Chương 1: 3i/atlas (1)

“Tít…tít…tít….

Trong một căn phòng tối, chỉ có tiếng tít tít chậm rãi phát ra từ một cỗ máy có hình sáng bên ngoài như viên thuốc con nhộng khổng lồ ngay chính giữa.

Một vài đốm sáng xanh, đỏ theo nhịp sáng lên rồi lại lịm dần thành một chu trình.

“Quá trình điều trị hoàn tất!

Hoạt động sẽ dừng lại trong 5…4…3…2…1!

Đột nhiên một giọng thông báo vang lên và bắt đầu đếm ngược.

Giọng thông báo này là của một phụ nữ, thanh âm có chút máy móc, chắc hẳn đã được cài đặt sẵn.

Sau khi đếm ngược kết thúc, căn phòng từ từ sáng lên, có thể nhìn rõ “viên thuốc con nhộng” kia.

Nó hao hao giống như một cái máy ngủ đông trên phi thuyền, trong các bộ phim khoa học viễn tưởng.

Xì một tiếng, nắp “viên thuốc con nhộng” từ từ mở lên, một làn khói mỏng manh chậm chạp tràn ra ngoài, rơi nhẹ nhàng xuống đất.

Bên trong “viên thuốc con nhộng”, một người thanh niên khoảng 18, 19 tuổi nằm đó, hoàn toàn không mặc quần áo.

Làn da người thanh niên này trắng nhợt nhạt, giống như đã lâu lắm rồi không được tiếp xúc với ánh sáng mặt trời.

Hắn có một gương mặt dễ nhìn, cũng không hẳn là quá xuất sắc.

Mái tóc dài màu nâu phủ sang hai bên.

Đôi mắt người thanh niên nhắm nghiền, khuôn ngực căng lên rồi xẹp xuống theo nhịp hô hấp yếu ớt.

Một lúc sau, nhịp thở của hắn bắt đầu nhanh dần, nhanh dần rồi giữ ổn định.

“ A!

Người thanh niên đột ngột mở to đôi mắt, hét to một tiếng rồi trừng trừng nhìn lên phía trần nhà, ánh sáng của dàn đèn khiến hắn khẽ nhíu mày, đưa tay lên che lại.

Rồi một lúc sau, hắn ngơ ngác ngóc lên, đảo mắt quan sát xung quanh và nhìn cơ thể không một mảnh vải che thân của mình.

“ Còn sống!

Mình còn sống?

Đột nhiên hắn reo lên vui mừng, đưa tay sờ soạng khắp người rồi tháo những thiết bị theo dõi được gắn trên cơ thể, đoạn trèo ra khỏi “viên thuốc con nhộng”

Oạch một tiếng, hắn ngã nhào ra đất, đầu đập xuống sàn.

Đột nhiên trong cơn đau, đầu hắn vang lên một giọng nói:

“Coi chừng, đã lâu không vận động, cần có thời gian để cơ bắp thích nghi”

“ Mẹ!

Hắn thẳng thốt kêu lên, điên cuồng nhìn xung quanh nhưng không thấy bất kỳ một bóng người nào.

“Xin chào cậu chủ Sam, tôi không phải mẹ cậu!

Tôi là chương trình trí tuệ nhân tạo được cấy vào trong não cậu.

Giọng nói mà cậu nghe thấy được mô phỏng lại từ Chủ tịch Adela Barton”

Trong đầu gã thanh niên tên Sam đột nhiên tràn về những hình ảnh quá khứ khi cái tên Adela Barton được nhắc đến.

Adela Barton, mẹ hắn, nữ Chủ tịch quyền lực của Tập đoàn công nghệ An D, một cái tên lớn trong lĩnh vực vũ khí toàn cầu.

Sam là con trai duy nhất của bà và cũng là người thừa kế của An D.

Sam hít thở nhè nhẹ, đưa tay xoa bóp các cơ bắp và khớp rồi từ từ vịn vào “viên thuốc con nhộng” để chậm chạp đứng lên.

Đôi chân và cơ thể hắn run run nhè nhẹ.

Qua một lúc, hắn bắt đầu lấy lại cảm giác và tập tễnh những bước đi đầu tiên sau khi tỉnh lại.

“ Ta điều trị được bao nhiêu lâu rồi?

Hắn cất tiếng hỏi trí tuệ nhân tạo trong não mình, trong đầu lờ mờ phỏng đoán khi bắt đầu quá trình điều trị, nó đã được gắn vào.

“Xin cậu chủ chờ một chút, tôi đang kết nối với hệ thống….

Hơn một phút trôi qua, Sam vừa chậm chạp bước đi, vừa sốt ruột hỏi:

“ Có vấn đề gì sao?

, hắn sốt ruột.

“Điều này…xin cậu chủ bình tĩnh…”

“Bình tĩnh cái gì?

, Sam cau mày, có gì đó kinh khủng đang diễn ra.

“Dữ liệu vừa được đồng bộ.

Thời gian điều trị của cậu:

một nghìn năm.

”, Giọng nói của AI vang lên vẫn đều đều, không mang cảm xúc cũng chẳng thấu hiểu với chủ nhân của nó.

Sam im lặng, giống như đang cố gắng nuốt xuống cái thông tin mà AI vừa bày ra kia.

Không một tiếng nổ, không có ánh chớp nào lóe lên nhưng mọi thứ trước mắt Sam nhòe đi, đôi tai giống như bị ai đó vỗ mạnh vào, cơ thể giống như rơi vào một hố đen, bị xé toạc thành những mảnh vụn.

Hắn nằm dài ra đất, cơ thể trần truồng.

Rồi tay trái run lên trước, hơi thở hụt đi một và nhịp.

“Một… gì?

, giọng hắn khàn lại, nói không ra hơi.

“Một nghìn năm!

”, trí tuệ nhân tạo lặp lại.

“Từ 24/8/2025 đến 24/8/3025.

Sam mở miệng muốn nói gì nhưng chả có âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.

Hắn nhắm mắt lại, rất chặt và đem theo hy vọng khi mở ra, căn phòng này sẽ biến mất…

Nhưng nó vẫn ở đó khi hắn mở to hai mắt.

Sam cười khẽ.

Một nụ cười méo mó.

“Trò này không vui một chút nào đâu!

”, hắn quát to.

Nhưng đáp lại là sự im lặng.

“Trò này lộ rồi”, Hắn nói to hơn.

“Mẹ?

Sam quay đầu về phía cửa.

Chờ đợi

Một giây.

Hai giây…Không có tiếng bước chân, không có ai cầm hoa lao ra, không có lời chúc mừng kiểu:

“Ngạc nhiên chưa?

Chúc mừng Sam đã tỉnh lại”.

Những trò đùa này, Sam thường thấy trên mạng xã hội.

Sam lạnh buốt, cố sức gào lên:

“Alex?

“Phil?

Nhưng vẫn chẳng có chút phản hồi nào.

Hắn cố sức ngồi lên, bò vào bên cạnh máy phục hồi, dựa vào nó, trống rỗng nhìn vào hư không.

Một nghìn năm.

Hắn cúi đầu, nhìn hai bàn tay mình.

Bàn tay hắn vẫn vậy, không khác gì, không có dấu hiệu nào của thời gian.

Hắn không muốn tin.

“Vậy…là thật?

Giọng hắn li nhí đến mức chính hắn cũng không nghe thấy.

Giống như con chuột kêu lên trước khi tắt thở.

Trí tuệ nhân tạo im lặng một vài giây rồi đáp lại:

“Vâng, là thật thưa cậu chủ!

Sam gật đầu như phản xạ.

Hắn ngồi yên đó, không khóc, không gào thét.

Chỉ đơn giản là ngồi im, trong một căn phòng không thuộc về mốc thời gian không phải của mình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập