Claude vừa bị quả bom tin tức do Hitla ném ra làm cho tức ngực, đầu óc ong ong.
Khó khăn lắm hắn mới dời được sự chú ý sang cô tiểu nữ hầu tóc vàng đứng cạnh giường, gò má hồng hồng, dáng người thanh mảnh xinh xắn, để miễn cưỡng đè xuống mớ cảm xúc đang cuộn trào như sóng dữ trong lòng.
Kết quả là còn chưa kịp ngắm thêm được mấy lần, cửa phòng lại bị gõ vang.
Người bước vào lần này là một nữ hầu trẻ khác.
Cô nhanh chân tới bên giường, khom gối hành lễ, rồi cúi người truyền lời:
"Ngài cố vấn, tiền sảnh vừa đưa tin tới.
Tiến sĩ Ernst Wilde, ủy viên danh dự Liên hiệp Công thương Berlin, nhà kinh tế học danh tiếng, giáo sư kinh tế chính trị của Đại học Berlin, lấy danh nghĩa cá nhân cùng bằng hữu học giới, xin vào thăm ngài."
"Ông ấy nói ông ấy vô cùng khâm phục những nỗ lực của ngài trong việc chỉnh đốn trật tự thị trường, đả kích gian thương bất pháp, cũng hết sức đau lòng trước việc ngài bị tập kích.
Ông ấy hy vọng có thể trực tiếp vào thăm hỏi, đồng thời.
nhân cơ hội trao đổi đôi điều.
hữu hảo về tình hình kinh tế hiện tại và tương lai phát triển công nghiệp của Đế quốc.
"Claude:
".
"Hắn lặng lẽ thu ánh mắt khỏi cô tiểu nữ hầu tóc vàng mặt đỏ hây hây kia, trong lòng như có cả vạn con thú đang phi loạn ầm ầm qua.
Hôm nay là chọc đúng ổ hầu gái hay sao vậy?
Hết người này tới người khác!
Trước thì vào báo tin về cuộc tụ họp sau vụ ám sát, giờ lại tới báo tin có người thăm bệnh?
Mà còn là ủy viên danh dự Liên hiệp Công thương, nhà kinh tế học danh tiếng, giáo sư Đại học Berlin.
chỉ riêng chuỗi danh hiệu ấy thôi đã đủ khiến người ta nhức đầu.
Kẻ đến chẳng có ý tốt, người tốt thì chẳng tự dưng mò tới.
Nhất là cái câu
"trao đổi hữu hảo về tình hình kinh tế hiện tại và tương lai phát triển công nghiệp của Đế quốc"
có ma mới tin lão này chỉ tới thăm bệnh thuần túy!
Rõ ràng là đám nhà tư bản thể diện bị cuộc thanh trừng dọa cho phát run phái thám tử tới dò xét hắn, nghe ngóng khẩu phong của hắn, tiện thể xem có moi ra được gì không, hoặc thậm chí.
tới xem thử rốt cuộc hắn đã chết hẳn hay chưa!
Nếu là lúc bình thường, Claude thừa hơi sức mà giằng co với đám cáo già đó, đánh Thái Cực, nói đông kéo tây, quăng khói mù làm bọn họ quay như chong chóng.
Nhưng bây giờ ngực hắn đau muốn chết, đầu óc lại vì mất máu và thuốc men mà còn lâng lâng, thực sự chẳng còn chút tinh lực nào để ứng phó kiểu đấu khẩu đẳng cấp cao như vậy.
Quan trọng hơn là trạng thái hiện tại của hắn, trọng thương nằm giường, sắc mặt trắng bệch, yếu ớt tới mức như có thể gãy bất cứ lúc nào.
Bản thân chuyện đó đã là một loại thông tin sai lệch rồi.
Đã vậy thì sao có thể không tận dụng cho tốt được?
Phải giả!
Nhất định phải giả!
Mà còn phải giả cho ra hồn!
Giả đến mức bọn chúng chẳng mò ra được đầu mối gì, giả đến mức bọn chúng nghi thần nghi quỷ, giả đến mức bọn chúng ném chuột sợ vỡ bình!
Học ai?
Học Tư Mã Ý lão hồ ly ấy chứ ai!
Năm xưa lão lừa Tào Sảng thế nào?
Chẳng phải là nhờ giả bệnh, giả già, giả hồ đồ hay sao?
Tình hình bây giờ khác gì đâu!
Hắn là vị cố vấn
"trọng thương hấp hối"
, còn đối phương là kẻ địch tới thăm dò thực hư.
Tỏ địch thấy yếu, mê hoặc đối thủ, tranh thủ thời gian, tiện thể.
biết đâu còn moi ra được chút ý đồ thật sự của đối phương.
Ý đã quyết, Claude lập tức tỉnh cả người.
Hắn nhìn sang ba nữ hầu đang đứng chầu bên giường.
Một cô tóc vàng e lệ, một cô điềm tĩnh lanh lẹ, còn một cô là người vừa mới vào rót nước ban nãy, nhỏ tuổi nhất, trông có vẻ rụt rè sợ sệt.
Ừm, ba cô hầu gái trẻ trung xinh đẹp.
cảnh tượng này mà để cái hũ giấm Theodorine nhìn thấy thì chắc lại xù lông lên mất.
Nhưng giờ không rảnh nghĩ tới chuyện đó.
"Nhanh!
Nhanh lên!
Sửa sang lại đi!
Làm cho ta.
làm cho ta trông.
trông thảm hơn nữa!
Đúng rồi, mặt ta có phải chưa đủ trắng không?"
"Lấy ít phấn.
không đúng, lấy khăn lạnh đắp trán cho ta!
Còn nữa, làm tóc ta rối thêm một chút!
Các cô phải tỏ ra cuống quýt, kiểu như lo ta sắp.
gần đất xa trời, chỉ còn hít vào mà chẳng thấy thở ra ấy!
"Nói xong, hắn lại nhìn sang cô nữ hầu nhỏ tuổi nhất, vẫn còn rụt rè:
"Cô, đi ra ngoài, nói với bọn họ rằng.
ngài cố vấn vừa tỉnh, tinh thần suy kiệt, thương thế trầm trọng, vốn không tiện tiếp khách.
Nhưng nể tình tiến sĩ Wilde thịnh tình, lại là danh lưu học giới, quan tâm đến kinh tế Đế quốc.
nên đặc cách gặp trong chốc lát."
"Nhớ kỹ, nhất định phải nhấn mạnh gặp trong chốc lát, tinh thần suy kiệt, thương thế trầm trọng!
Nói thêm mấy lần cho ta!"
"Vâng, ngài cố vấn!"
Tiểu nữ hầu bị chuỗi mệnh lệnh bắn ra như pháo liên thanh của hắn làm cho hơi ngây người, nhưng vẫn cuống quýt gật đầu rồi chạy vội ra ngoài.
"Còn cô nữa."
Claude quay sang cô nữ hầu tóc vàng đang đỏ mặt kia,
"Lát nữa người ta vào, cô đứng cạnh giường ta, bưng cốc nước hay bát thuốc gì đó, làm như bất cứ lúc nào cũng phải đút ta uống thuốc.
Đúng, vẻ mặt phải lo lắng, phải sốt sắng, như thể ta có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào ấy!"
"Vâng.
vâng, thưa ngài."
Cô hầu tóc vàng đỏ mặt hơn, luống cuống đáp lời.
Cô nữ hầu còn lại đã nhanh nhẹn bắt tay vào việc từ lâu.
Cô vắt gọn một chiếc khăn mát, nhẹ nhàng đắp lên trán Claude.
Rồi lại cẩn thận làm cho mái tóc vốn còn khá chỉnh tề của hắn rối thêm một chút, để vài sợi tóc rũ xuống trước trán và hai bên gò má tái nhợt.
Cô còn chỉnh lại độ cao của gối, khiến tư thế nửa tựa của Claude trông càng thêm vô lực, như thể toàn thân hắn đều nhờ đống gối kia chống đỡ mới không đổ xuống.
Claude cũng rất phối hợp, thả lỏng người, để hai vai hơi trĩu xuống, cố làm cho ánh mắt mất tiêu cự, trở nên trống rỗng mờ mịt.
Hắn hơi hé miệng, điều chỉnh hơi thở nhẹ và nông, thỉnh thoảng còn chen vào một hai tiếng hít mạnh vì đau.
Rất nhanh, tiểu nữ hầu đã quay lại, khẽ bẩm:
"Ngài cố vấn, tiến sĩ Wilde đã tới trước cửa."
"Mời.
mời vào đi.
.."
Claude yếu ớt nói, còn phối hợp ho khan hai tiếng.
Tuy kéo căng vết thương đau thật, nhưng hiệu quả thì khỏi chê.
Cánh cửa khẽ được đẩy mở.
Tiến sĩ Ernst Wilde bước vào.
Nhưng ngay khi vừa qua ngưỡng cửa, cảnh tượng trước mắt đã khiến ông hơi khựng lại.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, bày biện hoa lệ, nhưng đó không phải điều ông chú ý nhất.
Ánh mắt ông lập tức rơi lên chiếc giường lớn kia.
Claude Bauer nửa tựa vào đống gối xếp cao, sắc mặt tái nhợt đến bất thường, môi khô nứt, không còn lấy một tia huyết sắc.
Trên trán đặt một chiếc khăn trắng, mấy sợi tóc đen ướt dính nơi thái dương càng làm nổi bật vẻ bệnh tật.
Hai mắt hắn nửa mở nửa khép, đồng tử tan rã, dường như chẳng hề có phản ứng gì với người mới bước vào, chỉ mờ mịt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Ngực hắn quấn băng dày cộp, nhấp nhô theo nhịp thở yếu ớt mà gấp gáp.
Bên giường là một nữ hầu tóc vàng dung mạo thanh tú, mắt hơi đỏ hoe, đang bưng một bát sứ, tay cầm thìa nhỏ, vẻ mặt lo lắng đứng chực bên cạnh, như thể bất cứ lúc nào cũng phải đút thuốc cho người trên giường.
Một nữ hầu khác lớn tuổi hơn đôi chút, thần sắc nghiêm túc, lặng lẽ đứng ở cuối giường.
Cả căn phòng ngập trong mùi thuốc thoang thoảng cùng bầu không khí nặng nề đè nén.
Thế này.
nhìn còn nghiêm trọng hơn cả lời đồn trọng thương rất nhiều!
Trong lòng Wilde giật thót một cái.
Bộ dạng này rõ ràng là thoi thóp hấp hối, có thể buông tay về trời bất cứ lúc nào!
"Ngài cố vấn Bauer."
Wilde thu lại tâm thần, khẽ cúi người, trao bó hoa cho nữ hầu đứng cạnh.
"Xin cho phép tôi, Ernst Wilde, lấy thân phận một học giả bình thường và một người quan tâm đến kinh tế Đế quốc, gửi tới ngài lời thăm hỏi đau xót nhất vì tai họa mà ngài vừa phải gánh chịu."
"Những nỗ lực của ngài trong việc chỉnh đốn trật tự thị trường, đả kích bất pháp, bảo vệ sự lành mạnh của nền kinh tế Đế quốc, cùng cái giá mà ngài đã phải trả cho điều đó, thật khiến người ta kính phục.
"Người trên giường chậm rãi đảo mắt một cái cực kỳ chậm.
Tiêu cự dường như cố gắng hướng về phía Wilde, nhưng chẳng mấy chốc lại tản ra.
Môi hắn mấp máy mấy lần, phát ra vài âm tiết mơ hồ kiểu như
"ừm.
ừ.
, rồi lại kéo theo một tràng ho.
Cô hầu tóc vàng lập tức bước tới, dùng thìa múc một ít thuốc từ trong bát, cẩn thận đưa tới bên môi hắn, dịu giọng nói:
"Ngài cố vấn, đã đến giờ uống thuốc rồi ạ.
"Claude ngoan ngoãn hé miệng, ngậm lấy thìa, nuốt xuống.
Động tác chậm chạp mà gian nan.
Mỗi lần yết hầu khẽ động, chân mày hắn lại nhíu chặt, không biết vì thuốc đắng hay vì kéo đau vết thương, nơi thái dương thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng.
Wilde đứng yên cách mép giường vài bước, không hề thúc giục, chỉ lặng lẽ quan sát thật kỹ.
Ông để ý thấy những ngón tay của Claude vô thức co quắp lại, siết chặt tấm ga lụa bên dưới, các khớp ngón hơi trắng bệch vì dùng sức.
Đó là phản ứng rất tự nhiên khi đau đớn hoặc suy yếu.
Hơi thở hắn tuy mong manh nhưng vẫn còn coi như ổn định, chỉ là thỉnh thoảng mới có một hai nhịp thở gấp hơn.
"Tiến sĩ.
tiên sinh.
ngài.
khách sáo quá rồi.
Một lúc lâu sau, Claude mới như gom góp được chút sức lực, cất giọng đứt quãng mỏng như tơ.
"Ta.
đâu có làm được gì.
tất cả.
đều là ơn của bệ hạ.
và.
công sức.
của các đồng liêu.
"Ánh mắt hắn vẫn chẳng có tiêu điểm, lúc nói chuyện thậm chí còn có đôi chỗ lắp bắp không đúng ý, mạch logic cũng hơi rối.
"Ngài khiêm nhường quá, thưa ngài cố vấn."
Wilde nói bằng giọng thành khẩn.
"Những việc ngài và Tổng nha đã làm gần đây đã gây nên sự bàn luận rộng rãi trong giới công thương Berlin, nhất là trong số những người như chúng tôi, những người từ trước tới nay vẫn luôn đề cao nguyên tắc kinh doanh thành tín."
"Ai nấy đều cho rằng việc thanh trừ những kẻ phá hỏng quy tắc, gây hại cho ngành nghề, đối với việc khôi phục cạnh tranh công bằng trên thị trường, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của những thương nhân thể diện, thậm chí thúc đẩy sự phát triển lâu dài và lành mạnh của công nghiệp Đế quốc, đều là vô cùng cần thiết và hết sức đúng lúc.
"Ông vừa nói vừa chăm chú quan sát phản ứng của Claude.
Nhưng phản ứng của Claude lại khiến ông có phần thất vọng, mà cũng có phần bối rối.
Người trên giường dường như phải rất vất vả mới nghe hiểu được.
Ánh mắt hắn càng thêm mờ mịt.
Hắn nghiêng đầu, như đang cố gắng tiêu hóa mấy từ ngữ kia.
Phải qua nửa ngày, hắn mới trả lời bằng những câu đầu không ăn nhập với đuôi:
"Thể diện.
ừm.
thể diện tốt.
bệ hạ.
bệ hạ thích thể diện.
"Sâu mọt.
phải bắt.
Hertzl.
Hertzl đi bắt.
"Nhà máy.
nhà máy phải mở cửa.
công nhân.
công nhân phải ăn cơm.
"Hắn nói ngắt quãng rời rạc, logic hỗn loạn, hoàn toàn không giống trình độ tư duy mà một nhân vật nòng cốt của Tổng nha phải có, trái lại càng giống một bệnh nhân bị thương đau cùng sốt cao giày vò đến mê sảng, đang nói năng lung tung.
Wilde nhíu mày.
Thương thế thật sự nặng đến mức ảnh hưởng cả thần trí rồi sao?
Hay là.
giả vờ?
Ông nghiêng về vế trước hơn.
Với chút hiểu biết y học ít ỏi của mình, ông biết rằng một vết đạn nghiêm trọng như vậy, mất máu quá nhiều, cộng thêm sốt cao, nhiễm trùng, thậm chí thiếu oxy não tạm thời, dẫn đến đầu óc rối loạn, lời nói bất thường là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Huống hồ đối phương trông còn suy kiệt đến thế.
Nhưng ông vẫn quyết định thử dò thêm một chút, hỏi thẳng hơn:
"Lời ngài nói rất phải.
Chỉ là.
không biết đối với phương hướng công tác sau này của Tổng nha, nhất là trong thời điểm.
đặc biệt hiện tại, ngài có cao kiến gì không?
Bạn bè trong giới công thương đều hết sức quan tâm, cũng sẵn lòng đóng góp sức mình cho sự ổn định và phồn vinh của nền kinh tế Đế quốc trong khuôn khổ hợp pháp và đúng quy củ.
"Lần này, phản ứng của Claude còn kỳ lạ hơn.
Hắn không trả lời ngay, mà đột nhiên trợn to mắt, đồng tử hơi co lại, nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó phía sau lưng Wilde, như thể đã thấy thứ gì cực kỳ đáng sợ, môi run run:
"Súng!
Có súng!
Bảo vệ tiến sĩ!
Cận vệ!
Cận vệ đâu rồi?
"Vừa kêu, hắn vừa cố gắng vùng dậy ngồi lên.
Nhưng động tác ấy ngay lập tức kéo theo một tràng ho dữ dội cùng vẻ mặt đau đớn méo đi.
Hắn ôm ngực, cả người co rúm lại, chút huyết sắc vừa mới dâng lên đã rút sạch.
(Oscar còn nợ anh một tượng vàng.
"Ngài cố vấn!
Ngài đừng động đậy!
Mau nằm xuống!"
Cô hầu tóc vàng sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, vội đặt bát thuốc xuống, cùng nữ hầu đứng cuối giường lao tới đỡ hắn, cẩn thận dìu hắn nằm lại.
Wilde cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho giật mình, theo bản năng lùi nửa bước.
Ông nhìn vị cố vấn trẻ tuổi trên giường, người vừa như rơi vào cơn hoảng loạn ngắn ngủi vì chấn thương hậu sang chấn hoặc mê sảng do sốt cao, lúc này đang được các nữ hầu trấn an, thì những nghi ngờ trong lòng cũng tan đi quá nửa.
Xem ra vết thương và cú kinh hãi đã gây ảnh hưởng vô cùng lớn lên vị cố vấn trẻ tuổi này.
Với bộ dạng hiện tại, đừng nói là chủ trì công việc của Tổng nha, chỉ sợ giữ được mạng, rồi chờ thần trí khôi phục bình thường thôi đã là chuyện không dễ.
Những lời đồn về việc hắn thủ đoạn sắt máu, đầu óc sắc bén, mưu sâu tính xa, e rằng phải giảm giá trị đi rất nhiều, ít nhất trong ngắn hạn là như vậy.
"Ngài cố vấn, ngài bị dọa rồi.
Xin cứ nghỉ ngơi cho tốt, giữ gìn thân thể mới là điều quan trọng."
Giọng Wilde nhiều thêm mấy phần cảm thông chân thật.
Dù sao một người trẻ tuổi tài hoa mà bị hủy hoại thành thế này cũng thật khiến người ta thở dài.
"Đế quốc và bệ hạ vẫn còn cần ngài bình phục để tiếp tục tận lực.
Chúng ta.
hôm khác lại trò chuyện.
"Người trên giường dường như đã hoàn toàn đắm chìm trong nỗi sợ và sự suy yếu của bản thân, chẳng có lấy chút phản ứng nào với lời ông, chỉ nhắm mắt, nhíu mày, vô thức phát ra vài tiếng rên đau.
Wilde hiểu rằng chuyến thăm này đến đây là đủ.
Ông đã lấy được thứ mình muốn.
Claude Bauer bị thương cực nặng, thần trí rất có thể cũng đã tổn hại, trong thời gian ngắn không thể đứng ra chủ sự hữu hiệu.
Tương lai của Tổng nha chỉ sợ phải nhìn vào ý chí trực tiếp của bệ hạ, hoặc.
vào cuộc đấu đá giữa các thế lực bên trong.
Với những thương nhân thể diện đứng sau lưng ông mà nói, đây có lẽ là một tin tốt, đồng thời cũng là một tín hiệu cho thấy cục diện cần được đánh giá lại.
Ông nói thêm vài câu an ủi cho có lễ rồi lịch sự cáo từ.
Mãi tới khi cánh cửa phòng khẽ khép lại, tiếng bước chân dần đi xa, Claude mới chậm rãi mở mắt.
Sự tan rã, kinh hãi và mờ mịt trong mắt hắn chớp mắt biến mất sạch, thay vào đó là một tia sáng sắc bén.
(Kế hoạch thành công.
Ván này ta thắng rồi, L.
Hắn thở phào một hơi dài.
Màn
"diễn xuất"
ban nãy thật sự cực hao thần, mà ngực hắn thì đau là đau thật.
"Diễn thế nào?"
Cô hầu tóc vàng vẫn còn chưa hoàn hồn sau tình huống vừa rồi, mặt nhỏ trắng bệch, vừa vỗ ngực vừa nói:
"Ngài cố vấn, vừa nãy.
vừa nãy ngài dọa chết tôi mất!
Tôi còn tưởng ngài thật sự.
"Không sao, diễn cho bọn họ xem thôi."
Claude xua tay.
"Đi, báo cho người Hertzl cài sang đây, nói rằng.
đám tư bản đã phái người tới rồi, ta giả vờ bệnh nặng mê sảng, đuổi hắn đi."
"Bảo ông ta nhắc Hertzl, gần đây chắc chắn sẽ còn đủ thứ người mò tới dò xét thực hư, bảo ông ta tự biết mà liệu.
Cái gì nên chặn thì chặn, cái gì nên diễn thì phối hợp mà diễn.
Ngoài ra.
bảo Hitla.
thôi, mặc kệ cô ta trước đã, có quản bây giờ cũng chẳng quản nổi nữa rồi.
"Hắn dừng một nhịp rồi nói thêm:
"Cũng cho người sang thư phòng hỏi xem bệ hạ đã xong việc chưa.
Nếu xong rồi thì nói ta.
ừm, vết thương đau quá, muốn gặp nàng.
"Nữ hầu lĩnh mệnh lui ra, trong phòng lại yên tĩnh trở lại.
Chuyến thăm của Wilde đã xác nhận suy đoán trong lòng hắn.
Đám nhà tư bản thể diện kia cuối cùng vẫn ngồi không yên nữa rồi.
Lưỡi dao thanh trừng tuy tạm thời chưa chém xuống đầu họ, nhưng cảnh tượng máu me cùng sát ý chẳng buồn che giấu của nữ hoàng đã đủ làm họ đêm không ngủ được.
Vì thế họ phái Wilde tới.
Một học giả, một người ôn hòa, một gương mặt tương đối
"trung lập"
, tới để dò xét thực hư, phát tín hiệu, thậm chí thử tiếp xúc và gây ảnh hưởng.
Mà thế lực đứng sau Wilde lại chính là nền tảng của nền kinh tế Đế quốc, là những quái vật khổng lồ thật sự.
Chúng không giống bọn tép riu ăn quá khó coi mà không có chỗ dựa, vừa bị quét sạch kia.
Chúng cắm rễ sâu, cành lá sum suê, có vô số mối liên hệ chằng chịt với giới Junker và tầng lớp quan liêu, thuê mướn hàng chục ngàn công nhân, nộp vào kho bạc những khoản thuế khổng lồ, là bộ phận không thể thiếu của cỗ máy chiến tranh lẫn nền tài chính quốc gia của Đế quốc.
Động đến chúng ư?
Theodorine có lẽ có cái tâm ấy, nhưng hắn thì chưa có cái lực ấy, ít nhất là bây giờ chưa có.
Một vụ ám sát nhắm vào chính mình, rồi thêm một cuộc thanh trừng quét sạch cả thành, đã khiến dây thần kinh của Berlin, thậm chí của cả Đế quốc, căng đến giới hạn.
Nếu lúc này còn lập tức chĩa dao vào tầng lớp công thương thể diện, thì chẳng khác nào ép toàn bộ nhóm lợi ích hiện hữu bắt tay nhau tạo phản.
Quân đội có thể ủng hộ hoàng đế, nhưng vũ khí, hậu cần, thậm chí lợi ích của một bộ phận sĩ quan cao cấp cũng có quan hệ không thể chặt đứt với đám đại tư bản ấy.
Hệ thống quan liêu thì lại càng là một vũng lầy không thấy đáy.
Tới lúc đó, chuyện sẽ không còn là mấy tên thích khách nữa, mà có thể là khúc dạo đầu của một cuộc nội chiến thực sự, là tiền đề cho sự tan rã của Đế quốc.
Cho nên không thể động.
Ít nhất lúc này chưa thể động, chưa thể dùng cách thô bạo và đối kháng để động vào chúng.
Nhưng không động không có nghĩa là khoanh tay đứng nhìn, càng không có nghĩa là mặc cho chúng tiếp tục dùng tư bản tài chính thao túng tất cả, núp dưới cái danh thị trường tự do để thi hành độc quyền bóc lột, thậm chí âm thầm tích lũy sức mạnh, chờ cơ hội phản cắn.
Ngọn tà hỏa mà Hitla châm lên ở quảng trường tuy nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng đem đến cho hắn một cơ hội.
Một thứ cảm xúc tập thể cuồng nhiệt, bài ngoại, theo đuổi cái gọi là sự thuần túy Đức và vinh quang Đế quốc.
Thứ cảm xúc ấy có thể dẫn dắt được, cũng có thể lợi dụng được, để hoàn thành một vài mục tiêu vốn rất khó đạt tới bằng thủ đoạn thông thường.
Mấu chốt nằm ở.
hướng dẫn dắt, và miếng
"mồi"
được đem ra sử dụng.
Hắn cần một phương án mềm mỏng, vừa có thể xoa dịu đám nhà tư bản thể diện ấy, vừa từng bước làm suy yếu sức khống chế tài chính của họ, lại còn dẫn dắt vốn liếng cùng tinh lực của họ đổ vào những lĩnh vực có ích thật sự cho Đế quốc và nằm trong tầm kiểm soát.
Dao cứng chém không nổi thì dùng dao mềm rỉa thịt.
Chính diện không phá được thì vòng sang bên hông, trói lợi ích lại với nhau.
"Dầu mỏ.
"Claude phác họa trong đầu bức tranh ngành năng lượng của thời đại này.
Tiếng gầm của động cơ đốt trong đang vang ngày một rõ hơn trên lục địa châu Âu, còn nồi hơi dùng nhiên liệu lỏng của chiến hạm hải quân cũng dần trở thành xu thế.
Dầu mỏ sắp trở thành máu huyết của sức mạnh quốc gia và mạch sống công nghiệp trong tương lai.
Nhưng ở thời đại này, tài nguyên dầu mỏ trên đất Đức lại không dồi dào.
Năng lượng của nước Đức nhiều than mà ít dầu, chủ yếu vẫn phải dựa vào nhập khẩu, đặc biệt là từ Mỹ, Romania, và cả.
vùng Mesopotamia dưới quyền kiểm soát của Đế quốc Ottoman.
Mesopotamia.
nơi đó chôn giấu một kho tàng dầu mỏ đáng kinh ngạc, nhưng vào lúc này vẫn chưa được thăm dò và khai thác trên quy mô lớn.
Về mặt địa chính trị, đó là một phần trong thân xác mục nát của Đế quốc Ottoman, đồng thời cũng là tiêu điểm khiến Anh, Pháp, Nga, Đức đều thèm khát.
Trên tuyến thế giới gốc, một trong những mục tiêu chiến lược của kế hoạch
"đường sắt 3B"
trong tương lai của nước Đức, tức Berlin – Byzantium – Baghdad, chính là mở thông tuyến đường bộ tiến vào các vùng dầu mỏ Trung Đông.
Nếu.
có thể dẫn dắt, trói buộc khối tài sản tài chính của đám đại tư bản kia vào một ngành công nghiệp hoàn toàn mới, đầy rủi ro nhưng cũng có khả năng sinh lợi khổng lồ, như thăm dò, khai thác, vận chuyển và tinh luyện dầu mỏ ở hải ngoại thì sao?
Đó là một dự án chiến lược cấp quốc gia, cần có sức mạnh quốc gia đứng sau chống lưng và dẫn đường.
Nó đòi hỏi số vốn thiên văn, cần công nghệ cùng năng lực công trình hàng đầu, và cũng cần cả những cuộc mặc cả ngoại giao lẫn đấu trí quốc tế cực kỳ phức tạp.
Nhưng chính vì thế, nó mới có thể trở thành miếng mồi hấp dẫn đối với đám đại tài phiệt và đại công nghiệp gia đang nắm trong tay lượng vốn lưu động khổng lồ, đang khát khao tìm kênh đầu tư mới, đồng thời lại bất an trước mối uy hiếp từ Tổng nha.
Dùng sức mạnh quốc gia để mở đường cho họ tiến vào thị trường hải ngoại và vùng tài nguyên mới, thậm chí cấp cho họ một phần đặc quyền hoặc kỳ vọng bán độc quyền.
Dùng khẩu hiệu chiến lược quốc gia, lợi ích dân tộc, phá bỏ độc quyền ngoại quốc, bảo đảm an ninh năng lượng cho Đế quốc để gói bọc cả dự án ấy, khoác lên nó một vòng hào quang yêu nước và vinh quang, rồi dẫn dắt chính thứ cảm xúc sứ mệnh Đế quốc mà Hitla vừa khơi lên.
Đồng thời, dự án này có chu kỳ cực dài, đầu tư cực lớn, rủi ro cực cao.
Một khi đã đổ vốn vào, nó sẽ giống như đầm lầy, liên tục hút cạn lượng vốn lưu động của bọn chúng, đồng thời trói chặt chúng vào chiến lược bành trướng hải ngoại của Đế quốc.
Đến lúc ấy, chúng sẽ không còn là những con cá sấu tài chính tách rời khỏi sự khống chế của quốc gia, có thể nổi sóng gây bão bất cứ lúc nào nữa, mà sẽ biến thành một mắt xích quan trọng nằm ngay trên mạch sống năng lượng của Đế quốc, lợi ích gắn liền chặt chẽ với quốc vận.
Khi đó, từ những kẻ phản đối tiềm tàng, chúng sẽ biến thành những kẻ tham gia tích cực và cả những kẻ phải dựa vào công cuộc mở rộng của Đế quốc.
So với việc trực tiếp động vào ngành nghề nội địa của chúng, cách này mềm hơn nhiều, mà cũng kín đáo hơn nhiều.
Đây là hợp tác, là đôi bên cùng có lợi, là dẫn dắt dòng vốn chảy về nơi quốc gia cần nhất.
Chỉ cần vận hành đủ khéo, thậm chí còn có thể khiến chúng mang ơn đội nghĩa, cho rằng chính mình đã nắm được mạch đập của thời đại mới, trở thành công thần đưa Đế quốc trỗi dậy.
Đương nhiên, độ khó và mức rủi ro ẩn chứa bên trong cũng cực kỳ cao.
Làm sao thuyết phục Theodorine ủng hộ một kế hoạch thoạt nhìn như đang ban lợi cho đám tư bản?
Làm sao cân bằng lợi ích giữa các nhóm tư bản khác nhau trong nước?
Làm sao đối phó phản ứng dữ dội từ các cường quốc khác?
Làm sao tranh được rồi giữ được quyền lợi dầu mỏ trong cái đống hổ lốn Ottoman kia?
Làm sao bảo đảm công nghệ và quản trị không bị người khác bóp cổ?
Hàng ngàn đầu mối rối như tơ vò.
Nhưng ít nhất, đây là một hướng đi.
Một hướng đi có thể dần dần cải tạo, thuần hóa, lợi dụng khối đại tư bản trong nước, đồng thời dẫn sức mạnh của chúng về phía bành trướng đối ngoại và các ngành công nghiệp chiến lược, mà không làm lung lay quốc bản.
Cách này thực tế hơn nhiều so với chuyện trực tiếp tịch thu hay quốc hữu hóa, cũng chủ động hơn nhiều so với chuyện mặc kệ mặc xác rồi chờ khủng hoảng nổ tung.
Hơn nữa, kế hoạch này biết đâu còn có thể trở thành một bức tường lửa nào đó, chuyển hướng Hitla cùng hệ tư tưởng cực đoan hứa hẹn cái Đế chế Ngàn Năm chó má của cô ta sang phía khai phá đối ngoại và tranh đoạt năng lượng.
Dù như vậy vẫn nguy hiểm, nhưng ít nhất còn hơn là để cô ta dồn toàn bộ hỏa lực vào việc thanh tẩy lũ phản bội phi Đức trong nước.
Cơn cuồng nhiệt của bành trướng kinh tế ra bên ngoài dù sao cũng còn dễ chịu hơn sự đẫm máu của thanh trừng nội bộ.
Cái trước tiêu hao là sức mạnh quốc gia và kẻ thù bên ngoài, còn cái sau tiêu hao chính là nguyên khí của dân tộc.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khẽ hé ra một khe, một cái đầu nhỏ thò vào trước, dè dặt nhìn vào trong.
Ánh mắt đầu tiên lướt qua các nữ hầu trong phòng, rồi mới rơi lên giường.
Khi thấy sắc mặt Claude tuy vẫn nhợt nhưng đã khá hơn hôm qua một chút, nàng rõ ràng thở phào một hơi, hai má cũng vô thức ửng lên nhàn nhạt.
Khi nãy ở thư phòng, sau khi xử lý xong bức điện của Đế quốc Áo-Hung, lại nghe Cecilia báo cáo về quang cảnh náo nhiệt của cuộc tụ họp ở quảng trường khu Đông và cái khẩu hiệu Đế chế Ngàn Năm khiến chính nàng nghe xong cũng phải giật tim, nhưng đồng thời lại thấy có gì đó.
rất đã, tâm trạng nàng từ đầu tới giờ vẫn chưa thể hoàn toàn bình tĩnh lại.
Nàng đã hạ lệnh bắt nhiều người như vậy, cả Berlin gần như bị một câu nói của nàng mà lật tung.
Cảm giác ấy vừa mang lại khoái ý của người nắm quyền sinh sát, vừa khiến nàng thấp thoáng bất an.
Nhất là lúc nhớ ra Claude vẫn còn nằm đây, trong lòng nàng lại thấy trống trải.
Cái khoái cảm ngắn ngủi do bắt người, thẩm vấn, tịch thu mang lại rất nhanh đã tan sạch.
Rồi nữ hầu tới báo, nói rằng ngài cố vấn đau vết thương, muốn gặp nàng.
Ba chữ
"đau vết thương"
khiến tim nàng lập tức thắt lại.
Là hết thuốc mê nên đau dữ dội sao?
Hay là vết thương chuyển xấu rồi?
Hắn.
hắn có khó chịu lắm không?
Có phải đang trách nàng vì đã không bảo vệ được hắn, để hắn bị thương nặng đến thế không?
Vì vậy nàng ném hết mọi việc trong tay xuống, chạy ngay sang đây.
Nhưng khi thật sự bước tới trước cửa phòng, sự thẹn thùng, chột dạ, cùng thứ lo lắng, sợ hãi, lại thêm một chút mong đợi mơ hồ cứ quấn lấy nàng từ sáng đến giờ lại đồng loạt trào lên.
Hôm qua nàng.
hình như đã cưỡng hôn hắn?
Còn nói gì mà ngươi là người của trẫm.
Khi đó hắn hình như không chống cự, nhưng cũng không đáp lại.
liệu hắn có thấy trẫm rất.
rất ngang ngược không?
Rất vô lý không?
Hôm nay hắn bị thương nặng như vậy, thế mà trẫm còn.
còn làm chuyện đó với hắn.
Đầu óc cứ rối tung rối mù như thế, đến mức nàng đứng chần chừ ngoài cửa hồi lâu mới dám đẩy cửa thò đầu vào.
Quay về hiện tại, nàng muốn hỏi hắn vết thương còn đau không, muốn hỏi hắn gọi nàng tới là có chuyện gì, nhưng lời lên tới miệng lại nuốt trở xuống, cuối cùng chỉ cúi đầu đứng đó.
Nàng tới rồi."
"Ừm.
Theodorine khe khẽ đáp một tiếng, ngước mắt nhìn hắn cực nhanh rồi lại lập tức cúi xuống, mấy ngón tay siết vào nhau chặt hơn.
"Ngươi.
ngươi còn đau vết thương không?
Nữ hầu nói.
ngươi đau lắm.
"Cũng tạm.
Thuốc mê tan rồi thì hơi đau một chút, vẫn chịu được.
Gọi nàng tới là vì ta có chuyện muốn nói."
"Chuyện gì?"
Theodorine ngẩng đầu lên.
Là chuyện hôm qua nàng bắt quá nhiều người, thủ đoạn quá dữ dội sao?
Hay là về.
chuyện hôm qua?
Claude không trả lời ngay, mà hơi nghiêng đầu, nói với mấy nữ hầu đang đứng cạnh giường:
"Các cô lui xuống trước đi.
Chờ ở ngoài cửa, không có lệnh thì không cần vào."
"Vâng, ngài cố vấn."
Các nữ hầu khom gối hành lễ rồi lần lượt lui ra, khẽ khép cửa lại.
Trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa, đổ xuống giữa hai người thành một dải sáng rực.
Những hạt bụi nhỏ li ti chậm rãi trôi nổi trong cột sáng.
Tim Theodorine đập nhanh hơn.
hắn cho hầu gái lui ra là muốn nói gì đây?
Có phải.
có phải muốn nói về chuyện hôm qua không?
Hắn có giận không?
Có thấy trẫm.
trẫm quá đáng lắm không?
Nàng len lén ngẩng mắt nhìn hắn, lại thấy hắn nhíu mày, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Không giống như sắp truy cứu chuyện nàng cưỡng hôn hắn.
Điều đó khiến nàng hơi thở phào, nhưng đồng thời lại càng thấp thỏm hơn.
Hắn nghiêm túc đến thế, vậy chuyện muốn nói chắc chắn không nhỏ.
"Vừa rồi, một giáo sư của Đại học Berlin, tiến sĩ Ernst Wilde, đã tới thăm ta."
"Tiến sĩ Wilde?"
Theodorine lục lại ký ức, dường như có chút ấn tượng với cái tên này.
Ông ta thường đăng bài trên báo, quan điểm tương đối ôn hòa, không đáng ghét như mấy kẻ cực đoan tự do phái.
"Ông ta.
ông ta nói gì?
Có phải đến thay đám thương nhân bị bắt xin xỏ không?"
"Bề ngoài thì là tới thăm hỏi, bày tỏ sự hiểu và ủng hộ đối với việc quét sạch lũ sâu mọt trong ngành.
Nhưng thực tế là tới dò xét thực hư của ta, xem ta đã chết chưa, xem Tổng nha kế tiếp sẽ đi thế nào, xem lưỡi dao của bệ hạ bước sau sẽ chém vào ai."
"Tóm lại, chặn không bằng dẫn.
Họ tới vừa hay để chúng ta nhìn phản ứng của họ.
Theodorine, đợt thanh trừng lần này động tĩnh rất lớn, bắt rất nhiều người, cũng chạm tới lợi ích của vô số kẻ.
Những kẻ vừa bị dọn đi chỉ là tép riu, hoặc là loại ăn quá khó coi, lại chẳng có bối cảnh.
Còn cá lớn thật sự thì vẫn đang thong dong bơi trong nước.
"Thần sắc Theodorine nghiêm lại:
"Trẫm biết.
Mấy tên chủ nhà máy lớn, đám ngân hàng gia, rồi cả những kẻ trong nghị viện lên tiếng thay chúng.
trẫm cũng muốn động vào!
Nhưng.
Eisenbach đã nói với trẫm rồi, bây giờ chưa thể động."
"Rút dây sẽ động rừng, sẽ làm lung lay quốc bản.
Hơn nữa.
quân đội, quan liêu.
lợi ích của rất nhiều người đều trói chặt với chúng.
Trẫm vừa mới bắt từng ấy người, đã khiến không ít kẻ nơm nớp lo sợ rồi.
Nếu còn động tiếp tới những kẻ gốc rễ sâu như thế.
"Nàng không nói tiếp, nhưng ý nghĩa đã quá rõ.
Hoàng đế cũng không phải muốn gì làm nấy, nhất là vào lúc vừa trải qua ám sát và bão thanh trừng.
Nếu tiếp tục mở rộng đòn đánh quá mức, những thế lực vốn còn có thể trung lập sẽ lập tức hợp lại chống nàng.
"Eisenbach nói đúng, bây giờ chưa thể cứng tay được."
"Nhưng không động, không có nghĩa là mặc kệ.
Theodorine, nàng có từng nghĩ tới chưa, thứ lợi hại nhất trong tay đám đại tư bản ấy là gì?"
"Tiền?"
Theodorine không cần nghĩ đã buột miệng.
"Đúng, mà cũng chưa đủ.
Là tư bản, là khối tư bản tài chính khổng lồ có khả năng lưu động.
Chúng dùng đống tiền đó để khống chế nhà máy, thao túng giá cổ phiếu, cho quốc gia vay, thậm chí ảnh hưởng được cả dư luận lẫn chính sách."
"Chúng giống như dòng máu chảy trong cơ thể Đế quốc, nhưng lại không hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.
Rút đi quá nhiều thì Đế quốc sẽ mất máu mà sốc chết.
Mặc cho nó chảy loạn thì nó sẽ kết thành cục máu đông, làm tắc mạch máu, thậm chí gây ra bệnh biến còn nghiêm trọng hơn.
"Ví von quá mức trực quan, Theodorine lập tức hiểu ngay.
Nàng cau mày:
"Vậy phải làm sao?
Không rút được, mà cũng không thể mặc kệ."
"Chúng ta có thể.
dẫn dòng nó.
Đào cho khối tư bản cuồn cuộn ấy một con sông mới, rộng hơn, để nó chảy về hướng có lợi cho Đế quốc, mà bản thân bọn chúng cũng có thể kiếm lời.
Khiến chúng cam tâm tình nguyện ném tiền vào nơi Đế quốc cần nhất."
"Một con sông mới?"
Theodorine nghi hoặc nhìn hắn.
"Dầu mỏ."
"Dầu mỏ?"
Theodorine chớp mắt.
Nàng không lạ gì thứ này.
Những chiếc ô tô và chiến hạm đời mới đã bắt đầu dùng nhiên liệu lỏng, nàng biết đó là một loại nhiên liệu hiệu suất cao hơn than, nhưng cũng phụ thuộc nhập khẩu hơn.
"Ý ngươi là.
để đám tư bản đó đi khai thác dầu mỏ?
Nhưng đất Đức chúng ta đâu có nhiều dầu lắm, chủ yếu vẫn phải nhập, ngoài vùng Alsace thì cũng chẳng có mấy.
"Cho nên, tầm mắt của chúng ta phải phóng ra xa hơn.
Đế quốc Ottoman, bình nguyên Mesopotamia, dưới lòng đất nơi đó chôn giấu thứ vàng đen đủ để thay đổi cả cục diện thế giới."
"Hiện giờ nơi đó vẫn còn là một vùng đất trinh nguyên chưa được khai phá đầy đủ.
Anh, Pháp, Nga đều đang âm thầm nhòm ngó, nhưng nước Đức chúng ta có ưu thế của mình.
Quan hệ giữa chúng ta và Đế quốc Ottoman tương đối gần gũi, mà công nghiệp cùng năng lực kỹ thuật của ta cũng đủ sức chống đỡ giai đoạn thăm dò, khai thác ban đầu."
"Chúng ta có thể lấy danh nghĩa Đế quốc đứng ra khởi xướng thành lập một 'Công ty Khai thác Dầu mỏ Phương Đông Đức', hoặc một cơ cấu tương tự.
Ban cho nó đặc quyền thăm dò và khai thác, nhưng đồng thời yêu cầu nó phải hấp thu các thế lực công nghiệp và tài chính lớn trong nước cùng tham gia làm cổ đông."
"Dùng sức mạnh quốc gia để cung cấp bảo hộ ngoại giao, hộ tống quân sự cho các hoạt động hải ngoại của công ty ấy, thậm chí còn có thể dành cho nó một số ưu đãi thuế vụ và chính sách."
"Chúng ta phải nói cho đám đại tư bản ấy biết rằng đây không phải một vụ đầu tư thương mại thông thường, mà là công trình chiến lược quốc gia liên quan tới an ninh năng lượng tương lai của Đế quốc, tới việc phá vỡ độc quyền ngoại quốc, tới việc bảo đảm cho Đế quốc trỗi dậy mà không bị người khác bóp cổ."
"Đây là đại nghiệp trói chặt của cải của bọn chúng với quốc vận của Đế quốc, với tương lai của dân tộc Đức."
"Tham gia vào đó, bọn chúng không chỉ có cơ hội thu được lợi nhuận thương mại khổng lồ, mà còn có thể trở thành kẻ khai mở mạch sống năng lượng cho Đế quốc, công thần của công cuộc phục hưng dân tộc, giành lấy vinh quang tối cao cùng sự coi trọng của bệ hạ."
"So với việc quanh quẩn trong nước làm mấy trò nhỏ nhặt rồi còn phải lo bị Tổng nha để mắt, thì con đường này rõ ràng tiền đồ hơn nhiều, mà cũng.
an toàn hơn nhiều.
"Theodorine nghe đến xuất thần.
Trước mắt nàng như hiện ra một bức tranh tráng lệ.
Tư bản của Đế quốc, dưới sự dẫn dắt của quốc gia, tựa như trăm sông đổ về biển, cuồn cuộn tràn sang Tiểu Á, khai phá vùng đất mới, cướp lấy thứ tài nguyên quyết định tương lai.
Đám tư bản tham lam xảo quyệt vốn khiến nàng đau đầu ngày thường sẽ biến thành đội tiên phong và nguồn tài chính cho công cuộc bành trướng của Đế quốc.
Lợi ích của chúng bị trói chặt với Đế quốc, một vinh cùng vinh, một tổn cùng tổn.
So với việc chỉ biết đè ép và đối kháng đơn thuần, cách này rõ ràng cao minh hơn nhiều, mà cũng.
phù hợp với tưởng tượng nào đó trong lòng nàng về việc Đế quốc vốn nên như thế.
Mở đất mở cõi, tranh đoạt tài nguyên, dẫn dắt dân tộc hướng tới huy hoàng, chẳng phải đó chính là việc một hoàng đế nên làm hay sao?
Mà quan trọng nhất là, kế hoạch này là do Claude nằm trên giường bệnh, chịu đau vì vết thương, nghĩ ra cho nàng, cho Đế quốc!
Hắn bị thương nặng đến vậy, chảy bao nhiêu máu, suýt nữa đã chết, thế mà sau khi tỉnh lại điều đầu tiên hắn nghĩ tới không phải oán trách, không phải kêu đau, mà là lập tức suy tính cách chia gánh cho nàng, củng cố quyền uy của nàng, mưu tính tương lai lâu dài cho Đế quốc!
Hắn còn cân nhắc cả tâm lý của đám tư bản đó, còn nghĩ ra cách dùng chiến lược quốc gia và vinh quang dân tộc để dẫn dắt, lợi dụng chúng, chứ không phải chỉ biết làm càn.
Hắn thậm chí còn suy nghĩ cả cho đám người đáng ghét kia, chỉ vì không muốn làm nàng khó xử, không muốn Đế quốc rơi vào nội loạn!
Trong lòng hắn.
quả nhiên là có trẫm!
Hơn nữa còn đầy ắp trẫm và Đế quốc!
Mọi chuyện hắn làm, cho dù đôi lúc thủ đoạn dữ dội, cho dù đôi lúc miệng lưỡi đáng ghét, nhưng xét đến cùng đều là vì tốt cho trẫm, vì tốt cho Đế quốc!
Hê hê.
"Claude.
ngươi.
ngươi đừng nói nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi.
Những chuyện này đợi ngươi khá hơn rồi từ từ nghĩ tiếp.
Trẫm.
trẫm đều nghe ngươi.
Ngươi nói làm sao, trẫm sẽ làm như thế.
Công ty dầu mỏ.
được, trẫm sẽ bảo bọn họ làm!
Kẻ nào không chịu, trẫm.
trẫm sẽ cho mật cảnh đi 'nói chuyện' với hắn!
"Claude nhìn đôi mắt long lanh nước của nàng, trong đó viết rõ từng chữ
"ngươi thật tốt, ngươi nghĩ cho trẫm chu đáo quá, trẫm nghe hết lời ngươi"
, suýt chút nữa thì không nhịn nổi.
Con nhóc này đúng là năng lực tự công lược bản thân mạnh đến mức đáng sợ.
Hắn vừa nói gì nào?
Tới tai nàng, tự động được lọc rồi thăng hoa thành một màn
"hắn lê tấm thân bệnh tật mà lao tâm khổ tứ chỉ vì trẫm"
như vậy cũng tốt.
Ít nhất hắn khỏi phải phí thêm miệng lưỡi giải thích mớ tính toán phức tạp cùng rủi ro đằng sau.
Nàng tin hắn, sẵn sàng ủng hộ hắn, như thế là đủ rồi.
Còn chuyện thao tác cụ thể, cân bằng lợi ích, rủi ro ngoại giao.
cứ đợi hắn đỡ hơn chút nữa rồi bàn từ từ với nàng, và cả lão hồ ly Eisenbach kia.
Claude còn đang chìm trong viễn cảnh hoành tráng về việc dẫn dắt tư bản, nắm lấy mạch sống năng lượng, đồng thời thuận tiện hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ không hề che giấu của vị nữ hoàng nhỏ, trong đầu đang lẩm nhẩm xem bước sau phải đấu mồm thế nào với Eisenbach, phải hợp tung liên hoành ra sao giữa nghị viện và các tài phiệt.
Thì bỗng nghe Theodorine nghiêng đầu, dùng giọng như vừa chợt ngộ ra, lại pha chút tò mò và sùng bái mà hỏi:
"À đúng rồi!
Claude, ngươi thật lợi hại!
Sao ngươi biết ở chỗ Ottoman ấy, cái nơi Meso.
Meso.
Mesopotamia ấy, dưới lòng đất có rất nhiều rất nhiều dầu mỏ?"
"Hình như trẫm chưa từng thấy báo cáo khảo sát nào nói như vậy mà?
Sách địa lý ở đó chỉ ghi đó là vùng Lưỡng Hà, cái nôi của văn minh, rất cổ xưa, rất.
ừm, khô hạn?
Lẽ nào dầu mỏ lại chôn dưới những đống phế tích cổ xưa ấy à?"
Claude:
"Trong đầu hắn vang lên một tiếng ong cực lớn.
Mẹ kiếp!
Sơ ý rồi!
Mải vẽ bánh quá, quên béng mất vụ này!
Bây giờ là năm 1912!
1912 đó!
Việc dầu mỏ ở Mesopotamia được thăm dò quy mô lớn và khai thác thương mại, phải tới khoảng trước sau Thế chiến thứ nhất, nói chính xác hơn là sau khi Công ty Dầu mỏ Anh – Ba Tư, tiền thân của BP, khoan được giếng dầu sản lượng cao ở Iran năm 1914, thì cuộc tranh đoạt điên cuồng của các cường quốc đối với dầu mỏ Trung Đông mới thật sự bùng nổ!
Khu vực Mesopotamia dưới quyền Đế quốc Ottoman, tuy các nhà địa chất học dựa trên địa tầng và những phát hiện ở Iran lân cận đã có vài suy đoán, nhưng muốn có khảo sát hệ thống quy mô lớn cùng dữ liệu trữ lượng xác thực thì phải chờ tới sau Thế chiến.
Phải đợi Đế quốc Ottoman sụp đổ, đợi các công ty dầu mỏ Anh, Pháp, Mỹ cầm giấy ủy trị của Hội Quốc Liên, cầm quyền khai khoáng, mang theo công nghệ khảo sát địa chấn đến, khi ấy mới thật sự mò rõ bên dưới béo bở đến mức nào!
Bây giờ mới là 1912.
Đế quốc Ottoman tuy đã bị châu Âu gọi là gã bệnh phu Tây Á, nội bộ mục nát, bên ngoài bị các cường quốc dòm ngó, nhưng trên danh nghĩa vẫn còn chủ quyền đối với Mesopotamia.
Tiềm lực dầu mỏ nơi đó hiện giờ phần lớn vẫn chỉ tồn tại trong suy đoán lý luận của giới địa chất, trong những báo cáo mơ hồ của vài tay thám hiểm, hoặc trong hồ sơ đánh giá khả năng chiến lược của bộ ngoại giao các cường quốc.
Còn xa mới đến mức ai ai cũng biết dưới lòng đất kia chôn thứ vàng đen đủ sức đảo lộn thế giới!
Thế mà vừa rồi hắn lại nói chắc như đinh đóng cột, cứ như thể dầu mỏ Mesopotamia đã nằm sẵn trong túi nước Đức, chỉ chờ tới ngày đi lấy.
Với một vị nữ hoàng trẻ của năm 1912, người hiểu biết về ngành dầu mỏ phần nhiều chỉ dừng lại ở khái niệm cơ bản, nguồn tin chủ yếu là báo cáo chính thức và tài liệu học thuật công khai, những lời đó có phải nghe hơi.
quá tiên tri rồi hay không?
Mồ hôi lạnh lập tức rịn ra từ thái dương và sau lưng Claude, còn thật hơn cả lúc nãy hắn giả vờ mê sảng.
Vết thương nơi ngực cũng phối hợp truyền tới một cơn nhói buốt, khiến hắn nghẹn hẳn một nhịp thở.
Làm sao đây?
Bẻ lái kiểu gì bây giờ?
Bảo là tự mình đoán ra ư?
Dựa vào chút hiểu biết mơ hồ về cấu tạo địa chất ư?
Thế thì cái sự quả quyết như thể từng tận mắt xem báo cáo trữ lượng vừa rồi phải giải thích thế nào?
Theodorine tuy có lúc ngốc nghếch thật, nhưng một khi dính đến lợi ích Đế quốc và công việc cụ thể thì nàng không hề ngu, nhất là loại chiến lược quốc gia phải đổ vào đó số tiền khổng lồ, lại còn kéo theo ngoại giao chằng chịt thế này, sau đó nàng nhất định sẽ đi kiểm chứng.
Một khi phát hiện tư liệu công khai cùng ý kiến chuyên gia hiện nay hoàn toàn không chắc chắn và lạc quan như hắn vừa nói, nàng sẽ nghĩ thế nào?
Bảo là trực giác ư?
Là tầm nhìn chiến lược ư?
Với một vị cố vấn vừa từ quỷ môn quan bò về, suýt bị một viên đạn lấy mạng mà nói, kiểu giải thích ấy chẳng phải quá trẻ con, mà còn quá.
đáng ngờ hay sao?
Trong chớp mắt điện quang hỏa thạch, đầu óc Claude quay điên cuồng.
Hắn nhất định phải đưa ra một lời giải thích nghe cho hợp lý, ít nhất cũng đủ lấp liếm tạm thời, đồng thời còn phải phù hợp với thân phận cố vấn của mình.
Tốt nhất là loại nghe cực kỳ cao thâm, cực kỳ chuyên nghiệp, khiến người ngoài nghề vừa nghe đã đau đầu, nhưng người trong nghề lại không thể hoàn toàn phủ định được.
Có rồi!
Địa chất học!
Chắp vá một đống lý thuyết!
Kiếp trước hắn tuy chỉ là dân công sở, nhưng dù sao cũng từng trải qua giáo dục đại học, vật lý, hóa học, sinh học, địa lý, lịch sử đều biết chút da lông.
Nhất là với tư cách một người mê bàn chính trị và thích chơi game lịch sử, hắn cũng từng đọc qua không ít bài phổ cập và văn vở lề đường về sự hình thành của dầu mỏ, công tác thăm dò, cũng như bối cảnh địa chất Trung Đông, nên còn nhớ mang máng vài danh từ nửa thật nửa giả.
Tuy không hề thành hệ thống, nhưng dùng để dọa một vị nữ hoàng của năm 1912, người đối với địa chất học e rằng chỉ dừng ở mức biết đá, khoáng vật và hóa thạch, chắc là.
vẫn đủ dùng chứ?
Liều thôi!
Ngựa chết cũng phải coi như ngựa sống mà cứu!
Dù sao Theodorine cũng không thể ngay bây giờ đi túm một nhà địa chất tới đây chất vấn tại chỗ.
"Theodorine, câu hỏi này.
hỏi rất hay.
Nó liên quan tới.
những lý thuyết khá sâu về địa chất học và nguồn gốc dầu mỏ.
Ta.
trước đây lúc ở thư viện, ừm, nghiên cứu vấn đề kinh tế, thuận tiện cũng từng lật xem một vài trước tác tiên phong cùng.
báo cáo của các nhà thám hiểm trong lĩnh vực này."
"Nàng biết đấy, muốn hiểu sự phân bố tài nguyên toàn cầu, đặc biệt là loại tài nguyên chiến lược như dầu mỏ, thì không thể chỉ nhìn báo cáo thương mại, mà nhất định phải hiểu bối cảnh.
địa chất hình thành của nó."
"Nói đơn giản thì, sự hình thành dầu mỏ cần hội đủ mấy điều kiện then chốt.
Trước hết phải có những tầng đá trầm tích rất dày, giàu vật chất hữu cơ, ví dụ như đá phiến sét, được hình thành trong một môi trường cổ địa lý nhất định, chẳng hạn như.
biển nông cổ đại, hồ lớn, hoặc hệ thống trầm tích châu thổ khổng lồ."
"Những vật chất hữu cơ đó, chủ yếu là di thể của sinh vật phù du và tảo, trong điều kiện thiếu oxy sẽ bị vùi lấp rất nhanh.
Sau hàng triệu năm tiến hóa địa chất, dưới nhiệt độ và áp suất thích hợp, chúng sẽ chuyển hóa thành.
hydrocacbon, tức là dầu mỏ và khí tự nhiên.
"Theodorine nghe mà hơi ngơ ra, trong đôi mắt to đã bắt đầu hiện lên vòng xoáy muỗi.
"Đá.
đá trầm tích?
Vật chất hữu cơ?
Hydrocacbon?"
"Đúng.
Tiếp theo, lượng dầu khí sinh ra ấy còn phải được 'bẫy' lại, thì mới hình thành mỏ dầu có giá trị khai thác.
Những dạng bẫy thường thấy gồm có.
nếp lồi, đứt gãy, mặt bất chỉnh hợp địa tầng, với cả cấu tạo vòm muối các loại.
Những cấu tạo đó giống như bể chứa ngầm trong lòng đất, gom toàn bộ dầu khí lại rồi niêm kín."
"Nếp lồi.
vòm muối.
Vòng xoáy trong mắt Theodorine càng rõ hơn, nhưng nàng vẫn cố bám theo, vì nàng cảm thấy những gì Claude nói nghe rất lợi hại.
"Còn khu vực Mesopotamia thì nằm ở.
đới trũng trước núi Zagros, thuộc về.
một bộ phận của bồn trầm tích khổng lồ ở phía đông đại dương Tethys."
"Từ.
Trung Sinh Đại, ừm, chủ yếu là từ kỷ Phấn trắng trở đi cho đến Tân Sinh Đại, khu vực đó về lâu dài luôn ở trong môi trường biển nông lục địa hoặc hồ nội địa cỡ lớn khá ổn định, vì thế tích tụ được những tầng đá trầm tích biển và hồ cực dày, giàu vật chất hữu cơ.
Đặc biệt là.
tầng đá mẹ sinh dầu thuộc hệ Thượng Phấn trắng, chất lượng rất tốt."
"Đồng thời, do.
mảng Ả Rập va chạm ép nén với mảng Á – Âu, đã hình thành đới uốn nếp Zagros, tạo ra ở vùng trước núi vô số.
nếp lồi trục dài, nếp lồi nén ép và cấu tạo đứt gãy nghịch chờm.
Những cấu tạo này cực kỳ thuận lợi cho quá trình di chuyển và tích tụ dầu khí."
"Ngoài ra, khu vực ấy còn phát triển rộng khắp.
các tầng thạch cao – muối từ Paleocen đến Eocen, tạo thành lớp chắn khu vực hết sức lý tưởng, giống như phủ lên đám dầu khí bên dưới một cái chăn không thấm khí."
"Hơn nữa, gradien địa nhiệt tại đó.
tương đối cao, rất có lợi cho đá mẹ sinh dầu trưởng thành và sinh ra hydrocacbon.
Mà thời kỳ hoạt động kiến tạo cũng trùng khớp khá tốt với thời kỳ hình thành và di chuyển dầu khí.
Nói ngắn gọn thì, khu vực Mesopotamia gần như hội đủ toàn bộ điều kiện địa chất ưu việt để hình thành siêu mỏ dầu."
"Đó là đá mẹ sinh dầu vừa dày vừa tốt, không gian chứa thuận lợi, cấu tạo bẫy hữu hiệu, lớp chắn khu vực phân bố rộng và chất lượng cao, cộng thêm môi trường sinh dầu và bảo tồn đều rất có lợi.
"Hắn một hơi tuôn ra cả mớ niên đại địa chất, cấu tạo địa chất, thuật ngữ chuyên ngành.
những từ vựng ấy như pháo liên châu nện thẳng vào Theodorine, bên trong còn trộn lẫn đủ thứ tên gọi địa lý và đơn vị địa chất hoàn toàn xa lạ với nàng.
Theodorine hoàn toàn choáng váng.
Nàng cảm giác cái đầu nhỏ của mình như bị nhét thẳng vào một cỗ máy quay tốc độ cao, trong khi quyển hướng dẫn sử dụng lại viết bằng thiên thư.
Mỗi từ nàng nghe hình như đều đã từng nghe loáng thoáng đâu đó, nhưng ghép lại với nhau, rồi lại thêm mấy thứ như đá mẹ sinh dầu, tầng muối thạch cao, gradien.
mà nàng chưa từng nghe qua, khiến trước mắt nàng như có vô số ngôi sao nhỏ quay mòng mòng, tai cũng ong ong cả lên, hoàn toàn không tài nào hiểu Claude rốt cuộc đang nói gì.
Nhưng chính vì hoàn toàn nghe không hiểu, nàng lại càng tin chắc Claude nói là thật!
Hơn nữa còn là loại kiến thức cực kỳ cao thâm, cực kỳ chuyên môn, cực kỳ đi trước thời đại!
Nhìn xem hắn nói trôi chảy biết bao, chắc nịch biết bao, dùng cả đống thuật ngữ mà nàng không hiểu gì hết, còn nhắc tới sách chuyên khảo tiên phong trong thư viện và báo cáo của nhà thám hiểm nữa!
Chắc chắn đây không thể là thứ hắn bịa đại tại chỗ!
Hắn nhất định đã từng nghiên cứu rất sâu!
Hắn hiểu biết bao nhiêu điều mà nàng không hiểu, hắn thật lợi hại!
Ngay cả loại học vấn lạnh lùng, phức tạp đến vậy mà hắn cũng nắm được, chỉ để tìm tài nguyên cho Đế quốc!
Quả nhiên vì trẫm và vì Đế quốc, chuyện gì hắn cũng chịu học, chuyện gì hắn cũng chịu nghĩ!
Còn mấy thứ hắn nói có thật sự tồn tại dưới lòng Mesopotamia hay không.
Theodorine căn bản chẳng buồn nghĩ sâu theo hướng đó.
Trong logic đơn giản của nàng:
Claude hiểu biết nhiều -> Claude nói ở đó có -> vậy ở đó chắc chắn có!
Còn vì sao mấy chuyên gia khác chưa từng nói như vậy?
Thế thì chắc chắn là do trình độ đám chuyên gia đó không đủ, hoặc tin tức của họ không linh thông bằng Claude!
Claude là người có thể nhìn ra khủng hoảng tài chính, nghĩ ra mô hình
"Tổng nha"
mới lạ, còn có thể xoay xở trên bàn cờ ngoại giao ở Brussels.
Hắn hiểu biết nhiều hơn người khác, chẳng phải quá bình thường sao?
Thế là sau một tràng oanh tạc bằng đủ loại thuật ngữ địa chất nửa thật nửa giả của Claude, vòng xoáy muỗi trong mắt Theodorine dần dần biến thành kiểu ánh mắt lấp lánh
"tuy ta không hiểu gì hết, nhưng ngươi nói chắc chắn đúng"
Claude hiểu nhiều thật.
Claude thông minh thật.
Claude là người tốt.
mắt nhìn người của trẫm đúng là tốt quá đi.
hê hê.
trẫm đúng là anh minh ghê gớm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập