Chương 7: Không ngờ tới nha

Ngô Khánh Dương tiến lên phía trước, từng bước cẩn thận bước lên bậc thang.

Đứng trước cỗ quan tài, hắn bắt đầu quan sát kỹ lưỡng.

Hắn đi vòng quanh chiếc quan tài thì chợt phát hiện bên cạnh nắp có những dòng chữ kỳ lạ.

"Các ngươi lại đây xem nè, trên quan tài có dòng chữ này!

"Hùng Bá Hổ tò mò đứng từ xa hỏi vọng lên.

"Chữ gì?

Ngươi có thể đọc giùm bọn ta được không?"

Ngô Khánh Dương quan sát mớ chữ rồi gãi đầu nói.

"Cái này.

hình như chữ này không phải của Đại Việt.

"Nghe vậy, Hùng Bá Hổ định nói gì đó thì một cái bóng trắng lướt qua mắt hắn.

Mùi hương thơm hoa nhài nhàn nhạt truyền tới mũi khiến tâm trí đang căng thẳng của hắn hơi dịu lại.

Hùng Bá Hổ nhìn kỹ, hóa ra là cô gái bị mù mà hắn cho vào nhóm.

Cô ấy bị mù sao có thể biết vị trí cụ thể mà đi hay vậy?

Cô ta lần theo âm thanh mà đi tới sao?

Hùng Bá Hổ nghi hoặc, nhưng khi hắn còn đang suy nghĩ thì những người còn lại vì hiếu kỳ với chiếc quan tài đen trên vương tọa kia nên cũng đã đi theo Dương Liệt lên phía trên.

Cả sáu người đều đã đứng trên bậc cao, chỉ còn lại mỗi Hùng Bá Hổ ở dưới không dám lên.

Thực ra hắn cũng không muốn ở dưới một mình.

Bởi vì khi nãy, lúc tất cả đều leo lên trên, hắn đột nhiên cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đang quan sát mình từ bóng tối.

Khi quay đầu lại thì không thấy ai, nhưng linh cảm lại bảo rằng có vô số con mắt đang chằm chằm nhìn hắn.

"Chết tiệt, nơi này sao cảm giác càng ngày càng quái lạ thế nào nhỉ?"

Hùng Bá Hổ thầm than vài câu, bước chân lên cầu thang cũng nhanh hơn.

Bọn hắn đứng trước quan tài ngó nghiêng lung tung.

Dương Liệt khẽ cúi xuống sờ vào cỗ quan tài, một cảm giác lạnh ngắt như sờ vào tảng băng ngàn năm truyền tới.

Cơ thể hơi rung lên, Dương Liệt liền rụt tay lại thật nhanh.

"Trong số mọi người ở đây, có ai biết những chữ này nói lên điều gì không?"

Dương Liệt vừa nói vừa thầm quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của từng người.

Hùng Bá Hổ nhìn đống chữ rồi gãi đầu, Kỷ Minh Hạo thì nhắm mắt suy nghĩ, Ngọc Anh thì cúi người xuống tay sờ cằm chu môi.

Dương Liệt nhìn sơ qua, cậu cũng đại khái hiểu bọn họ đều mù tịt cả rồi.

Dương Liệt khẽ thở dài, định hỏi với Bạch Huyền nhưng nhớ lại trước đó hắn đã khiến bản thân chịu thiệt thòi như thế nào thì lại thôi.

Trong lòng cậu vẫn còn oán hận Bạch Huyền, cậu không muốn tiếp xúc gì thêm với hắn nữa.

Cậu thầm nghĩ nếu có thể thoát khỏi đây, cậu sẽ bán hắn cho chính phủ ngay và luôn!

Bên cạnh, Bạch Huyền đang thư giãn tu luyện thì cảm thấy đột ngột đầu truyền tới cảm giác nhức nhối như có con ong vò vẽ bay qua bay lại.

Hắn mở mắt, thấy Dương Liệt nhìn mình với ánh mắt đầy thù hằn rồi quay đầu đi chỗ khác.

Bạch Huyền khó hiểu suy nghĩ.

Cái gì đây?

Tự nhiên nhìn ta với ánh mắt thù oán rồi giận dỗi quay đầu đi thế này?

Hắn hiện tại không biết trong đầu Dương Liệt đang nghĩ cái gì, do là khế ước ràng buộc đã bị hắn phá lỏng đi một chút nên là sự cộng hưởng ý nghĩ cũng theo đó mà biến mất.

Bạch Huyền vỗ tay.

Không lẽ vẫn giận chuyện hồi nãy sao?"

Hay.

hay là chúng ta thử mở nắp quan tài ra xem đi?

Biết đâu trong đó có thứ gì giải đáp thì sao?"

Ngọc Anh ngón tay sờ má hỏi.

Cả đám nhìn về phía người vừa đưa ra ý tưởng.

Nghe vậy, Hùng Bá Hổ khẽ cười gật đầu với Ngọc Anh.

"Đúng rồi, sao chúng ta không thử mở ra nhỉ?

Biết đâu bên trong có vật gì giúp chúng ta lúc nguy cấp.

Cứ vậy đi!

Kỷ Minh Hạo, Lục Thanh Sơn và Ngô Khánh Dương, ba người các ngươi cùng mở nắp quan tài ra đi!

"Cả ba người nghe vậy liền hiện lên dấu hỏi chấm trên mặt, đồng loạt lấy ngón tay chỉ vào bản thân mình"Sao lại là bọn ta?"

"Hùng Bá Hổ!

Muốn mở thì tự ngươi đi mà mở đi!

Dù sao chỉ có mình ngươi là đồng ý với ý kiến đó, bọn ta từ chối!"

Lục Thanh Sơn tức giận quát.

"Đúng vậy!

Hùng Bá Hổ ngươi đừng có mà sai bảo chúng ta như đàn em của ngươi, bọn ta không phải là nô lệ của ngươi!"

Kỷ Minh Hạo hùa theo.

Nghe vậy Hùng Bá Hổ sắc mặt liền đen lại.

"Các ngươi nói gì cơ?

Không muốn mở ư?

Bắt ta tự mở ra sao?"

Sắc mặt Hùng Bá Hổ trầm xuống, một luồng khí nóng từ người hắn lặng lẽ phát ra khiến ba người đang hăng máu ban đầu bỗng thấy rén ngang.

"Ta nói cho các ngươi biết, không làm cũng phải làm!

Đừng có quên rằng, ta đây mạnh hơn các ngươi rất nhiều.

Nếu không chịu nghe lời thì.

hừ hừ.

"Hùng Bá Hổ dậm chân xuống đất, lập tức gạch đá dưới chân nứt toác ra thành hình tròn, luồng khí nóng tỏa ra càng thêm nồng nặc.

"Thì đống gạch vỡ dưới chân ta sẽ là các ngươi!"

"Hùng Bá Hổ.

.."

Lục Thanh Sơn chưa kịp nói hết câu thì một bàn tay đã che miệng hắn lại, kéo về phía sau cỗ quan tài đen.

Hắn quay đầu nhìn, hóa ra là Ngô Khánh Dương vừa ngăn cản mình.

"Bỏ đi Thanh Sơn!

Khí huyết của Hùng Bá Hổ là 32 đấy, chúng ta cộng lại chắc còn chưa đến con số đó, lấy cái gì mà đánh?"

Lục Thanh Sơn mấp máy trong tay Ngô Khánh Dương như muốn nói điều gì đó.

Thấy vậy, họ Ngô lắc đầu nói tiếp.

"Nghe này, ta biết ngươi đang rất giận, muốn xông tới đánh gã ngay lập tức, nhưng ngươi có đủ thực lực không?

Chuyện không đủ sức thì bỏ qua đi, Phật từng bảo việc gì nên bỏ thì hãy bỏ, đừng cố chấp quá.

Á.

Đau!

"Ngô Khánh Dương đang thuyết pháp thì bất ngờ bàn tay phải truyền tới cảm giác đau điếng.

Hắn nhìn xuống, thì phát hiện ra Lục Thanh Sơn đã nanh nọc lấy răng cắn vào tay của hắn.

Cơn đau mãnh liệt khiến Ngô Khánh Dương phải buông tay ra.

"Ngươi đừng có hở tí là Phật này Phật nọ có được không!

Ta nghe ngươi lải nhải trong lớp quá đủ rồi!"

Lục Thanh Sơn nghiến răng nói với Ngô Khánh Dương.

"Ta chẳng phải là vì tốt cho ngươi thôi sao!"

"Ta không cần ngươi quan tâm!"

"Ngươi.

"Hùng Bá Hổ đứng yên, sắc mặt đen như nhọ nồi.

Hắn nhìn bọn họ từ chửi nhau chuyển sang lăn lộn đấm đá dưới đất, không chịu nổi nữa liền gầm lên.

"Bọn ngươi mở quan tài ngay cho ta!

Nếu không ta đấm từng đứa một!

"Hai kẻ đang lăn lộn vội đứng bật dậy.

Lục Thanh Sơn nổi gân xanh định lao tới ăn thua đủ với Hùng Bá Hổ thì Kỷ Minh Hạo kịp thời ngăn lại.

"Bỏ đi, ngươi đánh không lại hắn ta đâu.

Trước mắt cứ nghe lời mở ra xem bên trong có gì, đợi khi thoát khỏi đây cố mà luyện võ rồi báo thù sau!

"Lục Thanh Sơn nghe vậy bất đắc dĩ đành phải nghe theo.

Cả ba đứng trước quan tài, hợp lực đẩy nắp ra.

Khi một khe hở vừa lộ ra, một luồng ánh sáng tím nhạt bắn vọt ra từ miệng quan tài, chiếu sáng rực khắp nơi.

Ba người đứng gần nhất bị chói mắt, hét lên thảm thiết.

"Mắt ta!

Mắt của ta!"

"Mẹ kiếp, cái gì vậy?"

Tất cả mọi người đều phải lấy tay che mắt lại, duy chỉ có mình Dương Liệt là đứng đờ ra.

Chiếc khăn bịt mắt đã làm rất tốt nhiệm vụ che chắn nên cậu không bị ảnh hưởng gì.

Trong góc nhìn của cậu, quan tài phát sinh biến hóa kỳ lạ.

Từ dưới nắp quan tài mọc ra ba cái chân gầy khẳng khiu, chúng nâng đỡ cả khối gỗ đen xì rồi bắt đầu.

chạy.

"Cái đệch!"

Dương Liệt thầm kinh hãi.

Ánh sáng nhạt dần tan đi, mọi người mở mắt ra đầy nước mắt dàn dụa thì phát hiện cỗ quan tài đã biến mất tiêu.

Họ dáo dác nhìn quanh thì thấy cái quan tài đang chạy thục mạng về phía bức tường rồi xuyên thẳng qua đó.

"Vãi thật!

Ta vừa hoa mắt phải không?

Cái quan tài vậy mà mọc chân đi xuyên tường kìa!

"Chưa kịp để bọn họ định hồn lại thì ngọn lửa từ các cây đuốc bắt đầu tắt lịm dần từ xa lại gần.

Từ trong bóng tối, những bộ giáp đang bất động khẽ rung rinh rồi di chuyển.

Chúng như nhận được mệnh lệnh, đồng loạt lao tới chỗ cả nhóm.

"Các ngươi nhìn kìa!

Mấy bộ giáp đang sống lại!"

Lê Vũ Hà chỉ tay hét lớn.

Hùng Bá Hổ thấy vậy liền la to.

"Chạy mau!

Chạy theo hướng cái quan tài vừa chạy đi!

"Nói xong, hắn liền vắt chân lên cổ chạy trước, một mạch không ngoảnh đầu lại.

Cả nhóm như ong vỡ tổ chạy theo.

Trong đó, Dương Liệt chạy sau cùng.

Xuyên qua bức tường ảo, họ thấy cái quan tài đang chạy phía trước liền ra sức đuổi theo.

"Bắt lấy nó!

Chắc chắn nó gọi mấy bộ giáp kia truy đuổi chúng ta!

"Tốc độ cả nhóm tăng vọt.

Chỉ chớp mắt sau, sau lưng chỉ còn lại mình Dương Liệt đang chật vật thở ra hơi nóng, cố sống cố chết dí theo bọn họ.

"Mẹ kiếp!

Sao lại bỏ ta lại rồi!

"Dương Liệt trán chảy mồ hôi ròng ròng, khẽ ngoái lại đằng sau lưng.

Đập vào mắt cậu là một đống người sắt đang rầm rập dí theo.

Chúng như thủy triều dâng cao, chạy đồng đều đến mức khiến vùng xung quanh rung chuyển như có động đất nhỏ.

"Cứu mạng a!

"Dương Liệt hét to, cố chạy thật nhanh lên phía trước.

Nhưng với sức lực của một cơ thể nữ sinh còn thua cả học sinh cấp một này thì chỉ trong vài giây, bước chân cậu đã chậm lại, hơi thở trở nên đứt quãng.

Không được rồi, mệt quá.

Cái cơ thể này sao mà yếu quá đi!

Dương Liệt chống tay lên tường đá, vừa thở hồng hộc vừa ngoái nhìn.

Trước mắt, đống sắt lúc nhúc kia càng ngày càng áp sát khiến lòng cậu hoảng loạn.

Cậu muốn chạy tiếp nhưng lực bất tòng tâm.

Tầm nhìn hơi tối đi, da mặt lạnh ngắt, đôi môi khô khốc và cổ họng khát cháy.

Dương Liệt chỉ có thể giương ánh mắt tuyệt vọng nhìn cái chết đang đến gần.

Thế nhưng, dù vậy cậu vẫn cắn chặt răng mà bước tiếp.

Cho dù có đối mặt với tuyệt cảnh, ý chí của cậu vẫn không cho phép bản thân bỏ cuộc.

Cảm giác cơ thể đã chạm đến giới hạn cuối cùng giữa tiếng động ầm ầm sau lưng, Dương Liệt hoàn toàn kiệt sức mà ngất đi.

Bạch Huyền thở dài, liền xuất hiện bên ngoài cơ thể Dương Liệt.

Hắn nhìn cậu đang trong trạng thái mất đi ý thức mà đôi chân vẫn lảo đảo chạy thì khẽ lắc đầu.

"Tính để ngươi cầu xin ta giúp đỡ để ta có cái giải thích một thể luôn, nhưng đâu ngờ ngươi lại cố chấp đến vậy, đến một câu cũng không thèm nói.

Giờ thì hay rồi, kiệt sức đến mức ngất xỉu luôn.

"Hắn nhìn Dương Liệt, rồi liếc mắt nhìn ra xa hướng nhóm Hùng Bá Hổ đang chạy như chết.

"Đám đó, đợi khi ngươi tỉnh lại thì giết sạch một thể đi.

Dù sao loại người này giết cũng tốt, vừa để trút giận, vừa để lấy khí huyết của bọn chúng cho ngươi hấp thụ.

"Thấy đám bộ giáp sắt sắp dí tới nơi, hắn khẽ đưa tay ra.

"Truyền cho ngươi tí Tà Khí vậy, chắc nhiêu đây đủ để chạy theo đám đó rồi.

"Ngay khi luồng khí đen chui ra từ tay Bạch Huyền sắp chạm vào người Dương Liệt, đột nhiên hai con ngươi của hắn co rụt lại.

Chấn kinh thất sắc, hắn hướng ánh mắt nhìn về phía nhóm Hùng Bá Hổ.

Lập tức không nghĩ nhiều, Bạch Huyền phóng thần thức bao quát khắp nơi.

Hắn thấy nhóm Hùng Bá Hổ đã bắt được cỗ quan tài kia và mở nó ra.

Một thứ ánh sáng tím lịm bay ra, chiếu rọi khắp nơi.

Ánh sáng đó chạm vào thứ gì, thì thứ đó lập tức biến mất không để lại một dấu vết.

"Truyền tống ư, sao lại vậy!."

Thấy luồng ánh sáng đang lao thẳng về phía Dương Liệt, hắn không kịp suy tính mà lập tức chui tọt vào mi tâm của cậu.

Ánh sáng bao trùm khắp không gian rồi vụt tắt, Dương Liệt và Bạch Huyền biến mất không để lại một dấu vết gì.

Bên kia đám bộ giáp sắt kia khi mất đi mục tiêu, tất cả bỗng trở nên bối rối, đứng bất động rồi im lìm ngừng chạy.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập