Berlin, Tổng cục Cảnh sát Berlin ở quảng trường Alexanderplatz, văn phòng cục trưởng.
Giữa văn phòng, chỗ vốn đặt chiếc bàn làm việc bằng gỗ anh đào khổng lồ giờ đã bị dọn trống một mảng lớn.
Một cái lò than bọc tôn được kê ngay đó, lửa trong lò đang bừng bừng.
Trên lò đặt một tấm lưới thép;
mấy miếng thịt heo nạc mỡ xen kẽ đang bị nướng xèo xèo, mỡ nhỏ xuống than hồng bốc lên từng đợt khói xanh và những tiếng nổ tí tách.
Cục trưởng Traugott (Traugott von Jagow, trong lịch sử đúng là có người này:
tham nhũng gì cũng dính, đặc biệt háo sắc, phốt đen không ít;
năm 1916 vì xử lý kém vụ “khủng hoảng thực phẩm Berlin” mà bị bãi chức)
ngả người phịch trong ghế da.
Áo khoác cảnh phục bị hắn tiện tay vứt lên giá treo bên cạnh.
Hắn nắm chặt một chai rượu thủy tinh, mắt trừng trừng ghim vào tờ báo trên bàn, tức đến mức gần như trợn trắng cả mắt.
“Đồ chó đẻ!
Con đàn bà thối tha chết tiệt, không biết trời cao đất dày!
Hitla!
Adolf Hitla!
Một con rớt tuyển mỹ thuật ở Vienna!
Dựa vào chút nhan sắc không biết leo lên giường thằng quan lớn nào ở Tổng nha mà dám cưỡi lên đầu hệ thống cảnh sát chúng ta ị ỉa!
Nó biết cái gì?
Nó biết bắt trộm à?
Biết giữ trật tự phố phường à?
Biết đối phó với lũ lưu manh đầu đường xó chợ, mấy thằng trùm băng đảng không?
“Nó biết cái đéo gì!
Nó chỉ biết cầm lông gà làm lệnh tiễn, chui trong tòa nhà âm u của Tổng nha mà dùng cán bút giết người!
Một phó quan hùa theo:
“Thưa cục trưởng, chuyện này không thể nhịn!
Cứ để nó làm tiếp kiểu này, cảnh sát Berlin còn sống sao nổi?
Ai còn thèm nhìn chúng ta bằng mắt ngay thẳng?
Đám tiểu thương, phu xe, thậm chí cả bọn gái đứng đường—giờ nhìn tụi ta cũng mẹ nó sai sai!
“Đúng thế!
” một cảnh giám phụ trách trị an khu Đông đập bàn gầm lên, “Anh em dưới tay tôi giờ ra ngoài làm nhiệm vụ cũng phải rón rén, chỉ sợ bị người ta túm được chút cán, để nó lên báo bịa thành bằng chứng cho cái gọi là ‘mục nát mang tính hệ thống’!
Làm kiểu gì nữa?
Vụ xác nổi trên kênh đào ấy vốn là tai nạn!
Chứng cứ không đủ, manh mối đứt rồi, tụi ta biết làm sao?
Chẳng lẽ tự dưng biến ra hung thủ à?
“von Delaney đúng là ăn chút tiền, nhưng như thế nói lên được gì?
Thằng con bất thành khí của hắn quen nạn nhân, cùng uống một ly rượu—thế là con hắn giết người?
Chứng cứ đâu?
Không có chứng cứ, cảnh sát tụi ta muốn bắt ai thì bắt à?
Còn Stroheim—đúng là có làm mấy vụ xám xịt, nhưng hắn ‘quyên góp’ cho hệ thống cảnh sát thiếu bao giờ?
Không có mấy khoản ‘quyên góp’ đó, mấy đồng lương đáng thương của anh em đủ nuôi vợ con sao?
Mẹ nó đây là luật ngầm!
Ai cũng hiểu!
Nó là ngoại đạo, dựa vào cái gì đem chuyện này ra nói?
“Luật ngầm?
Hừ!
Giờ thì hay rồi—nó chọc một nhát, cả Berlin, không, cả Đế quốc đều biết!
Cảnh sát tụi ta thành cái gì?
Đám cặn bã ăn tiền đen, bao che hung thủ, mục nát cả hệ thống!
Tôi vừa nhận văn bản chất vấn của Bộ Nội vụ!
Thằng ngu Schmidt đã bị đình chỉ để thẩm tra!
Tiếp theo là ai?
Là anh?
Hay là tôi?
Trong văn phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn;
chỉ còn tiếng than hồng nổ lách tách.
Trên mặt mỗi người đều lộ rõ uất ức.
Thanh đao của Tổng nha nhanh hơn, cũng tàn hơn bọn họ tưởng.
Mà con đàn bà tên Hitla ấy lại như thể hoàn toàn không hiểu thế nào là “vừa phải”, thế nào là “chừa đường lui”.
Nó thật sự muốn nhổ bật cả hệ thống cảnh sát, giẫm xuống dưới chân, làm bậc thang cho nó và gã Cố vấn Bauer đứng sau lưng leo lên.
“Không thể ngồi chờ chết được!
Thưa cục trưởng, phải cho nó nếm mùi!
Cho nó biết ở Berlin này rốt cuộc ai nói mới tính!
Nó thích đào phốt đen đúng không?
Trong tay ta chẳng lẽ không có tí ‘phốt’ của Tổng nha?
Cố vấn Bauer với đám người dưới tay hắn sạch sẽ lắm à?
Tôi không tin!
Tìm!
Động hết mối quan hệ, tốn bao nhiêu cũng được—đào cho tôi!
Đào được chút nào thì chọc ngược lên báo cho nó!
Xem ai chết trước!
“Đúng!
” cảnh giám khu Đông cũng hăng lên, “Nó thích kích động dân thường đúng không?
Ta cũng làm được!
Tìm vài người, giả làm tiểu thị dân, kéo đến cửa Tổng nha phản đối!
Nói bọn chúng lạm quyền, bức hại cảnh sát chính trực, phá hoại ổn định xã hội!
Làm cho ầm lên!
Xem ai sợ ai!
Jagow nghe cấp dưới mỗi người một câu “kế hoạch phản kích”, trong lòng chẳng bớt bực mà còn bực hơn.
Nghe thì hả giận, nhưng có ích không?
Tổng nha đang thế như chẻ tre;
sau lưng là hoàng đế và tể tướng;
còn Bauer thì càng sâu không thấy đáy.
Chơi dư luận với họ?
Chơi kích động?
Chơi đào phốt?
Hệ thống cảnh sát ở bản địa là rắn địa đầu, nhưng Tổng nha là rồng qua sông cầm thượng phương bảo kiếm!
Vả lại cái trò bọn chúng chơi còn ác hơn cảnh sát nhiều.
Nhìn tờ báo kia đi—bố cục rõ ràng, “chứng cứ”
“xác thực”, đâm thẳng yếu huyệt;
vừa nhìn đã biết có chuẩn bị, sau lưng không biết dùng bao nhiêu thủ đoạn bẩn thỉu.
Đụng cứng, phần thắng không lớn.
Thỏa hiệp?
Con điên đó chịu thỏa hiệp sao?
Nó có vẻ muốn giẫm nát hệ thống cảnh sát để lấy cái “mục nát” của cảnh sát làm nền, tôn cái “chính nghĩa” và “cần thiết” của Tổng nha lên.
Ngay lúc Jagow rối như tơ vò, không biết phải làm thế nào, cửa văn phòng bỗng bị húc bật ra.
Một thư ký cảnh sát chạy xồng xộc vào, mũ cũng lệch hẳn, mặt tái mét, thở không ra hơi, chỉ ra ngoài, lắp bắp:
“C-cục trưởng!
Hỏng rồi!
Bên ngoài… bên ngoài…”
“Hoảng cái gì?
” Jagow đang chẳng có chỗ xả giận, thấy vậy liền gầm lên, “Trời sập xuống rồi à?
Vuốt thẳng lưỡi rồi nói!
Thư ký bị quát đến run lên, nhưng vẫn chỉ ra ngoài cửa sổ:
“L-là người!
Rất nhiều người!
Bao vây Tổng cục rồi!
Người của Tổng nha!
Còn… còn rất nhiều dân thường!
Họ hô khẩu hiệu, b-bảo chúng ta giao hung thủ!
giao bọn tham nhũng!
đòi… đòi công bằng!
“Cái gì?
” Cả phòng đồng loạt bật dậy, ghế bị hất đổ, cào trên sàn kêu ken két chói tai.
Jagow lao bổ tới cửa sổ, giật phăng tấm rèm nặng trịch.
Chỉ thấy trước tòa nhà sa thạch đồ sộ của Tổng cục, quảng trường vốn trống trải nay đã bị người lấp kín.
Ở hàng đầu là hai dãy người đứng nghiêm chỉnh tề, mặc đồng phục xám, đội mũ lưỡi trai vành rộng, mặt vô cảm—nhân viên Tổng nha.
Phía sau những bộ áo xám đó là biển người đen kịt, nhìn không thấy bờ.
Có công nhân mặc đồ lao động, mặt đầy phẫn nộ;
có bà nội trợ xách giỏ, thần sắc kích động;
có thanh niên ăn mặc như học sinh;
thậm chí còn lẫn cả đám tiểu thương và mấy gã rảnh háng xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn.
Bọn họ vung nắm đấm, giơ cao những tấm biển khẩu hiệu viết vội.
“Giao hung thủ giết người ra đây!
“Nghiêm trị cảnh sát tham nhũng!
“Chúng tôi muốn công bằng!
“Cảnh sát bất lực!
Tổng nha vạn tuế!
“Điều tra triệt để vụ kênh đào!
Trả công đạo cho Marta!
Tiếng hô ban đầu còn lộn xộn, nhưng rất nhanh đã tụ lại thành từng đợt sóng đều tăm tắp:
“Giao hung thủ!
Nghiêm trị tham nhũng!
“Tổng nha!
Tổng nha!
Sóng âm một đợt cao hơn một đợt, như muốn lật tung cả tòa nhà.
Người vẫn không ngừng đổ về từ những con phố và hẻm quanh đó, càng lúc càng đông.
“Phản rồi!
Phản cả trời rồi!
Chúng dám sao?
” Jagow gào lên, “Đây là Tổng cục Cảnh sát!
Là biểu tượng của pháp luật Đế quốc!
Bọn chúng đang vây công cơ quan chính phủ!
Là bạo loạn!
“Bạo loạn?
cảnh giám khu Đông mặt trắng bệch, giọng run run, “Ngài nhìn kỹ đi!
Trong đó có phụ nữ, có học sinh!
Còn có cả lũ chó xám của Tổng nha!
Họ không phải bạo đồ!
Họ là… họ là ‘dân chúng’ ‘thỉnh nguyện’!
Là ‘thị dân bị bất công chọc giận’!
Ta mà động thủ, ngày mai cả Đế quốc sẽ viết là cảnh sát đàn áp thị dân thỉnh nguyện!
Con đàn bà đó… Hitla đó, nó đang chờ ta động thủ đấy!
Jagow bấu chặt khung cửa sổ.
Hắn nhìn dòng người dưới lầu càng lúc càng cuồn cuộn, nhìn gương mặt lạnh băng của đám áo xám, nhìn các tấm biển, nghe những tiếng hô rung trời;
suýt nữa thì ngất xỉu.
Hắn hiểu rồi.
Đây không phải tụ tập bốc đồng.
Đây là một cuộc ép cung đã được chuẩn bị từ lâu!
Con điên đó không chỉ muốn dùng báo chí làm thối danh cảnh sát;
nó còn muốn dùng cách trực tiếp nhất, nhục nhã nhất, giẫm phẩm giá của cảnh sát xuống dưới chân!
Nó muốn cả Berlin, cả Đế quốc nhìn xem:
cảnh sát từng cao cao tại thượng, giờ bị “dân chúng phẫn nộ” và “Tổng nha chính nghĩa” chặn ngay hang ổ, run lẩy bẩy, bẽ mặt đến mức nào!
Hơn nữa, nó chọn đúng thời cơ.
Hôm nay, phần lớn lực lượng cảnh sát có súng của Tổng cục đều bị điều đi giữ trị an vòng ngoài cho nghi lễ bên hành cung Berlin;
ở lại, ngoài văn thư, chỉ còn một ít cảnh sát phụ trách an ninh nội bộ.
Còn đám áo xám kia, dù không được cấp súng dài, nhưng nhìn eo họ phồng phồng, ai biết họ giắt cái gì?
Quan trọng hơn:
sau lưng họ là thứ “dân ý” đang bị kích động lên đến đỉnh!
Một khi xung đột, cảnh sát nổ súng—dù đúng dù sai—cũng xong.
Không nổ súng, cứ bị chặn thế này, uy tín cảnh sát cũng sụp đổ hoàn toàn.
Tiến thoái lưỡng nan!
Thế cờ tuyệt sát!
“Cục trưởng!
Giờ làm sao?
Jagow ép mình bình tĩnh, não xoay như chong chóng.
Cứng đối cứng là chết.
Đàm phán?
Đàm phán với ai?
Với đám dân bị kích động dưới kia—họ nghe lọt tai sao?
Với đám áo xám—chúng chỉ là lính quèn nghe lệnh;
người thật sự quyết định là Hitla núp sau màn, và Bauer đứng sau lưng nó!
Phải ổn định cục diện trước, không để chuyện xấu đi thêm.
Đồng thời phải kéo lực lượng tới!
Tổng cục chủ yếu là văn thư, an ninh trống rỗng, nhưng Berlin các khu còn có đồn, còn có doanh trại—ở đó có cảnh sát mang súng, có đội ngũ được huấn luyện!
Chỉ cần điều được người tới, xua đám ô hợp này, khống chế lũ chó xám kia, cục diện sẽ lật lại!
Ít nhất cũng không thể để Tổng cục hôm nay thật sự bị đám bạo dân này xông vào!
(Các bạn nhỏ, đây là Hans thứ mấy rồi?
“Hans!
Mày!
Bây giờ, lập tức, đi cửa sau!
Cưỡi con ngựa nhanh nhất!
Tới đồn Kreuzberg, tới Charlottenburg, tới doanh trại Tiergarten!
Tìm trưởng đồn, tìm cảnh giám, đưa cho họ lệnh khẩn do tao ký!
Bảo họ lập tức tập hợp toàn bộ anh em còn huy động được, mang súng, tới Tổng cục chi viện với tốc độ nhanh nhất!
Mau!
Hắn giật phắt một tờ giấy in tiêu đề Tổng cục trong ngăn kéo, chộp bút, chẳng kịp trau chuốt, nguệch ngoạc:
“Tình thế nguy cấp, bạo dân vây Tổng cục, lập tức điều toàn bộ cảnh lực vũ trang tới đàn áp!
Lệnh cực khẩn!
” Rồi hắn ký tên, đóng con dấu riêng của cục trưởng luôn mang theo, nhét vào tay Hans.
“Nhớ kỹ!
Nói với họ là lũ chó tạp chủng của Tổng nha kích động bạo dân làm loạn!
Bọn chúng định đập Tổng cục Cảnh sát!
Đây là tạo phản!
Bảo họ mang đồ nghề, cần thiết thì… có thể bắn chỉ thiên cảnh cáo!
Nhưng cố gắng đừng gây chết người—chủ yếu là giải tán!
Mau đi!
Hans nhận lệnh, gật mạnh:
“Rõ!
Cục trưởng cố trụ!
Tôi sẽ mang người quay lại ngay!
” Nói xong hắn giật phăng cầu vai và cái mũ cảnh sát quá nổi, chộp một chiếc áo khoác thường từ tủ, khoác lên rồi phóng ra khỏi văn phòng, lao vào lối thoát khẩn nối ra con hẻm phía sau.
Nhìn Hans biến mất ngoài cửa, Jagow hơi thở phào.
Hans là người do chính hắn một tay đề bạt;
lòng dạ độc, ra tay ác, lại tỏ ra trung thành tuyệt đối, làm việc cũng gọn.
Chỉ cần hắn kéo được viện binh về, đám ô hợp dưới kia chẳng là cái thá gì.
Đến lúc đó, hắn sẽ tự tay lôi con đàn bà tên Hitla khỏi Tổng nha, bắt nó quỳ ngay giữa quảng trường Alexanderplatz!
Hắn quay lại cửa sổ, nhìn biển người vẫn cuộn trào và đám áo xám đứng im như tượng, trong mắt lóe lên một tia độc ác.
Chờ đó, con đĩ.
Xem mày còn ngông được bao lâu.
Hans lúc này đang cưỡi một con ngựa tốt vừa lôi vội từ chuồng ngựa của Tổng cục, phi như bay trong những con phố phía sau Berlin.
Trung thành tận tụy?
Xì.
Hắn chịu đủ rồi.
Chịu đủ Traugott von Jagow—con heo béo tham lam ngu xuẩn, cứng đầu tự phụ!
Chịu đủ cái vũng nước đen hôi thối mục rữa của hệ thống cảnh sát!
Càng chịu đủ việc mãi mãi chỉ được làm một kẻ “phó thủ” không thấy ánh sáng, chuyên đi làm mấy việc bẩn!
Đúng, Jagow đề bạt hắn, cho hắn quyền lực và chỗ kiếm chác.
Nhưng Hans là ai?
Năm xưa trong Cận vệ quân, hắn cũng nổi tiếng lanh lẹ và gan lì!
Chỉ vì một “tai nạn” (gánh nồi cho một nhân vật lớn nào đó)
, hắn mới bị đá khỏi quân đội, sa cơ vào hệ thống cảnh sát Berlin, từ một tay tuần cảnh tầng đáy mà làm lên.
Hắn leo được tới vị trí này là dựa vào thủ đoạn của chính mình, cái “ác” của chính mình, và ánh mắt biết “đứng đúng phe” vào những lúc mấu chốt.
Jagow chỉ coi hắn là một con chó dễ dùng, cắn người hung.
Việc bẩn, việc mệt, việc không ra ánh sáng—đều đẩy cho hắn.
Làm xong thì “cục trưởng lãnh đạo giỏi”;
làm hỏng, hoặc lúc cần gánh nồi, Hans là con dê tế thần ngon nhất.
Vụ xác nổi trên kênh đào đó, tiền đen von Delaney nhận, hơn nửa chảy thẳng vào túi Jagow!
“Quyên góp” của Stroheim, phần lớn cũng bị Jagow và vài kẻ tầng cao hơn chia chác!
Hans hắn chỉ húp được chút nước canh cặn bã, giờ lại phải bị Tổng nha dí, bị báo chí đóng lên cột nhục, cùng bọn chúng mang tiếng!
Dựa vào cái gì?
Chỉ vì hắn không họ “von”?
Vì hắn chẳng có tước vị quý tộc, chỉ là một cảnh sát xuất thân bình dân?
Hắn đã sớm nhìn ra con thuyền mục này sắp chìm.
Bên trong thối nát đến tận xương, bên ngoài thù địch bốn phía;
đám “đại nhân vật” trên cao chỉ lo moi tiền, anh em dưới đáy oán khí ngập trời.
Tổng nha xuất hiện như một con dao nung đỏ, đâm thẳng vào vũng bùn này.
Ban đầu hắn cũng sợ, cũng giận.
Nhưng dần dần, hắn hiểu ra.
Tổng nha, hoặc nói đúng hơn là Cố vấn Bauer đứng sau Tổng nha, cùng vị hoàng đế trẻ phía sau Bauer, là muốn làm thật.
Bọn họ muốn phá trật tự cũ, lập quy tắc mới.
Hệ thống cảnh sát chỉ là vật tế đầu tiên.
Theo Jagow mà chìm hay nhảy sang con thuyền mới trông hỏa lực căng đét của Tổng nha?
Hans hắn không do dự lấy nửa sợi tóc.
Hắn là kẻ biết thời thế.
Chim khôn chọn cây mà đậu, bề tôi hiền chọn chủ mà thờ.
Jagow là gỗ mục, Bauer là cây đại thụ.
Huống hồ, con đàn bà tên Hitla kia… một thí sinh mỹ thuật rớt tuyển, chỉ nhờ theo đúng người, lập công, lại có ngòi bút sắc như dao, đã có thể ngồi cao trong Tổng nha, khuấy đảo phong vân!
Hans hắn dựa vào cái gì lại không làm được?
Hắn thiếu, chỉ là một cơ hội.
Một tờ “đầu danh”.
Mà bây giờ, cơ hội tới rồi.
Jagow tự tay giao tín vật và lệnh điều binh cho hắn.
“Tới đồn Kreuzberg, tới Charlottenburg, tới doanh trại Tiergarten… tập hợp toàn bộ anh em mang súng, chạy nhanh nhất về Tổng cục chi viện…”
Heo béo, mày tưởng tao đi vác cứu binh?
Không, tao đi đưa đám cho mày—đợi xem tao thả hết “cứu binh” của mày đi đâu!
Hắn không tới mấy đồn và doanh trại Jagow chỉ định.
Trưởng đồn và cảnh giám ở đó đa phần là tâm phúc hoặc đồng minh lợi ích của Jagow.
Nơi hắn muốn đến là đồn Lichtenberg ở ngoại ô nam Berlin.
Trưởng đồn ở đó—Heinrich Werner—là một lão cảnh sát thẳng ruột ngựa, chính trực, nhưng trong hệ thống lại bị chèn ép đủ đường.
Vì không chịu thông đồng làm bậy, phần kiếm chác của hắn ít nhất, việc nặng nhất, nồi đen cũng nhiều nhất.
Jagow xén trợ cấp của bọn họ là chuyện như cơm bữa;
có công là Tổng cục, có tội là Lichtenberg.
Werner và đám anh em dưới tay đã nén một bụng lửa từ lâu.
Quan trọng hơn, Werner với bên Tổng nha hình như từng có vài lần tiếp xúc nhạt nhẽo;
với cái bộ “siết kỷ luật, tăng hiệu suất” của Tổng nha, hắn không phản ứng dữ như những lão già dầu mỡ khác.
Hans thúc gót, phóng về hướng Lichtenberg.
Đồn Lichtenberg.
Trong một căn phòng mù mịt khói thuốc, trưởng đồn Heinrich Werner cũng đang ôm bực với tờ báo “Nỗi tang của công lý?
trên bàn.
Không hẳn vì những màn đen bị phanh phui trên báo, mà là vì danh tiếng của cả hệ thống cảnh sát bị nát, kéo theo những người còn tương đối sạch sẽ như họ cũng bị chửi chung—tức mà bất lực.
“Trưởng đồn!
Phó quan Hans của Tổng cục tới rồi!
Nói có việc cực khẩn!
” một cảnh sát xông vào báo.
Werner sững người.
Hans?
Hắn tới làm gì?
Lại còn “cực khẩn”?
“Cho vào.
Hans được cho qua, vội vã xông vào, thần sắc gấp gáp thấy rõ.
“Trưởng đồn Werner!
Có chuyện lớn rồi!
Tổng cục bị vây!
Là người của Tổng nha kích động bạo dân làm!
Cục trưởng Jagow bảo tôi khẩn cấp điều động cảnh lực vũ trang các khu tới giải vây!
Tim Werner trầm xuống.
Tổng cục bị vây?
Lại còn do Tổng nha làm?
Đây không phải chuyện nhỏ!
“Tôi lập tức tập hợp người!
“Khoan!
” Hans chụp lấy tay Werner đang định với điện thoại, “Werner, đừng vội.
Nghe tôi nói hết đã.
Anh biết vì sao Jagow bị vây không?
Werner cau mày:
“Không phải vì chuyện trên báo sao?
“Phải, mà cũng không hẳn.
Đó chỉ là cớ.
Bên Tổng nha đã lấy được chứng cứ xác thực!
Jagow… hắn không chỉ là tham ô nhận hối lộ, bao che hung thủ đơn giản như vậy!
“Chứng cứ gì?
“Hắn là gián điệp Pháp!
” Werner bật thốt, “Không thể nào!
Hans, chuyện này không được nói bậy!
“Nói bậy?
Tổng nha có chứng cứ:
Jagow lợi dụng chức vụ, lâu dài tiết lộ cho tình báo Pháp bố trí an ninh Berlin, điều động cảnh lực, thậm chí cả vài tin tức chính trị kinh tế nhạy cảm!
Vụ kênh đào chỉ là phần nổi của tảng băng—là quả bom khói dùng để chuyển hướng, che tội lớn hơn của hắn!
Tổng nha đã nhắm hắn từ lâu rồi!
Hôm nay là ngày thu lưới!
Werner bị quả bom này nổ cho hoa cả mắt.
Gián điệp Pháp?
Jagow?
Hắn tham thì có tham, nhưng… gián điệp?
Quá khó tin.
“Werner!
” thấy hắn do dự, Hans chộp lấy vai hắn, lắc mạnh một cái, “Tỉnh đi!
Anh nhìn anh bây giờ xem!
Ngồi cái ghế trưởng đồn trông có vẻ oai, thực tế thì sao?
Trợ cấp bị thằng đó xén bao nhiêu?
Việc bẩn việc mệt đều anh làm;
xảy ra chuyện thì anh chịu;
có công thì nó nhận!
Anh em dưới tay anh theo anh chịu thiệt bao nhiêu, nuốt tức bao nhiêu?
Anh cam tâm à?
Anh em anh cam tâm à?
Bao nhiêu người bị nó ép đến mức không nuôi nổi miệng ăn mà vẫn phải cõng tiếng xấu!
Sắc mặt Werner biến đổi.
Lời Hans chọc thẳng vào cái đau và cái uất sâu nhất trong lòng hắn.
“Mặc kệ hắn có phải gián điệp Pháp không!
Hôm nay, hắn không phải cũng phải là!
” Hans cắn răng, “Cố vấn Bauer của Tổng nha, còn Miss Hitla kia, đã nắm ‘chứng cứ sắt đá’ rồi!
Giờ hắn chính là gián điệp Pháp—chứng cứ như núi!
“Bọn họ muốn làm thật, muốn thanh tẩy hệ thống cảnh sát!
Con thuyền rách Jagow sắp chìm rồi!
Anh muốn chìm theo, bị đóng đinh lên cột nhục ‘đồng đảng phản quốc’ mà thối muôn đời?
Hay anh muốn chộp lấy cơ hội này, bỏ tối theo sáng, lập công cho Đế quốc, giành một tiền đồ cho bản thân và anh em?
“Năng lực của Bauer, anh còn chưa nhìn ra sao?
Tổng nha lập ra mới bao lâu mà đã lật bao nhiêu thế lực cũ?
Đến cả đám lão Junker cũng ăn quả đắng trong tay hắn!
Hitla kia—một con rớt tuyển mỹ thuật—chỉ vì theo đúng người, lập được công, giờ là địa vị gì?
Werner anh có năng lực, có tư lịch, kém nó ở đâu?
“Bây giờ, cơ hội bày ngay trước mắt!
” Hans chỉ ra ngoài cửa sổ, “Mang anh em theo, mang súng theo—nhưng không phải đi giải vây cho Jagow, mà là đi bảo vệ Tổng cục!
Nhưng không phải bảo vệ Jagow thằng phản bội đó!
Là phối hợp hành động của Tổng nha, khống chế cục diện, ngăn đám bạo đồ thật sự xông vào cơ quan nhà nước!
Đây là giữ trật tự ngay trái tim Đế quốc!
Đây là lập lại chính pháp!
Đây là bỏ tối theo sáng!
Đây là công lớn!
Dựa vào cái gì tới phút cuối vẫn phải chết chôn theo con heo ngu đó?
Đúng… dựa vào cái gì?
Werner cần cù cả nửa đời, giữ lấy lời thề nhập ngũ ngày nào đã mờ nhạt, đổi lại là đồng liêu hắt hủi, cấp trên chèn ép, dân chúng khạc nhổ, và đồng lương càng ngày càng mỏng.
Anh em dưới tay hắn theo hắn cũng chịu đủ nỗi nhục.
Còn Jagow—thứ sâu mọt đó—lại có thể nằm trên núi vàng tham nhũng mà tác oai tác quái;
giờ còn biến thành “gián điệp Pháp”?
Có phải gián điệp hay không, quan trọng sao?
Quan trọng là Tổng nha muốn động hắn;
và sau Tổng nha là Cố vấn Bauer đang như mặt trời ban trưa, là bệ hạ hoàng đế trẻ.
Đế quốc đang trải qua một cơn bão—một cuộc đại thanh tẩy, một lần thay ngôi đổi quyền.
Werner hắn, chẳng lẽ còn ôm lấy con thuyền mục định sẵn chìm, để rồi bị nước biển lạnh nuốt chửng?
Không!
Hắn không cam tâm!
Anh em dưới tay hắn cũng sẽ không cam tâm!
Jagow không xứng làm cục trưởng!
Chính hắn, cùng lũ sâu mọt hắn đại diện, đã làm hệ thống cảnh sát thối đến mức khói mù;
làm những kẻ thật sự muốn làm việc không ngẩng đầu nổi;
làm cơ quan chấp pháp của Đế quốc mang nhục!
“Anh nói đúng, Hans!
Con heo béo Jagow đó!
Chính là nó!
Cả đám sâu mọt bên cạnh nó nữa!
Làm Berlin cảnh sát mất mặt sạch!
Giẫm cả tôn nghiêm pháp kỷ Đế quốc xuống đất!
Chúng ta nhịn nhục, chúng ta gánh nồi, chúng ta bị chửi thành đồng đảng của chúng!
“Chúng ta không phải phản bội!
Chúng ta là dọn sạch ung nhọt của Đế quốc!
Là vì bệ hạ!
Bệ hạ thương công nhân, thương nông dân—chẳng lẽ lại không hiểu nỗi khổ của những cảnh sát bình thường bị cấp trên tham nhũng chèn ép, lòng mang chính nghĩa mà không có chỗ giãi bày sao?
Chính là như vậy!
Chúng ta không phải đi vây Tổng cục!
Chúng ta đi bảo vệ Tổng cục, bắt phản đồ!
Đây là chính nghĩa!
Đây là lập công cho Đế quốc!
Bệ hạ sẽ thấy lòng trung của chúng ta!
Cố vấn Bauer sẽ thấy giá trị của chúng ta!
Werner quay phắt lại, gào ra ngoài:
“Tập hợp!
Tất cả!
Mang vũ khí!
Khẩn cấp tập hợp!
Anh em đồn Lichtenberg—giờ lập công tới rồi!
Còi báo động vang rít trong tòa nhà đồn.
Đám cảnh sát bị đè nén lâu ngày tuy chưa hiểu chuyện gì, nhưng nghe “khẩn cấp tập hợp”, “lập công”, lại thấy trưởng đồn và phó quan Tổng cục kích động đến phát sáng, theo bản năng tưởng là đi làm nhiệm vụ lớn—có khi là trấn áp bạo loạn thật?
Rất nhanh đội ngũ đã tập hợp xong.
Đội ngũ hướng về Alexanderplatz hành quân gấp.
Trên đường đi, Hans còn “tiện đường” dùng gần như cùng một bộ lý lẽ để “thuyết phục” thêm hai người phụ trách mấy đồn nhỏ gần đó, vốn cũng bất mãn Jagow, dẫn người của họ nhập đội.
Khi tới gần Alexanderplatz, đội “cần vương” này đã phình to đến mức đáng kể.
Ai nấy mang súng, tâm trạng hừng hực, có vẻ “thanh quân trắc” ra trò.
Còn cách Tổng cục hai dãy phố, Hans ra hiệu xe dừng lại.
“Trưởng đồn Werner, cùng các anh em.
Phía trước là quảng trường.
Tình hình chưa rõ, ta không thể xông thẳng vào, kẻo thành hiểu lầm, hoặc bị tàn bộ của Jagow cắn ngược.
Tôi dẫn hai người lên trước, nói chuyện với anh em Tổng nha, tỏ rõ lập trường và mục đích.
Mọi người ở đây chờ lệnh, nghe tín hiệu của tôi.
Nếu tình hình không ổn, hoặc tôi phát tín hiệu, mọi người mới xông vào chi viện!
Werner và những người khác không nghi ngờ gì, liên tục gật đầu.
Hans là phó quan của Tổng cục, quen tình hình, để hắn đi thương lượng là hợp nhất.
Hans cầm một chiếc loa thiếc, dẫn theo hai cảnh sát cũng bất mãn Jagow, đi bộ về phía rìa quảng trường nơi người tụ tập.
Càng tới gần, tiếng hô rung trời càng rõ.
Biển người đen kịt, hàng đầu áo xám đứng nghiêm như rừng, và lá cờ đỏ khổng lồ nền bánh răng cùng kiếm-kích đang được nhân viên Tổng nha giương ra… tất cả khiến Hans thấy một thứ hưng phấn khó tả.
Đây chính là sức mạnh!
Sức mạnh của dư luận, của tổ chức, và… sức mạnh của việc đứng về phía “đúng”!
Hans giơ loa lên:
“Người bên trong nghe đây!
Tôi là phó quan Hans của Tổng cục Cảnh sát Berlin!
Tiếng ồn ào hơi hạ xuống.
Rất nhiều người tò mò nhìn về phía viên cảnh sát quan chức đột nhiên xuất hiện này.
Đám áo xám của Tổng nha cũng cảnh giác nhìn sang, nhưng không ngăn hắn.
“Tôi đại diện cho toàn thể anh em trong hệ thống cảnh sát Berlin còn giữ lương tri, kiên trì chính nghĩa, xin trịnh trọng tuyên bố!
“Chúng tôi tuyệt đối không cùng bọn tham nhũng và phản quốc cấu kết!
“Traugott von Jagow!
Ngươi tham ô nhận hối lộ!
Bao che tội phạm!
Trên lừa dưới gạt!
Phá hoại kỷ luật cảnh đội!
Chứng cứ xác thực, chứng cứ như núi!
Ngươi đã không xứng tiếp tục ngồi ghế cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Berlin!
“Hôm nay, tôi hưởng ứng lời kêu gọi của Tổng nha, hưởng ứng ý chí của bệ hạ!
Tôi tới đây để bảo vệ tài sản và hồ sơ của Tổng cục khỏi bị phá hoại!
Tôi tới đây để bắt ngươi—con sâu của Đế quốc, nỗi nhục của cảnh sát!
“Jagow!
Nếu ngươi còn chút hổ thẹn, lập tức buông tay chịu trói!
Đi ra khỏi tòa nhà, nhận tội trước Tổng nha, trước thị dân Berlin, trước bệ hạ!
Bằng không, đừng trách đồng liêu ngày xưa, hôm nay phải thi hành chính nghĩa với ngươi!
“Sự trong sạch của cảnh sát Berlin, do chúng tôi bảo vệ!
Pháp kỷ của Đế quốc, do chúng tôi thi hành!
Đám đông im phăng phắc một nhịp, rồi bùng nổ thành tiếng reo hò và hô vang lớn gấp mười lần lúc nãy!
“Hay!
Nói hay!
“Trong cảnh sát vẫn có người tốt!
“Ủng hộ phó quan Hans!
“Lôi Jagow ra!
Dọn sạch sâu mọt!
“Tổng nha vạn tuế!
Chính nghĩa vạn tuế!
Đám áo xám của Tổng nha vẫn vô cảm, nhưng vài kẻ trông như người cầm đầu ghé tai nói nhỏ mấy câu;
một người trong đó khẽ gật đầu với Hans.
Trong tòa nhà Tổng cục, Jagow đứng bên cửa sổ run bần bật;
người hắn lảo đảo suýt bổ nhào, may mà kịp vịn khung cửa.
Hắn không tin nổi tai mình!
Hans!
Thằng Hans hắn coi là tâm phúc, phái đi kéo cứu binh—giờ cầm loa thiếc đứng dưới lầu, trước ngàn vạn bạo dân và lũ chó của Tổng nha, khản cổ tố tội hắn, tuyên bố hắn là “phản quốc”, còn muốn “bắt” hắn?
Phản quốc?
Khi nào hắn thành phản quốc?
Tham ô hắn nhận, bao che hắn cũng nhận;
tham tài háo sắc chẳng phải chuyện thường?
Nhưng phản quốc?
Một Junker như hắn phản cái quốc gì?
Mẹ nó ai là thằng điên bịa ra cái này?
Mày cái đồ khốn!
Phản đồ!
Mẹ kiếp mày điên rồi à?
Mày đang nói nhảm cái gì?
” Jagow đẩy bật cửa sổ, bất chấp tất cả gào xuống, “Người của tao đâu?
Người tao bảo mày điều đâu?
Mày ném họ đi đâu rồi?
Tiếng hắn bị nuốt chửng trong sóng hô còn cuộn dữ hơn và tiếng loa của Hans.
Đừng cố chấp chống cự nữa!
Tội của ngươi, Tổng nha đã tra rõ từ lâu!
Đồng đảng của ngươi cũng sắp bị tóm sạch!
Nhìn xuống kia!
Nhìn những thị dân Berlin bị ngươi áp bức, bị ngươi lừa dối!
Nhìn những anh em cảnh sát bị ngươi làm bẩn danh dự!
Ngươi đã bị bỏ rơi bốn phía, cô lập không viện trợ!
“Tôi, Hans, tuy từng làm việc dưới tay ngươi, nhưng chưa bao giờ cấu kết làm bậy với ngươi!
Hôm nay, tôi sẽ cắt đứt quan hệ với ngươi, cùng tất cả anh em cảnh sát còn lương tri, lập lại chính pháp, thanh lọc cảnh đội!
Vì Đế quốc!
Vì bệ hạ!
“Còn người ngươi hỏi à?
“Xin lỗi nhé, cục trưởng.
Anh em dễ thương quá, tôi thả cho bay hết rồi.
” Jagow như bị sét đánh, mắt tối sầm;
suýt nữa phun ra một ngụm máu già.
Thả cho bay?
Thả cái gì?
Viện binh khẩn cấp hắn điều… bị thả cho bay hết?
Hans không đi điều quân—hắn đi phá nát viện quân có thể tới, thậm chí còn có thể quay lại dẫn người chặn họ?
Đồ khốn!
Hắn sớm theo Tổng nha rồi!
Hôm nay hắn tới là để đâm nhát cuối!
Hans còn chưa dứt lời thì cuối con phố dài phía sau hắn đã vang lên tiếng bước chân dày đặc.
“Vì bệ hạ!
“Dọn phản đồ, bảo vệ Đế quốc!
“Bắt sống Jagow!
Trong tiếng gào rung trời, một mảng người đen kịt tràn ra từ góc phố, nhanh chóng lấp kín khoảng trống ngoài rìa quảng trường.
Bọn họ mặc cảnh phục xanh đậm của các đồn ở Berlin, tay bưng súng trường tiêu chuẩn, hông đeo dùi cui.
Người dẫn đầu chính là Werner.
Sau lưng hắn là toàn bộ cảnh sát đồn Lichtenberg, cùng vài nhóm đồn nhỏ khác bị Hans “thuyết phục” nhập đội.
Tổng số người đã khá đáng kể;
quan trọng hơn là họ vũ trang đầy đủ, mục tiêu rõ ràng—không phải tới cứu Jagow, mà tới “bắt gián điệp Pháp”!
Đám đông trên quảng trường bị biến cố bất ngờ làm sững lại một lát, rồi bùng nổ reo hò còn dữ hơn.
Trong mắt bọn họ, đây là “người chính trực” trong nội bộ cảnh sát rốt cuộc đã tỉnh, muốn cắt đứt quan hệ với cục trưởng tham nhũng, gia nhập “sự nghiệp chính nghĩa” do Tổng nha lãnh đạo!
Đây là thắng lợi cuối cùng của dân ý và chính nghĩa!
“Nhìn kìa!
Anh em cảnh sát cũng tới rồi!
Hans nói thật!
“Họ cũng tới bắt Jagow!
“Tốt quá!
Trong ngoài giáp công!
Trong tòa nhà Tổng cục, Jagow và đám tâm phúc vừa còn tính toán “phản sát” giờ hoàn toàn đơ người.
Bọn họ trơ mắt nhìn đám cảnh sát vốn đáng lẽ là cứu tinh, giờ lại quay nòng súng, theo Hans và đám bạo dân, lũ chó xám của Tổng nha vây kín Tổng cục đến mức nước không lọt—mà mục tiêu hô đánh hô giết lại chính là bọn họ!
“Phản đồ!
Tất cả đều là phản đồ!
Hans là phản đồ!
Là giòi!
Đến cả Werner cái thằng thật thà cũng phản rồi?
Bọn… bọn chúng điên hết rồi à?
Không ổn rồi!
Cửa sau!
Cửa sau cũng có người của chúng!
Ta bị bao vây rồi!
Sắc mặt Jagow trắng bệch như giấy, môi run lập cập.
Hắn nhìn bộ cảnh phục xanh đậm—thuộc về “người mình”—càng lúc càng áp sát, nghe tiếng gào “bắt sống Jagow”, “gián điệp Pháp”, chỉ thấy trời đất đảo lộn, lạnh buốt xương sống.
Xong rồi.
Xong hết rồi.
Hans không những không mang cứu binh về, mà còn trao dao vào tay kẻ địch, lại quay mũi dao về phía tim hắn.
Đám cảnh sát đồn vốn ngày thường bị hắn chèn ép, bị hắn xén xỏ—giờ thành kẻ trả thù hung nhất.
Nội ngoại đều địch, người người bỏ chạy.
“Chống!
Chống cho tao!
Đóng hết cửa sổ cửa ra vào!
Giữ cầu thang!
Không ai được vào!
Thứ hắn còn điều được chỉ là đám văn thư trong Tổng cục và một ít cảnh sát an ninh.
Đối mặt với hàng trăm hàng ngàn thị dân bị kích động, đám nhân viên Tổng nha rình rập, cùng bọn cảnh sát “đổi phe” đỏ mắt gào gào đòi “lập công”—lấy cái gì mà chống?
“Phó quan Hans nói rồi!
Ai xông vào đầu tiên bắt được Jagow, ghế trưởng đồn là của người đó!
Anh em, xông lên!
“Vì Đế quốc!
Xông!
“Bắt sống gián điệp Pháp Jagow!
“Tránh ra!
Đừng chắn đường!
Lão tử muốn làm trưởng đồn!
Đội ngũ vốn còn tương đối kiềm chế lập tức mất trật tự.
Đám cảnh sát khát công bưng súng chen nhau lao về cửa chính Tổng cục.
Mấy người áo xám của Tổng nha canh trước cửa nhíu mày.
Mệnh lệnh họ nhận được là “tạo áp lực, nhưng tránh xung đột vũ trang trực tiếp”.
Giờ “khởi nghĩa” trong nội bộ bùng lên với quy mô và nhiệt tình vượt xa dự liệu;
bọn họ đương nhiên vui như mở cờ trong bụng, chỉ lùi nửa bước, nhường ra lối xung kích.
“Đoàng!
Một tiếng súng.
Là bắn chỉ thiên.
Không biết từ một cảnh sát nào nóng lòng lập công—có thể súng cướp cò, cũng có thể để thị uy.
Tiếng súng khiến đám đông điên cuồng khựng lại một nhịp, nhưng cũng đổ thêm dầu vào lửa.
“Chúng nổ súng rồi!
“Chó của Jagow muốn chống đến cùng!
“Xông vào!
Đừng để phản đồ chạy!
Thêm nhiều cảnh sát và một bộ phận thị dân bị kích động phá tan lớp “ngăn cản” tượng trưng cuối cùng ở cửa, tràn vào đại môn của Tổng cục Cảnh sát Berlin.
Bên trong tòa nhà lập tức loạn thành một mớ.
Đám văn thư hét thất thanh chui xuống gầm bàn hoặc nấp sau tủ;
số ít cảnh sát an ninh muốn cản cũng nhanh chóng bị biển người khống chế.
Đám cảnh sát “khởi nghĩa” mục tiêu rõ ràng:
lao thẳng lên tầng trên nơi đặt văn phòng cục trưởng.
Bọn họ đá bật cửa phòng dọc đường, lục từng góc, gầm gừ:
“Jagow ra đây chịu chết!
“Rầm!
Cánh cửa gỗ sồi dày của văn phòng cục trưởng bị húc bật trong một tiếng nổ lớn.
Vài cảnh sát bưng súng trường xông vào đầu tiên, nòng súng quét nhanh khắp phòng.
Sau đó là càng nhiều cảnh sát tràn vào;
rồi đám người tự tách ra một lối, Hans bước vào.
“Cục trưởng Traugott von Jagow, ngươi bị tình nghi tham ô công quỹ số lượng lớn, nhận hối lộ, bao che tội phạm, lạm quyền trái pháp, và—câu kết thế lực nước ngoài, bán đứng tình báo Đế quốc.
Bây giờ, ta, với thân phận phó quan Tổng cục Cảnh sát Berlin, đại diện cho toàn thể anh em cảnh sát còn lương tri và danh dự, cùng thị dân Berlin hưởng ứng lời kêu gọi của Tổng nha và bệ hạ, sẽ bắt giữ ngươi theo pháp luật.
Mày cái con giòi vô sỉ!
Thằng tạp chủng hạ tiện!
Mày quên ai kéo mày từ cống rãnh lên à?
Ai cho mày quyền lực?
Ai cho mày có ngày hôm nay?
Là tao!
Là tao—Traugott von Jagow!
Mẹ kiếp mày dám… dám phản tao?
“Phản?
Hans cười lạnh, “Jagow, từ ‘phản’ thốt ra từ miệng mày đúng là trò cười lớn nhất trên đời.
Mày phản bội trách nhiệm Đế quốc giao cho mày, phản bội lòng tin của người nộp thuế, phản bội danh dự mà bộ cảnh phục trên người mày đại diện!
Mày mới là kẻ phản bội lớn nhất!
Là nỗi nhục của hệ thống cảnh sát!
Là con sâu hút máu bám trên thân Đế quốc!
“Mày tưởng cho tao chút cặn canh thừa cơm, bắt tao làm mấy việc bẩn không ra ánh sáng, tao sẽ là chó của mày?
Tao sẽ mang ơn đội nghĩa, sống chết theo mày?
Khạc!
Mày chỉ nuôi một con chó săn dùng được hơn thôi!
Dùng xong, hoặc lúc cần gánh nồi, mày sẽ không do dự đẩy tao ra, như mày từng làm với kẻ khác!
“Tiền đen vụ kênh đào, mày ăn bảy phần!
‘Quyên góp’ của Stroheim, quá nửa chảy vào túi mày và đám ‘bạn bè’ của mày!
Chúng tao chẳng qua là ruồi ngửi mùi tanh, bám theo con heo béo như mày mà nhặt chút bã rơi từ kẽ răng mày!
Có chuyện thì von Delaney là dê tế thần, Schmidt là dê tế thần;
lần sau sẽ đến lượt tao, đến lượt hắn, đến lượt hắn!
“Trong mắt mày chỉ có tiền, có quyền, có bản thân mày!
Mày biến cảnh sát Berlin thành công cụ moi tiền riêng, biến nó thành vốn liếng kết giao quyền quý, tác oai tác quái!
Mày bắt những người thật sự muốn làm việc, muốn giữ pháp luật như chúng tao, đi theo mày cùng chịu nhục, cùng bị dân chỉ trỏ!
Mày biến cả hệ thống cảnh sát Berlin thành trò cười lớn nhất Đế quốc!
“Hôm nay, tao không phải phản mày.
Tao đang dọn nhà!
Đang chuộc tội cho chiếc huy hiệu bị mày làm bẩn!
Đang đòi công đạo cho tất cả anh em bị mày chèn ép, bị mày sỉ nhục!
Jagow bị những lời tố và màn bóc trần trần trụi làm tức đến run lẩy bẩy.
Hắn chộp lấy cái chặn giấy bằng đồng trên bàn, dốc hết sức ném về phía Hans:
“Tao giết mày!
(Các bạn nhỏ đừng hỏi sao không nổ súng;
bản thân hắn cũng không muốn ăn đạn.
Cái chặn giấy bay được chưa tới hai mét đã rơi phịch xuống sàn, phát ra tiếng “bịch” nặng nề.
Jagow thì vì dùng sức quá, trượt khỏi ghế, ngã bệt xuống sàn như một bãi bùn, thảm hại không chịu nổi.
Hans thậm chí không né, chỉ lạnh lùng nhìn hắn giãy giụa vô ích.
Hắn liếc sang bên cạnh một cái.
Một cảnh sát lực lưỡng lập tức sải bước lên.
Hắn thô bạo túm Jagow nhấc bổng khỏi sàn.
“Đồ chó!
Còn dám động tay?
” hắn khạc một bãi, vung khẩu súng trường có lưỡi lê, dùng báng súng cứng ngắc nện thật mạnh, thật chắc vào cái mặt béo của Jagow!
Máu lập tức phun ra từ mũi và miệng Jagow.
Vài chiếc răng dính máu trộn nước bọt bắn tung lên tấm thảm đắt tiền.
“Kéo đi.
” Hans chẳng buồn nhìn thảm trạng mặt nát tươm, nước mắt nước mũi trộn máu của Jagow, chỉ lạnh nhạt vẫy tay như xử lý một bao rác thật sự.
Hai cảnh sát kẹp trái phải, như kéo xác chó chết, túm cổ áo cảnh phục đẫm máu của Jagow, kéo cái thân hình béo ụ về phía cửa.
Hai chân Jagow bất lực đạp loạn, lê trên sàn bóng loáng, để lại hai vệt máu và bẩn xiêu vẹo.
Hắn vẫn lầm bầm chửi rủa, cầu xin, khóc gào, nhưng máu và đau nghẹn họng;
chỉ còn những tiếng rên ư ử.
Trong văn phòng, mấy tên tâm phúc còn lại của Jagow sớm đã hồn bay phách lạc, lăn đùng quỳ rạp xuống, dập đầu như giã tỏi:
“Phó quan Hans!
Không, cục trưởng Hans!
Tha mạng!
Bọn tôi bị ép!
Toàn là Jagow ép bọn tôi làm!
“Đúng đúng đúng!
Tiền hắn ăn phần lớn!
Bọn tôi chỉ nghe lệnh!
“Bọn tôi sẽ tố cáo!
Sẽ làm chứng!
Bóc sạch tội của hắn!
Xin ngài giơ cao đánh khẽ, cho bọn tôi một con đường sống!
Ánh mắt Hans quét qua đám đồng liêu mới hôm qua còn cụng ly gọi huynh gọi đệ với hắn;
hắn không nói gì.
Lập tức có cảnh sát tiến lên, dùng dây thừng chuẩn bị sẵn, trói chặt mấy người kia.
“Dẫn xuống, tách ra canh giữ.
Bảo chúng viết hết những gì biết, ký tên điểm chỉ.
Lập công chuộc tội thì còn đường sống, ngoan cố tới cùng thì đường chết.
” Đám cảnh sát thô bạo kéo bọn tâm phúc khóc lóc ra ngoài.
Văn phòng lập tức trống hẳn, chỉ còn Hans cùng vài cảnh sát hắn tin được—những người sớm nhất theo hắn “khởi nghĩa”.
Hans bước tới cửa sổ.
Dưới quảng trường, người chưa tan hết, nhưng ồn ào đã nhỏ đi nhiều.
Đám áo xám của Tổng nha đang giữ trật tự, điều tiết đám đông.
Đám cảnh sát “khởi nghĩa” thì dưới sự chỉ huy của Werner và vài người khác, bắt đầu tiếp quản các vị trí trọng yếu trong tòa nhà Tổng cục, kiểm đếm nhân sự, niêm phong hồ sơ, duy trì vận hành tối thiểu.
Tất cả đều đang theo đúng kế hoạch.
Không—thậm chí còn tốt hơn kế hoạch.
Con heo béo Jagow còn mất lòng người hơn Hans tưởng;
tốc độ sụp cũng nhanh hơn dự tính.
Cuộc “khởi nghĩa” của đám Werner, dù là do hắn kích động, nhưng cũng thật sự phản ánh oán khí tích tụ đã lâu của cảnh sát tầng đáy.
Oán khí đó giờ bị hắn khéo dẫn dắt, thành một cú đạp sập uy quyền cũ của Tổng cục, đồng thời cũng thành một tờ “đầu danh” dày dặn dâng lên chủ mới.
Hắn quay người, nhìn căn phòng từng thuộc về Traugott—biểu tượng quyền lực cao nhất của hệ thống cảnh sát Berlin.
Trang trí lộng lẫy, đồ đạc đắt đỏ, trên tường treo huân chương và chân dung tượng trưng vinh dự—giờ đều phủ một lớp máu và bụi, trông vừa khôi hài vừa tàn tạ.
Quyền lực cũng như căn phòng này:
trông tưởng kiên cố, nhưng thực ra rất mong manh.
Khi nó mất lòng người nâng đỡ, mất vũ lực che chở, mất sự thừa nhận của quyền lực cao hơn, sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc.
“Dọn sạch.
” Hans dặn người phía sau, giọng không nghe ra cảm xúc, “Toàn bộ đồ riêng của Jagow, niêm phong làm chứng cứ.
Khử trùng toàn bộ văn phòng.
Tôi không muốn để lại bất kỳ… hơi bẩn nào thuộc về ‘người tiền nhiệm’.
“Rõ, cục trưởng!
” thuộc hạ đáp ngay, đã bắt đầu thuần thục đổi cách xưng hô.
(Mấy nét bút trên nghiên…)
Cục trưởng.
Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Berlin.
Cái danh xưng này, một giờ trước, vẫn là giấc mơ hắn không dám với.
Giờ thì đã sát ngay trước mắt, gần như đưa tay là chạm.
Đương nhiên, bổ nhiệm chính thức còn cần cấp trên phê chuẩn, cần Tổng nha thừa nhận, thậm chí có thể cần ngự bút phê son của vị hoàng đế trẻ.
Nhưng Hans không nghi ngờ:
tất cả sẽ là nước chảy thành sông.
“Công” hôm nay của hắn đủ lớn.
Công “đầu nghĩa”:
vạch mặt và bắt giữ “gián điệp Pháp” kiêm cục trưởng tham nhũng.
Công “ổn định”:
“thuyết phục” và dẫn nhiều đồn “chỉnh đốn lại trật tự”, ổn định hệ thống cảnh sát Berlin.
Công “đầu quân”:
đứng về phe rõ ràng trước Tổng nha, phô ra năng lực.
Cố vấn Bauer, cùng Miss Hitla thủ đoạn sắc lạnh kia, cần một người tiếp quản, chỉnh đốn và khống chế cái đống bầy nhầy mang tên “hệ thống cảnh sát Berlin”—một người quen nội bộ, có năng lực, và “trung thành”.
Còn ai thích hợp hơn Hans chứ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập