng, nó đâm sầm vào bức tường không gian đã bị phong tỏa.

"Ta.

ta biết sai rồi!

Cầu xin ngươi tha mạng!"

Màn hình hệ thống hiện lên những dòng thông báo loạn xạ, van nài trong tuyệt vọng.

"Ở đây không cho phép ồn ào.

"Một giọng nói lạnh lùng, mang chút lười biếng vang lên từ phía sau.

Hệ thống quay lại và sững sờ.

Thiếu nữ khi nãy giờ đây đang chễm chệ ngồi trên chiếc ngai vàng chạm khắc chín con rồng uy nghi.

Cô vắt chéo chân, tay chống đầu, đôi đồng tử đỏ rực liếc xuống đầy khinh rẻ.

"Ngươi rốt cuộc là ai!."

"Hỏi để làm gì khi ngươi sắp chết?"

Cô khẽ gõ ngón tay xuống thành ghế.

Trong chớp mắt, không gian tối đen biến hóa, những cung điện nguy nga bắt đầu mọc lên, lắp ráp lại thành một hoàng thành tráng lệ.

Hệ thống lặng đi, màn hình hiện dấu ba chấm nhảy liên tục trước khi đưa ra đề nghị cuối cùng.

"Tha cho ta, ta có thể chia cho ngươi mười phần bản nguyên."

"Ồ, cũng khá hào phóng đấy nhỉ?

Nhưng mà.

nuốt chửng ngươi chẳng phải là có hết bản nguyên đầy đủ sao!

"Thiếu nữ cười gian xảo, bàn tay lạnh lùng kết ấn.

Một trận pháp màu đỏ rực rỡ hiện ra, ngăn cách mọi liên kết giữa không gian ý thức và thực tại.

Hệ thống thấy vậy điên cuồng gào thét, biết rằng con đường sống đã khép lại.

Bên ngoài bản thể dường như cảm nhận được mối liên kết với nửa bản thân đã biến mất, thì lập tức phát điên lên.

"Ngươi muốn chết!"

"Hừ, tự bạo sao?

Vô dụng thôi."

Thiếu nữ nhếch mép.

"Ha ha ha!

Ai nói ta sẽ tự bạo?"

Thiếu nữ cau mày lại cảm thấy có gì đó âm mưu trong chuyện này liền vội kết ấn nhanh hơn.

"Tự bạo thì sao giết ngươi được, nếu không được vậy thì.

.."

Nói đoạn hệ thống nhìn Dương Liệt đang nằm dưới đất không rõ sống chết.

Thấy hệ thống đưa mắt nhìn nam nhân kia, một dự cảm không lành dần xuất hiện trong lòng thiếu nữ.

"Khoan!

Khoan đã."

"Muộn rồi!

"Dứt lời, Hệ thống hóa thành một luồng sáng chói lòa, điên cuồng nhập thẳng vào thân thể Dương Liệt.

Cùng lúc đó, phân thân của nó trong không gian ý thức hóa thành thực thể của một người phụ nữ, lao đến dùng hết sức bình sinh ấn mạnh đầu thiếu nữ vào ngai vàng để cầm chân.

Trần Dương Liệt đang bất tỉnh bỗng bay bổng lên không trung, lao về phía thiếu nữ với tốc độ cực nhanh.

Tay phải cậu ấn mạnh vào trán cô.

Trong tích tắc, mọi thứ xung quanh lấy cả hai làm trung tâm đều biến thành hai màu trắng đen, không gian vặn xoắn dữ dội.

Năm giây trôi qua.

Sự tĩnh lặng trở lại.

Cả Dương Liệt và thiếu nữ đều ngã gục, bất động như tờ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập