Ngoài khơi cách đảo Hawaii (lúc trước)
20km về phía Tây
“Kia!
Nó ở phía trước, hướng 2h, cách 300m!
Từ mũi một con tàu tuần tra, gã thủy thủ chỉ về phía trước.
Theo hướng mà hắn chỉ, con tàu từ từ tiếp cận một vật đang được sóng đẩy qua lại.
Vật này giống hệt với khoang phục hồi mà Sam sử dụng.
Qua lớp kính mờ mờ, có một thiếu nữ đang nằm trong đó, hai mắt nhắm chặt, không rõ là đang ngủ hay đã chết.
Thiếu nữ có làn da bánh mật, mái tóc đen nhánh, khuôn mặt giống với Adela Barton, Chủ tịch Tập đoàn An D có điều cô ta trẻ hơn, khoảng 17, 18 tuổi.
Con tàu tuần tra treo một lá cờ màu trắng, chính giữa là họa tiết đầu lợn rừng màu đen được cách điệu vô cùng hung hãn.
Bên thân tàu ghi dòng chữ:
“Lực lượng tuần tra biển Barbat”.
Trên tàu có khoảng mười mấy thủy thủ.
Nếu so với chiến hạm Thịnh Nộ của Đế quốc Tahi thì con tàu này chỉ nhỏ bằng một phần mười.
Đám thủy thủ tập trung bên mạn phải khi con tàu áp sát khoang phục hồi đang trôi dạt trên biển.
Từ con tàu, một cần cẩu thò ra, vài tên thủy thủ phối hợp cùng nhau để móc dây vào khoang phục hồi rồi từ từ kéo lên.
Khi khoang phục hồi được đặt xuống sàn tàu, toàn bộ thủy thủ tập trung xung quanh để quan sát cái thứ lạ lùng này.
Đây là lần đầu tiên bọn chúng trông thấy một thiết bị như thế này.
“Nó là cái gì vậy?
Ngư lôi à?
, một tên hỏi
“Trông không giống lắm”, tên khác lắc đầu.
“Bên trong có một con người này!
”, đám thủy thủ xúm lại, bàn tán qua lớp cửa kính.
“Hình như nó chết ngạt rồi, không biết đứa nào bỏ vào đây rồi thả xuống biển.
Thử tìm cách mở ra xem sao, tối nay lại có bữa thịt nướng, tao chán ăn hải sản lắm rồi, ngán đến tận cổ.
Một gã có vẻ là chỉ huy liền ra lệnh.
Đám thủy thủ bắt đầu tìm cách cạy nắp khoang phục hồi.
Loay hoay một lúc, không tìm được chốt để mở, một tên cầm chiếc gậy sắt to bước đến, hô lớn:
“Chúng mày lui ra để tao đập vỡ cái nắp này, mẹ kiếp!
Y vừa định vung búa lên thì khoang phục hồi bỗng phát ra một tiếng xì, nắp đậy từ từ mở lên.
“Thôi thôi, mở được rồi!
Bọn xung quanh nhao nhao lên, vẻ mặt mừng rỡ.
Khi nắp khoang mở ra hoàn toàn, bọn chúng chậm rãi tiến tới nhìn thiếu nữ đang nằm bên trong.
Cô ta mặc một bộ quần áo màu đen, bó sát cơ thể.
Nếu ở thế giới con người lúc trước, cơ thể này được xếp vào một trong những vị trí hàng đầu, có thể tham gia bất cứ cuộc thi người mẫu nào.
“Ồ!
Tên chỉ huy ồ lên khi nhìn vào trong, ở hai tay cô gái là 2 vật màu đen, có hình dạng như súng trường tấn công AKV 521.
Đột nhiên, đôi mắt cô gái mở to, khuôn mặt đầy lạnh lùng, hai khẩu súng máy được nhấc lên trong chớp mắt, họng súng hướng về phía bọn thủy thủ đang bâu xung quanh.
Pành…pành…pành….
Khẩu súng bất ngờ khạc lửa đỏ rực, những viên đạn 7 li xuyên qua sọ não những tên đang thò đầu vào nhìn, bọn chúng nhanh chóng đổ vật ra phía sau, máu từ vết đạn phọt ra tung tóe.
“Cái gì!
Cái gì vậy!
Những tên còn lại hốt hoảng lùi lại, cũng chưa biết điều gì đang diễn ra, chỉ nghe tiếng nổ rền vang.
Chỉ thấy một bóng người nhỏ bé lao ra khỏi vật vừa vớt lên sàn tàu, kèm theo đó là ánh lửa liên tục lóe lên.
Trong chớp mắt, toàn bộ những thuỷ thủ có mặt trên sàn tàu đều ngã rạp, máu bắn tung tóe.
Thiếu nữ hạ súng, những làn khói trắng từ đầu nòng chậm rãi lan vài không gian như sợi dây thừng trắng muốt.
Đến bên cạnh tên chỉ huy đã bị thương nặng nhưng chưa chết, thiếu nữ nhìn xuồng hắn với ánh mắt lạnh lẽo, đoạn hỏi:
“Có hiểu lời ta không?
“Có.
ó…ó!
Tên chỉ huy vừa đau đớn, vừa sợ hãi, lắp bắp trả lời.
Con người có thể làm điều kinh khủng này, đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Với gã chỉ huy, thiếu nữ trước mặt kia không phải là người mà là quỷ, một con quỷ khát máu chính hiệu.
“Tốt, nếu trả lời thành thật, ta sẽ xem xét không giết ngươi.
“Vâng…âng…!
Tên chỉ huy nhăn nhó gật đầu, giọng điệu sợ hãi và khúm núm.
Trước họng súng lạnh lẽo kia, hắn đã quên đi vị trí thống trị của loài lợn ở thế giới này.
“Loài lợn bẩn thỉu bà hôi hám tụi mày đã thống trị thế giới được bao nhiêu lâu rồi?
“Ý… ý ngươi là gì?
Ta không hiểu!
Tên chỉ huy sợ hãi trả lời, hắn chưa đối diện với con người nào có khả năng giao tiếp trôi chảy như vậy nhưng điều làm hắn kinh hoàng đó là thái độ bề trên, ngạo mạn của sinh vật vốn là thức ăn kia.
Cô gái dừng lại suy nghĩ rồi nói:
“Ý ta là lũ súc vật hạ đẳng chúng mày đã tồn tại được bao nhiêu lâu trên mặt đất này?
Đây là câu hỏi về lịch sử nguồn gốc giống loài, có hiểu chưa?
Mày có được đi học không?
“Co.
ó.
có!
”, tên chỉ huy run lên.
“Vậy trả lời tao, ngày mày đi học, giáo viên dạy nguồn gốc loài lợn chúng mày ra sao?
“À…cái đó…khoảng…900 năm trước…những chiến binh thần thánh đã chiến thắng quỷ dữ, đuổi bọn chúng khỏi Đại Địa, lui về sau màn sương mù.
Giống loài chúng ta bắt đầu xây dựng cuộc sống tại Đại Địa và phát triển thịnh vượng như ngày nay.
“Đại Địa?
“Đó là khu vực sinh sống của loài chúng ta, nó được chia làm 4 khu vực là Đông Đại Địa, Tây Đại Địa, Nam Đại Địa và Bắc Đại Địa.
Khu vực này nằm ở cực đông của Đông Đại Địa…Bên trong buồng lái có bản đồ chi tiết của Đại Địa.
Gã chỉ chuy đưa ngón tay về phía buồng lái rồi thều thào nói.
“Thế còn “màn sương mù”, nó là gì?
“Màn sương…ngăn cách Đại Địa với Thế Giới Quỷ!
“Mày nói rõ một chút xem nào!
“Màn sương mù này bao vây xung quanh Đại Địa, không cho lũ quỷ tiến vào bên trong.
Cô gái nghe tên chỉ huy nói vậy thì trở nên trầm ngâm rồi lại hỏi:
“Ở gần đây có một hòn đảo đúng không?
“Ý ngươi là đảo Lá Chắn?
Nó nằm cách vị trí này khoảng 20km về phía Đông.
Nếu muốn, ta có thể dẫn ngươi đến.
”, tên chỉ huy bống nói với một giọng vội vã, như đang muốn che giấu một ý đồ gì đó.
“Con lợn này định giở trò?
Cô gái thấy thái độ của gã chỉ huy thì đoán hắn có ý định giở trò gì đó.
Suy đoán của cô gái không sai bởi gã chỉ huy có ý định trên đường về đảo sẽ bí mật báo động cho đồng đội ứng cứu bởi vì đảo “Lá Chắn” là một tiền đồn quân sự của Đế quốc Barbat.
“Sam!
Dò tín hiệu từ căn cứ Hawaii!
Cô gái tự nói với mình.
Đột nhiên trong đầu vang lên tiếng đàn ông, có giọng giống hệt như Sam:
“Thưa cô chủ Ade, tín hiệu từ căn cứ Hawaii vẫn hoạt động cách đây khoảng 50km về phía Đông.
Có lẽ đảo “Lá Chắn” chính là Hawaii ngày trước.
“Cảm ơn Sam!
“Không có gì thưa cô chủ.
Nếu muốn tôi giúp gì tiếp theo xin cứ ra lệnh.
Cô gái tên Ade không trả lời mà nhìn gã chỉ huy, nói:
“Nói cho tao về đảo Lá Chắn.
Nói cho đúng nếu không mày sẽ thấy não văng ra ngoài, hoà cùng với máu và xương sọ.
Tên chỉ huy mặt tái mét, lắp bắp:
“Đảo “Lá Chắn” là tiền đồn cực Đông của Đế quốc Barbat.
Trên đảo không có dân sinh sống, chỉ có lực lượng đặc biệt đóng quân.
“Lực lượng đặc biệt?
“Đúng!
Đúng…lực lượng có tên “Phá Sương”, nhiệm vụ là ngăn chặn bọn quỷ đi ra từ “Màn Sương Mù”, xâm chiếm Đại Địa.
“Nghe có vẻ thú vị đấy!
”, Ade nhếch đôi môi, nở một nụ cười rồi nói.
“Trên đảo có bao nhiêu lính?
Trang thiết bị như thế nào?
“Tổng cộng có 5000 nhân sự trong đó 3000 là lính chiến đấu, còn lại là hậu cần.
Về trang thiết bị thì có 3 đoàn pháo binh, 2 đoàn thiết giáp, 4 tàu khu trục, 1 tàu ngầm, 10 tàu tuần tra cỡ nhỏ.
Tên chỉ huy nói ra một tràng, Ade lắng nghe chăm chú rồi hỏi tiếp:
“Màn sương mù mà ngươi nói nằm ở đâu?
“Cách đảo Lá Chắn 10km về phía Đông!
“Cảm ơn con lợn hôi hám, ngươi có thể đi được rồi.
Ade nhếch mép cười rồi nhấc khẩu AK lên.
Tên chỉ huy thấy vậy hốt hoảng kêu to:
“Những gì tôi biết đều nói cả, xin cô hãy giữ lời, xin đừng giết tôi!
Nghe hắn kêu la thảm thiết Ade hạ khẩu súng xuống rồi nói:
“Ừ nhỉ, tao quên mất đã hứa không giết mày!
Rồi, mày có thế đi bây giờ.
“Đi…đi…đâu?
Gã chỉ huy sợ hãi nhìn trên sàn tàu la liệt xác đồng đội của hắn còn xung quanh chỉ mênh mông nước biển.
“Đi đâu là chuyện của mày, không phải của tao.
Tao cho mày 2 phút để đi khỏi tàu này.
Sau 2 phút vẫn còn trên tàu thì mày sẽ biết thế nào là óc văng ra ngoài.
Ade lạnh lùng nói khiến gã chỉ huy khuôn mặt méo xệch, cự kỳ thảm hại.
Nếu nhảy xuống biển với thương thế như thế này thì cũng không khác gì tìm chết mà không xuống khỏi tàu cũng là bỏ mạng.
“Như thế…thà giết tôi đi còn hơn!
Tên chỉ huy mếu máo nói.
Y vừa dứt lời thì nghe đoàng một cái, giữa hai mặt lợn xuất hiện một lỗ, sau đầu máu phọt ra, kèm theo thứ gì đó màu trắng đục, văng ra sàn tàu.
Gã chỉ huy ngã ngửa người, hai mắt trợn ngược, chết không kịp ngáp.
“Là mày nói đấy nhé, tao đã cho cơ hội để đi rồi mà.
Ade cười nhẹ, có vẻ rất thích thú với hành động này, cô ta không một chút do dự hay thương xót nào cả, giống như hận thù sinh vật trước mắt này đến xương tuỷ.
Giết xong gã chỉ huy, Ade chậm rãi đi vào trong phòng điều khiển và bắt đầu xem xét.
Nội thất và đồ vật bên trong tàu đều rất lớn so với Ade bởi vì chúng không được thiết kế cho con người sử dụng.
Ade tìm thấy mấy tấm bản đồ cùng với những tài liệu ghi chép về đảo Lá Chắn.
Ghi nhận toàn bộ tài liệu này.
Ade ra lệnh và bắt đầu lật những trang tài liệu cực kỳ nhanh, gần như chỉ liếc qua chứ không đọc.
Sau vài phút, toàn bộ tài liệu, bản đồ mà người bình thường phải mất cả ngày để nghiền ngẫm thì Ade đã hoàn thành.
“Đã quét toàn bộ tài liệu”, giọng nói của Sam vang lên trong đầu và Ade đứng lên, tiến đến chỗ bánh lái con tàu.
Đúng lúc này, bộ đàm vang lên:
“Tàu tuần tra số 5!
Tàu tuần tra số 5 báo cáo đi.
Vật trôi nổi trên biển đó là gì?
Khuôn mặt Ade không chút hoang mang, lập tức ra lệnh:
“Sam, điều chỉnh cấu trúc thanh quản, mô phỏng giọng nói tên chỉ huy.
“Rõ thưa cô chủ!
Quá trình mô phỏng bắt đầu.
Ade chờ đợi trong vài giây, một cảm giác lạ xuất hiện ở cổ họng.
Sau đó cô ho vài tiếng rồi mở miệng:
“Thử giọng!
Thử giọng!
Lúc này, âm thanh phát ra không phải của Ade nữa mà đó là tiếng nói của gã chỉ huy.
Cô nàng bóp bộ đàm, đoạn trả lời:
“Báo cáo, không có gì khả nghi, chỉ là một khúc gỗ trôi trên biển.
Hết!
Phía bên kia đáp lại:
“Đã nhận thông tin, bao giờ quay về căn cứ?
“Đang tiến hành quay trở lại căn cứ!
Hết”
“Được rồi, về nhanh đi, tối nay có tiệc đấy”
“Rõ rồi, hẹn tối nay!
Ade nói xong liền tắt bộ đàm rồi điều khiển tàu tuần tra hướng về phía đảo Lá Chắn.
Cô ta phá toàn bộ các kênh liên lạc cùng thiết bị hàng hải trên tàu.
“Kế hoạch của cô chủ là gì?
Chúng ta sẽ giết hết 5000 lính trên đảo sao?
“Đùa à?
5000 lĩnh đó!
Trước hết cứ lên đảo rồi xem xét tình hình, tuỳ cơ ứng biến.
Ưu tiên lúc này là vào được trung tâm An D để lấy những thứ cần thiết và cập nhật tình hình xem điều cuối cùng diễn ra là gì.
“Không rõ loài người hiện nay ra sao?
Nghe cách nói chuyện của lũ lợn thì có vẻ nhân loại là thức ăn của bọn chúng!
”, Sam nói, giọng đều đều, không có quá nhiều cảm xúc thể hiện ra.
Suy cho cùng, nó cũng chỉ là một chương trình máy tính, một trí tuệ nhân tạo được cấy vào não Ade.
“Nhiệm vụ của cô chủ là bảo vệ nhân loại nhưng hiện tại con người không khác gì súc vật còn bọn lợn lại thống trị thế giới.
Xem ra quá khó để hoàn thành sứ mệnh này.
Sam nói tiếp khiến Ade rơi vào trầm tư, ánh mắt cô ta đăm chiêu nhìn về đường chân trời.
“Nói về tình hình hiện tại xem sao, rồi chúng ta sẽ tính toán phải làm gì tiếp.
”, Ade sau một hồi im lặng liền lên tiếng.
“Đây là báo cáo ban đầu sau khi quét tài liệu:
Thế giới hiện nay có 12 quốc gia, phân bổ tại khu vực từ Châu phi đến Thái Bình Dương.
Điểm cực Tây là đảo Cabo Verde, điểm cực Bắc là đảo Rudolf thuộc Nga trước đây.
Điểm cực Nam là mũi South East Cape trước đây.
Và điểm cực Đông chính là Hawaii ngày trước.
Toàn bộ khu vực này được gọi là Đại Địa, bao quanh bởi một màn sương mù, tách biệt với Châu mỹ.
“Như vậy khu vực Châu mỹ ngày trước là nơi mà bọn quỷ sinh sống?
Bọn quỷ này có khả năng là những người nhiễm S-Virus?
Vậy thì rất có khả năng còn những con người sinh sống ở đây?
, Ade đăm chiêu.
“Cũng có thể con người vẫn đang tồn tại ở khu vực này và có trình độ phát triển cao.
Tuy nhiên màn sương mù được mô tả là rất nguy hiểm cho các sinh vật sống.
Nếu muốn tìm loài người, bắt buộc phải xuyên qua màn sương mù.
“Liệu ở Đại Địa, còn những con người biết tư duy như ngày trước hay không?
“Điều này cũng có thể.
”, Sam trả lời lấp lửng bởi vì nó cũng không biết liệu rằng những con người có tư duy như ngày xưa còn tồn tại hay không.
“Thôi được rồi, chúng ta cứ vào căn cứ tại Hawaii trước đã.
Bọn lợn hiện nay đã phát triển đến một trình độ khác nên nhiệm vụ của ta gần như bất khả thi.
”, hai bàn tay Ade siết chặt vào bánh lái con tàu, đôi mắt như rực lên một ngọn lửa hận thù.
Khuôn mặt xinh đẹp như thiên thần hiện tại lại giống như một ác quỷ khát máu.
“Những sai lầm ngày trước đã đẩy loài người đến vực thẳm.
Ta sẽ phải sửa chữa toàn bộ!
Ade thở dài nói, Sam thấy vậy cũng không hồi đáp, chỉ im lặng theo dõi các chỉ số của chủ nhân, có vẻ như cô ta đang rất kích động.
“Bất cứ kế hoạch nào cũng không có khả năng thành công tuyệt đối, cô chủ đừng dằn vặt bản thân mình.
Hơn nữa những…”
“Thôi, không cần an ủi ta!
Ta hiểu ngươi muốn nói gì…nhưng nó không cần thiết nữa”
Ade không để Sam nói hết câu, liền xen vào nhưng bản thân cô cũng không biết mình phải bắt đầu từ đâu và như thế nào.
Loài người hiện tại không khác gì những đám súc vật nuôi lấy thịt còn loài lợn, bọn chúng đã phát triển lên một trình độ rất cao với cách tổ chức xã hội giống như nhân loại trước kia.
“Màn sương mù từ đâu ra?
Đột nhiên Ade thắc mắc về vấn đề này, trí tuệ nhân tạo cũng không có đủ dữ liệu để đưa cho cô một câu trả lời đúng nên nó đành im lặng, cho chủ nhân cứ nói chuyện một mình.
Ade trở nên đăm chiêu rồi tiếp tục nói:
“Có lẽ sẽ phải tiến vào đó một chút.
Sau đó, Ade điều khiển chiếc tàu tuần tra, lặng lẽ tiến về bờ Đông đảo Lá Chắn.
Cô tìm một bãi biển hoang vu rồi neo tàu vào một vị trí kín đáo, đoạn bí mật lên đảo.
“Theo bản đồ thì căn cứ của bọn lợn cách đây khá xa còn tín hiệu từ An D phát ra gần đây thôi.
”, Sam thông báo.
“Hẳn là bọn lợn không biết đến sự tồn tại của căn cứ, bằng không thì giờ này chẳng còn tín hiệu mà phát ra.
Ade lập luận rồi tiến sâu vào khu rừng rậm rạp trước mặt.
Nơi đây hoang vu và tỏa ra một sự ớn lạnh đến rợn người.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập