Chương 11: Vệ Nhân

Những chiến hạm còn sống sót của hạm đội 9 tiến về phía quân cảng một cách lặng lẽ, bầu trời là một màu u ám, thê lương như chính những khối sắt nặng nề đang lướt trên mặt biển.

Sau vài ngày di chuyển, hạm đội cuối cùng cũng đã về được căn cứ.

Trên sàn tàu, la liệt người chết, bị thương sau cuộc không kích bất ngờ của đế quốc Mặt Trời.

Sam ngồi trong một góc khuất ở khoang chỉ huy, gần cửa sổ.

Từ đây, hắn có thể quan sát được xung quanh.

Trong tầm mắt hắn, hiện ra một quân cảng đồ sộ với hàng chục chiến hạm neo đậu.

Trên bờ, một vài con tàu khổng lồ đang trong quá trình hoàn thiện.

Có vài chiếc mà hắn đoán là hàng không mẫu hạm, còn lại là thiết giáp hạm và khu trục hạm.

Juliana ngồi trên ghế chỉ huy, đôi mắt nhìn xa về phía trước, ánh lên một sự thù hận.

Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn xuống phía dưới, quan sát những thi thể được bọc trong túi đen.

Hạm đội 9 nổi tiếng thiện chiến của đế quốc Tahi không ngờ lại có ngày thảm hại như thế này.

Đoàn thuyền từ từ tiến vào những vị trí neo đậu, dưới cầu cảng là rất đông binh sĩ đã chờ sẵn từ trước.

Sam thấy có rất nhiều xe tải đỗ chật kín cầu cảng, chúng chờ để đón những thi thể tử sĩ sau cuộc tập kích.

“Đi nào!

Juliana liếc Sam và ra lệnh.

Hắn nhìn lại cô rồi từ từ xuống khỏi chiếc ghế to sụ, ít nhất là đối với bản thân Sam.

Juliana bước đi, Sam bước ngay đằng sau cô, giống như một con chó trung thành.

Phía bên dưới, những thi thể được vận chuyển và cho vào trong xe tải, những lính bị thương thì được quân y chăm sóc hoặc đưa tới bệnh viện.

Juliana giống như một cơn gió lạnh, nhẹ nhàng bước đi giữa ồn ào của quân cảng nhưng đôi mắt liên tục theo dõi những gì đang diễn ra.

“Mời công chúa!

Khi vừa đặt chân lên cầu tàu, một gã mặc lễ phục đen rất sang trọng đưa tay chỉ về phía một đoàn xe đang chờ sẵn.

Nhìn trang phục của gã này, Sam mường tượng đến mấy người quản gia cho các gia đình quý tộc hay hoàng gia Châu âu.

Hắn mặc lễ phục Tailcoat với sơ Ade trắng bên trong cùng chiếc nơ đen và đeo găng tay cũng màu trắng.

Dưới chân là một đôi giày kiểu âu bóng lộn.

Sam trông bộ dạng này của gã thì không biết nên cười hay khóc bởi vì nó chẳng ăn nhập gì với cái đầu lợn kia.

Nhưng trong thâm tâm, Sam tự nhủ phải quen dần với những hình ảnh vừa cũ nhưng lại vừa mới mẻ này.

Juliana gật nhẹ đầu rồi bước tới đoàn xe, Sam lẽo đeo theo sau thì nhận được ánh nhìn khinh khi của gã mặc Tailcoat.

Hắn không nói gì, chỉ nhìn Sam, giống như đã chứng kiến rất nhiều cảnh cô chủ của mình đem về một vài con người để nuôi cho vui cửa vui nhà vậy.

“Lại thêm một con người mới thưa công chúa?

Hắn ngẩng đầu về phía Juliana, nói vừa đủ nghe.

Cô công chúa kia gật đầu, cũng chẳng ngoái lại nhìn.

“Cho nó ở trong cung điện hay đưa về trại huấn luyện thưa công chúa?

Gã mặc Tailcoat hỏi tiếp, Juliana bước chậm lại một nhịp, dường như đang suy nghĩ rồi nói:

“Đem nó đến trại để kiểm tra trước rồi mang về cung điện.

Nó sẽ ở cùng ta.

Hãy chú ý, nó có thể nói được.

“Đã rõ thưa công chúa!

“Đi nào, chỗ của mày ở đây”

Gã mặc Tailcoat nhìn hắn, hất hàm nói.

Sam liếc nhìn Juliana rất nhanh rồi đưa mắt về phía gã mặc Tailcoat này.

Hắn đưa Sam tới chiếc xe phía sau xe chở Juliana.

Sam trèo lên ghế theo lời hắn.

Đó là một chiếc xe có hình dạng giống như chiếc Rolls Royce thời những năm 1940 cách đây 1000 năm nhưng to hơn gấp đôi.

Chiếc xe chở Juliana cũng giống như thế nhưng được gắn 2 lá cờ nhỏ ở hai bên.

Một lá cờ là quốc kỳ của Tahi, lá còn lại, Sam đoán là ký hiệu hoàng gia bởi nó có một chiếc vương miện màu đỏ trên nền đen.

Khi Juliana vừa ngồi vào xe, bên trong đã có một nhân vật đã chờ sẵn.

Y mặc một bộ đồ sang trọng.

Cô công chúa nhìn hắn, không nói gì, chậm rãi ngồi xuống ghế.

“Chúng ta đã chính thức tuyên chiến với đế quốc Mặt Trời!

Kẻ kia thông báo khi chiếc xe bắt đầu chuyển động, rời khỏi quân cảng.

Juliana im lặng vài giây rồi nói:

“Có ai trong Viện Trưởng Lão phản đối việc tuyên chiến này của chúng ta không?

Juliana thăm dò.

“Tất nhiên là có chứ!

Viện Chiến tranh phản đối, cái họ muốn là một chiến dịch trả đũa chứ không phải là chiến tranh toàn diện.

“Bọn họ sợ Tahi sẽ bị Thánh Quốc đâm sau lưng khi dồn lực đối phó với Đế quốc mặt trời sao?

“Điều đó là đương nhiên.

Thánh Quốc và Đế quốc Mặt Trời vốn là đồng minh, lâu nay bọn chúng đã muốn phân chia lại bản đồ để làm đối trọng với Domecus.

Mấy lão già đó lo cũng không phải không có cơ sở.

Hơn nữa Thánh Quốc lại sát chúng ta”

Nghe nói vậy, Juliana cũng không nói thêm gì, cô hướng mắt qua ô cửa sổ xe hơi, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, không rõ trong đầu đang toan tính điều gì.

Một lúc sau, kẻ ngồi cạnh nói tiếp:

“Lúc nghe tin về hạm đội 9, nữ hoàng đã rất lo lắng cho công chúa.

Tôi nghĩ công chúa nên suy nghĩ về việc bắt đầu học cách điều hành đất nước.

“Việc tái vũ trang cho hạm đội 9 liệu mất bao lâu?

Juliana phớt lờ lời của gã kia, đổi sang một chủ đề khác khiến hắn sững lại một chít rồi mỉm cười nói:

“Sẽ mất khoảng một tháng để điều động nhân sự.

Các chiến hạm bổ sung đều gần như hoàn thiện.

Theo kế hoạch thì chỉ hơn một tháng nữa là hạm đội 9 sẽ có thể ra khơi.

“Tahi tuyên chiến, những hạm đội nào sẽ tham gia đánh Đế quốc mặt trời?

, Công chúa hỏi tiếp.

“Theo tin mà tôi có được, hạm đội 1, 2, 3, 4 và 5 sẽ tham chiến.

Họ đang di chuyển về vùng biển của Đế quốc Mặt Trời…nhưng công chúa có nghe tôi nói không?

Công chúa không nên ra khơi nữa!

“Ta biết rồi nhưng phải rửa mối hận này.

Khi nào thôn tính xong Đế quốc Mặt Trời, ta sẽ về phụ giúp mẹ.

Kẻ kia nghe nói vậy cũng chẳng biết phải nói thêm gì, giống như hắn đã quá hiểu cô công chúa này.

Đoàn xe chạy vào thành phố, qua ô cửa sổ, Sam ghi vào đầu những công trình kiến trúc vừa lạ lẫm nhưng lại rất thân quen.

Những kiến trúc này na ná giống với các thành phố Châu âu cổ kính lúc trước

Thành phố mà Sam vừa đi vào, là kinh đô của Đế quốc Tahi, có tên là Tahilia.

Hắn bất chợt nhớ tới không khí của nước Ý, nó cũng tương tự như thế này.

Sau gần 1 giờ di chuyển trong thành phố, đoàn xe tới trước một cung điện nguy nga và tráng lệ, nếu so với cung điện Buckingham tại London thì nó phải lớn gấp 3 lần.

Bên cạnh cung điện, một công trình tương tự như đấu trường Colosseum ở Rome và tất nhiên là nó cũng lớn hơn bản chính.

Lúc này, chiếc xe chở Juliana đi thẳng vào cung điện còn xe mà Sam đang ngồi thì rẽ vào đấu trường khổng lồ kia.

Sam không cần giải thích cũng có thể đoán được nơi này sẽ là “nhà” của hắn trong thời gian tới.

Hắn khá hồi hộp, phần vì sự khổng lồ của công trình kia tạo một cảm giác ngộp thở, phần vì Sam mường tượng sẽ phải chiến đấu với các đối thủ tại đấu trường.

Hắn không muốn mình trở thành một đấu sĩ nhưng hiện tại thì chẳng còn cách nào khác bởi vì thế giới hiện tại không cho Sam con đường nào khác.

Chiến đấu để tồn tại hoặc bị giết, bị xẻ ra làm thức ăn ngon lành trên bàn tiệc.

Thật cay đắng, hắn thầm nghĩ!

Hẳn là con người không bao giờ nghĩ một ngày nào đó, giống loài thượng đẳng, đứng trên đỉnh cao chuỗi thức ăn sẽ có kết cục như thế này.

Xe chở Sam xuyên qua cánh cổng của đấu trường rồi dừng lại bên trong.

Gã mặc lễ phục mở cửa rồi nhìn Sam, nói:

“Xuống đi!

Sam xuống xe rồi quan sát xung quanh, đây là một khoảng không gian rất rộng, được bao quanh bởi những tòa nhà 3 tầng, phía xa có thêm một cánh cổng, chắc hẳn là lối dẫn ra đấu trường.

Xung quanh, Sam thấy có khoảng hơn 30 người, chính xác là con người, họ đều cao to, đủ loại màu da nhưng chủ yếu là gốc Phi và Bắc Âu.

Bọn họ đều đang luyện tập dưới sự quan sát của vài tên lợn huấn luyện.

Những con người kia đều mặc giáp và sử dụng vũ khí là đao, kiếm, giáo mác giống như những chiến binh thời trung cổ.

Hình ảnh này làm cho Sam nhớ đến bộ phim “Võ sĩ giác đấu” yêu thích của hắn.

Nhìn những con người này, Sam bỗng nhiên cảm thấy yên lòng một chút.

Thấy Sam và gã mặc lễ phục tiến vào, một gã huấn luyện nhanh chóng bước tới.

Hắn mỉm cười đon đả:

“Ồ!

Chào ngài Tổng quản Henry!

Ngài mang tới đây một thằng người chiến sao?

Thật là bất ngờ.

Gã mặc lễ phục tên Henry, là Tổng quản trong cung điện của nữ hoàng đưa tay hơi che mũi, có vẻ khó chịu với mùi hôi thối bốc lên xung quanh, nói:

“Ta đem đến một thằng người chiến theo lệnh của công chúa.

Nhiệm vụ của ngài là huấn luyện nó.

Gã nói rồi khẽ nhìn về phía Sam, giọng khinh khỉnh.

Tên huấn luyện viên bước tới gần Sam, híp mắt nhìn hắn rồi cũng nở một nụ cười đầy khinh bỉ, nói:

“Giống Uropen này cũng tàm tạm để “Đấu Bùn” nhưng không mạnh bằng bọn Fican.

Tôi nhìn qua thì bọn này là Mid Uropen, so với giống Nor Uropen thì kém chút.

Còn Sian thì thôi, nuôi để thịt, yếu hơn hẳn bọn còn lại”

Sam nghe hắn nói liền đoán Fican là những gã da đen, gốc Châu phi còn Uropen chắc hẳn từ Châu âu.

Còn Sian hẳn là người Châu á.

Hắn thấy hợp lý bởi vì ngàn năm trước, những bộ môn đối kháng cầm thể lực, người Châu âu hoặc Châu phi hầu hết đều thống trị thế giới.

Người Châu á thấp bé, thể lực không bằng, thường chịu lép vế trong những môn thể thao ấy.

“Ngài Josh, thằng người này không phải để “Đấu Bùn”.

Công chúa muốn nó ở bên cạnh làm “Vệ Nhân”

Henry lạnh nhạt đáp, thái độ rõ là không ưa gã Josh này.

“À thì ra là vậy.

Công chúa muốn nó ở bên cạnh làm “Vệ Nhân”.

Giống Mid Uropan này dễ bảo lại trung thành, làm một “Vệ Nhân” thì rất phù hợp.

Josh khịt khịt mũi, nhìn Sam nói khiến cho hắn lập tức mường tượng đến những chú chó bảo vệ mà loài người thường sử dụng để bảo vệ chủ nhân.

“Thôi, ta không có nhiều thì giờ để tán phét với ông.

Lịch của nó là sáng sẽ được đưa đến đây luyện tập, tối thì người của cung điện sẽ đón nó về chỗ công chúa.

“Số thằng người này sướng thật, bao kẻ muốn mà không được.

Đúng là người của hoàng gia hơn cả lợn.

Josh cười to, đưa bàn tay to đùng, vỗ vỗ lên đầu Sam khiến hắn bất giác bật ra một nụ cười.

Josh tưởng rằng con người kia đang vui mừng nhưng thật ra đó là một nụ cười cay đắng và chua chát.

Henry cũng không nói thêm gì, quay người bước lên xe đi khỏi nơi này.

“Nào, đi theo tao.

Tuy không trở thành đấu sĩ “Đấu Bùn” nhưng chế độ luyện tập tương đương, hy vọng mày tiêu hoá được.

Mày có biết nói không?

Hiểu tao nói gì chứ?

Josh ngoắc tay ra hiệu cho Sam đi theo mình.

“Có!

Tôi hiểu!

“Ồ!

Mày xưng hô như lợn với nhau ấy nhỉ!

Thằng nào dạy mày nói mà ngu đần vậy?

Nghe đây, chúng mày không được sử dụng đại từ nhân xưng, chỉ vâng, dạ mà thôi.

Nói với lợn bọn tao thì xưng thưa ngài, thưa bà.

Trong hoàng gia thì thưa nữ hoàng, thưa công chúa, thưa chủ nhân.

Rõ chưa?

“Rõ thưa ngài!

“Tốt lắm!

Josh cười, lại đưa tay vỗ lên đầu Sam rồi ra lệnh cho hắn tiến về phía đám người đang luyện tập.

“Đến đây, đến đây làm quen nhau đi nào”

Josh gọi những con người đang luyện tập cùng huấn luyện viên tới.

Chỉ một chốc, xung quanh Sam đã bị vây kín.

“Đây là Thần Biển, bà mẹ thằng nào đặt cái tên nghe ngu vậy.

Từ hôm nay nó sẽ luyện tập cùng chúng mày nhưng không phải để Đầu Bùn.

Nó là một người thuộc hoàng gia, là một Vệ Nhân.

Josh cười to và giới thiệu.

Lập tức xung quanh vang lên tiếng ồ à, chủ yếu là từ những con người.

“Nào, lại chào nhau đi!

Vừa nói, Josh vừa đẩy Sam về phía những con người kia.

“Chào!

“Chào!

“Chào!

Sam lần lượt bị đám người vỗ lên vai, có lẽ đây là cách chào hỏi của đám người trong này, hắn nghĩ thầm.

Những con người xung quanh Sam, bọn họ không giống với nhân loại mà hắn đã từng tiếp xúc trước đây.

Bọn họ đem đến cho Sam một cảm giác xa lạ mà không thể diễn tả nổi bằng lời…

…Sam trở lại cung điện vào buổi tối, sau một ngày tập luyện.

Đầu tiên, hắn được đưa đi khám sức khỏe xem có bất cứ bệnh truyền nhiễm nguy hiểm nào không, sau đó là bài tập thể thực khá khó nhằn.

Josh bảo, hắn mới đến nên cứ nhẹ nhàng chạy 60km trước đã.

Con số 60km đối với Sam thì hoàn toàn bình thường.

Trước đây hắn còn được huấn luyện một cách khắc nghiệt hơn như vậy nhưng bởi vì cơ bắp đã lâu không vận động liên tục nên cũng có chút mệt mỏi.

Khi hắn trở lại, Juliana không có mặt trong điện của công chúa, cô ta đang dùng bữa tối cùng hoàng gia, bọn họ tổ chức một bữa tiệc chào đón.

Hầu gái dẫn Sam tới một phòng Juliana rồi chỉ vào góc gần cửa ra vào, đoạn thông báo đây là nơi ở của hắn cùng những thông tin quan trọng.

Sam quan sát toàn bộ căn phòng, nó thực sự rất lớn với chiếc giường ngủ khổng lồ, được trang trí một cách cầu kì đặt ở gần cửa sổ.

Trong căn phòng có rất nhiều sách được xếp trên giá cao lên tận trần nhà.

Ngoài ra còn có một tấm bản đồ lớn được treo gần bàn đọc sách mà Sam đoán đó là bản đồ thế giới.

“Đại địa?

Hóa ra thế giới này bây giờ được gọi là đại địa.

Sam nói với Ade rồi quan sát kỹ bản đồ.

Có tổng cộng 12 quốc gia lớn, chiếm trọn khu vực từ Châu phi sang Châu á Thái Bình Dương.

Trong 12 quốc gia lớn, lại có những tiểu quốc nhỏ phụ thuộc.

Đế quốc Tahi này có diện tích rất lớn, lãnh thổ nằm trong khu vực Châu âu bao gồm tây bắc âu và trung âu.

Kinh đô Tahilia được xây dựng trên khu vực khi xưa là London.

Bên trong Đế quốc Tahi, có 5 tiểu quốc nhỏ phụ thuộc, phân bổ xung quanh như phên dậu, bảo vệ lãnh thổ mẫu quốc.

Sau khi nữ hầu đi khỏi, Sam liền tiến về khu vực giá sách.

Hắn muốn tìm hiểu kỹ hơn về thế giới này.

Đảo mắt lướt qua một vòng, trên giá có rất nhiều sách về lịch sử, quân sự và văn hoá nghệ thuật cùng khoa học, chứng tỏ Juliana là một công chúa mê đọc sách.

“Nhiều sách như vậy chắc phải mất nhiều thời gian để đọc hết mà ta lại không có thứ xa xỉ đó.

Sam thở dài nói với Ade.

“Chỉ cần lật từng trang sách, tôi có thể giúp cậu lưu lại nội dung một cách nhanh chóng.

Ade trả lời khiến Sam vừa bất ngờ lại vui mừng.

Hắn lập tức chọn cuốn “Lịch sử Đại Địa” và bắt đầu lật từng trang sách.

Sam cảm giác có một dòng điện chạy trong não bộ, đôi mắt hắn giống như máy quét, liên tục ghi lại thông tin.

Ade cũng tác động khiến động tác lật sách của Sam trở nên nhanh gấp đôi người thường.

Vậy là trong vòng 5 phút, cuốn sách dày cộp đã được Ade quét xong.

Không bỏ lỡ thời gian, Sam tiếp tục lấy những cuốn sách khác và bắt đầu lật từng trang.

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, hàng chục cuốn sách quan trọng về thế giới này đã được Sam xem hết.

Về bản chất, những thông tin này không trực tiếp biến thành kiến thức của Sam mà nó sẽ được Ade lưu lại trong não hắn, khi cần sử dụng, trí tuệ nhân tạo này sẽ lấy ra để giải thích cho hắn.

Hơn một giờ đồng hồ, Sam đã quét được cả trăm cuốn sách.

Hắn tiếp tục với một cuốn có tựa đề rất kích thích:

“Những bí ẩn về nguồn gốc loài lợn”

Sam vừa cầm cuốn sách, lật mở được bài trang thì một giọng nói vang lên sau lưng khiến hắn giật thót mình

“Con người đọc sách?

Mày biết đọc sao?

Hắn lấy lại bình tĩnh, gập cuốn sách lại rồi đặt lại lên giá, bình thản quay lại, nhìn về phía giọng nói phát ra, gật đầu nói:

“Vâng thưa công chúa!

Juliana đứng đó, rất ngạc nhiên khi mở cửa bước vào thì chứng kiến cảnh con người kia đang…đọc sách.

Con người ở thế giới mà loài lợn thống trị này, biết nói đã là ở một đẳng cấp cao hơn giống loài của mình nhưng lại đọc sách thì Juliana thấy lần đầu tiên.

Hơn nữa, cô công chúa đã rất ngạc nhiên khi Sam có thể sử dụng tên lửa phòng không cá nhân để bắn hạ máy bay của Đế quốc Mặt Trời.

Thời điểm đó, Juliana nghĩ rằng con người này hẳn là đã trải qua quá trình đào tạo Vệ Nhân cao cấp, có thể sử dụng các loại vũ khí cá nhân để bảo vệ chủ nhân bởi vậy cô ta quyết định sẽ giữ hắn ở bên cạnh, sẵn sàng chết vì mình.

Nhưng hiện tại, hình ảnh hắn cầm cuốn sách bà chăm chú lật từng trang sách đã khiến Juliana trở nên kích động.

Rốt cuộc thì con người này là như thế nào?

Sam lúc này hơi hoảng, hắn biết hình ảnh đập vào mắt Juliana khi nãy không khác gì con người nhìn thấy một con chó mà mình nuôi đang chăm chú ngồi đọc sách để tìm tòi kiến thức xã hội loài người.

“Ai dạy mày nói, đọc chữ của loài lợn?

Juliana truy vấn khiến Sam lúng túng nhưng lập tức ra lệnh cho Ade lên một kịch bản trả lời hợp lý.

Trong vài giây, những thông tin Ade thu thập được bắt đầu được lấy ra, tổng hợp thành một câu trả lời rồi đưa cho hắn.

“Chủ nhân của tôi là một nhà sinh vật học ở Thánh Quốc, ông ấy dành cả đời để nghiên cứu phương pháp dạy chữ lợn cho người.

Sam bịa ra câu chuyện dựa trên dữ liệu là từ xưa đến nay, có nhiều tổ chức đã thử nghiệm dạy chữ cho người, đã phần đều thất bại, chỉ có một số là thu được kết quả nhưng đều không đạt yêu cầu.

Hắn cười khổ trong lòng, chữ viết và ngôn ngữ mà loài lợn đang dùng hiện tại đều là của con người nhưng đã bị cướp một cách trắng trợn.

“Bọn họ đào tạo mày cả cách dùng vũ khí cá nhân?

Juliana nghi hoặc nhìn hắn.

Nghe câu hỏi này, Sam biết mình đã bị lộ việc dùng tên lửa phòng không lúc ở trên tàu Thịnh Nộ.

Không còn cách nào khác, hắn chỉ biết gật đầu, mặc cho chuyện đến đâu thì đến.

“Ade!

Tăng cường khả năng chiến đấu, có thể chúng ta sẽ phải trốn khỏi đây!

Sam nghĩ đến kịch bản xấu nhất là bản thân bị đem đi nghiên cứu.

Trước đây, ở thế giới loài người còn thống trị, một con lợn hay một con chó đặc biệt như thế này thường sẽ bị đem đi làm thí nghiệm nhằm giải mã bí ẩn.

“Bình tĩnh!

Tao chỉ muốn hỏi thôi, không có ác ý gì!

Chỉ cần trung thành với tao thì sẽ không ai động được đến mày.

Thấy thái độ của Sam trở nên thận trọng, Juliana lập tức trấn an hắn.

Con người trước mặt Juliana hết sức đặc biệt và cô muốn sử dụng hắn.

Sam nghe Juliana nói vậy thì cũng dần bình tâm trở lại.

Cuối cùng hắn lủi thủi trở về chỗ của mình, ngồi xuống và nói:

“Tôi sẽ trung thành thưa công chúa!

“Tốt lắm!

Ở trong môi trường này, ta chọn tin một con người còn hơn tin vào loài lợn.

Con người là giống trung thành, không phản trắc, tham lam như loài lợn.

Juliana vừa bước đi về phía phòng tắm vừa nói rồi bắt đầu cởi bỏ bộ trang phục trên người.

Sam hai mắt tròn xoe, khuôn mặt nóng bừng tự hỏi vì sao lại có thể làm vậy trước mặt người khác giới nhưng hắn lập tức nhớ ra, mình chỉ là một thú nuôi mà thôi.

Sam lắc đầu cười trừ nhưng mà khi trên cơ thể Juliana chẳng còn gì thì hắn hoàn toàn sốc.

Cơ thể này, giống hệt với con người, từ làn da, cặp mông cong vút, căng mọng cho đến đôi gò bồng đảo hút hồn kia.

Nó chính xác thuộc về nhân loại.

Chỉ có cái đuôi ngắn tủn cỡ một gang tay là khiến cho Sam cảm thấy mất hứng.

Juliana đưa tay tháo chiếc mặt nạ của mình.

Sam lại thêm một lần há hốc mồm, không tin nổi.

Ngoại trừ cái mũi hơi hếch lên cùng đôi tai lợn trên đầu và bàn tay chỉ có 4 ngón, cô ta chẳng khác gì loài người cả.

Nếu bỏ chúng đi, Juliana chính xác là một mỹ nhân với chiều cao hơn 2m.

“Cô ta…giống như là…một sản phẩm được tạo ra giữa gen người và lợn!

Sam gần như hét lên với Ade.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập